Ôn Nhiễm đỏ mặt, nhanh chóng lắc đầu.
C.h.ế.t tiệt!
Rốt cuộc cô đang nghĩ cái gì ?
Sao còn thèm khát cơ thể của Boss lớn ?
Chắc chắn là cô quá lâu đàn ông, quá khao khát .
Cộng thêm bây giờ chứng cuồng loạn nữa.
, chính là như !
Ôn Nhiễm mặt , dám thêm một cái nào nữa.
“Tỉnh ?”
Thương Liệt Duệ đến bên giường, lười biếng nhấc mắt.
Ôn Nhiễm gật đầu, nhỏ giọng hỏi: “Thương tổng, ngài... đưa về nhà ngài ?”
Thương Liệt Duệ tỏ vẻ bất đắc dĩ : “Tối qua em uống say cứ ăn vạ xe , gọi thế nào cũng tỉnh, đưa em về, chẳng lẽ vứt em ở ven đường ?”
Nghe Ôn Nhiễm nhịn đỏ mặt: “...”
Tối qua cô quả thực uống quá nhiều, bây giờ mà chẳng nhớ gì cả.
mặc dù cô nhớ rốt cuộc gọi cô , nhưng tối qua cô ăn vạ xe , nay ăn vạ giường , luôn là .
Ôn Nhiễm vội vàng xoay xuống giường.
Lại vì dám Thương Liệt Duệ, nên luôn cúi gằm mặt.
Sơ ý một cái, suýt chút nữa thì ngã nhào xuống đất.
May mà một cánh tay kịp thời vươn tới ôm lấy vòng eo cô.
Ôn Nhiễm theo bản năng bám lấy cổ .
Một trận trời đất cuồng.
Hai với tư thế ám "nữ nam " ngã xuống đất.
“Á!”
Ôn Nhiễm trợn tròn hai mắt, khỏi kinh hô một tiếng.
Nhìn khuôn mặt điển trai gần trong gang tấc của đàn ông cô đè , nhịp thở thắt .
Cô theo ý thức dậy, Thương Liệt Duệ siết chặt lấy vòng eo.
Cơ thể mềm mại của phụ nữ, dán chặt .
Hương thơm thoang thoảng dễ chịu cô, bao trùm lấy .
Cổ họng Thương Liệt Duệ thắt , nhịn tâm viên ý mã.
“Thương, tổng... ... buông ...”
Ôn Nhiễm kinh ngạc hổ, sốt ruột lên khỏi .
Thương Liệt Duệ cho.
“Không buông!”
Đôi mắt đen của chằm chằm cô, “Tối qua gì cũng là cứu em, đưa em đang say rượu về nhà chăm sóc, em định báo đáp thế nào?”
“Báo đáp?”
Ôn Nhiễm ngẩn , biểu cảm càng thêm vô tội.
Cô từng nghĩ còn cô báo đáp.
Một Boss lớn như cái gì cũng thiếu, cứu cô chẳng qua chỉ là tiện tay, cớ tính toán rõ ràng với cô như ?
“Ngài báo đáp thế nào?” Ôn Nhiễm thăm dò hỏi.
Mang đậm tư thế đòi tiền , đòi mạng một cái.
Dù tiền của cô, lúc "mua vui" với , vặt sạch .
Anh sẽ còn cô gánh nợ đấy chứ?
Ánh mắt Thương Liệt Duệ nóng rực: “Hay là em đá chồng em , ly hôn theo ?”
Ôn Nhiễm kinh ngạc .
Lời là đầu tiên .
Cho dù là lời dối, nhiều , cũng sẽ khiến tưởng là thật.
“Thương tổng, ngài đừng đùa nữa!”
Cho dù cô thực sự ly hôn với Phó Cảnh Thành, cũng thể nào ly hôn theo .
Ánh mắt Thương Liệt Duệ đột nhiên thâm trầm thêm vài phần: “Sao em nghĩ là đang đùa? Biết đang nghiêm túc thì ?”
Ôn Nhiễm chút do dự hỏi vặn : “Anh vị hôn thê ? Tôi làm tiểu tam .”
Ánh mắt Thương Liệt Duệ căng thẳng: “Vị hôn thê? Ai?”
Ôn Nhiễm: “Phó Đan Tình!”
Thương Liệt Duệ lập tức nhíu mày: “Cô vị hôn thê của !”
Ôn Nhiễm mang vẻ mặt tin.
Phó Đan Tình mà vị hôn thê của ? Sao thể?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-thuong-liet-due-on-nhiem-pho-canh-thanh-colj/chuong-66-khong-phai-vi-hon-the-cua-anh-anh-bao-co-theo-anh.html.]
“ mà... tiệc mừng công , cô rõ ràng là bạn gái cùng mà...”
Đáy mắt Thương Liệt Duệ xẹt qua một tia sáng sắc bén: “Tiệc mừng công đó là chú hai sắp xếp cô làm bạn gái cùng , ý cá nhân của !”
Còn về việc giới thiệu Phó Đan Tình cho , cũng là ý của chú hai .
Mẹ chú hai mê hoặc, quên mất chú hai từng đối xử với bà như thế nào .
Phó Đan Tình là của chú hai , vĩnh viễn thể nào trở thành vị hôn thê của .
“Ồ.” Ôn Nhiễm ngơ ngác gật đầu.
Thật ngờ và nhất danh viện thiên kim Phó gia, mà là hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình a.
giải thích cái với cô làm gì?
Chẳng lẽ thực sự ý với cô?
rõ cô kết hôn mà.
Thương Liệt Duệ ghé sát cô, véo một cái vòng eo thon mềm mại của cô.
“Bây giờ thể đồng ý với chứ?”
Mí mắt Ôn Nhiễm giật giật.
Cố tình làm vẻ hiểu ý gì.
“Đồng ý cái gì?”
Đôi mắt sâu thẳm của Thương Liệt Duệ ngưng đọng cô: “Chi bằng theo ?”
Nói xong màng đến sự kinh ngạc và từ chối của Ôn Nhiễm, giam cầm cô thật chặt trong vòng tay .
Cơ thể mảnh mai của Ôn Nhiễm, đường cong lồi lõm rõ ràng, thể cảm nhận rõ ràng đường cong uyển chuyển thướt tha của cô.
Ôm cô ngực, trong lòng Thương Liệt Duệ trong chớp mắt dường như thứ gì đó lấp đầy.
Ôn Nhiễm ép dựa trong lòng , khuôn mặt đột nhiên bốc cháy hừng hực.
Ngay cả đôi tai nhỏ nhắn lộ bên ngoài, cũng gợn lên màu hồng phấn mê .
Trông vô cùng ngon miệng, bụng Thương Liệt Duệ căng thẳng.
Không nhịn cúi đầu, một ngụm ngậm lấy dái tai cô.
Một luồng điện nhanh chóng chạy dọc Ôn Nhiễm.
Cô lập tức cảm nhận Thương Liệt Duệ đang hôn lên dái tai .
Cơ thể như sét đánh.
Cả Ôn Nhiễm đột nhiên cứng đờ, dám nhúc nhích nữa.
Đại não trống rỗng.
Cho đến khi Thương Liệt Duệ càng lúc càng quá đáng, mà luồn tay trong váy áo cô...
“Không, ...”
Ôn Nhiễm bừng tỉnh, đẩy mạnh .
Nhanh chóng bò dậy khỏi , chạy trốn khỏi căn phòng .
Ôn Nhiễm một mạch chạy khỏi căn biệt thự , thở hổn hển.
Trong đầu vẫn vang vọng câu nãy của Thương Liệt Duệ “Chi bằng theo ”...
Nếu nãy cô đẩy , trời mới hai bọn họ sẽ xảy chuyện gì?
Chỉ là cô thực sự ngờ Boss lớn mà đối với cô... suy nghĩ đó?
!
Cô bây giờ vẫn ly hôn mà.
Cho dù Boss lớn chỉ cô l..m t.ì.n.h nhân, trong lòng cô luôn cảm thấy kỳ lạ.
Huống hồ cô hề quan hệ tầm thường với sếp, khiến cảm thấy cô dựa quy tắc ngầm để thăng tiến!
...
Ôn Nhiễm đến công ty.
Liền thấy mấy đồng nghiệp đang bàn tán.
“Mọi ? Giám đốc Hoàng cảnh sát bắt .”
“Giám đốc Hoàng phạm tội gì ?”
“Hình như là tiệc mừng công hạ t.h.u.ố.c nữ đồng nghiệp!”
“Tôi sớm giám đốc Hoàng thứ gì ...”
Ôn Nhiễm xuống trong phòng làm việc của , liền thấy thông báo trong nhóm điện thoại.
Giám đốc Hoàng Dực An sa thải .
Tiếp đó điện thoại của Ôn Nhiễm đổ chuông, là bên đồn cảnh sát gọi tới.
Cảnh sát phụ trách điều tra vụ án của Hoàng Dực An với cô, Hoàng Dực An nhận tội .
Lúc ăn trưa, Lê Lệ thấy cô liền hỏi: “Nhìn thấy thông báo ? Giám đốc Hoàng đuổi ? Anh kết cục , thật là đáng đời!”
Biểu cảm Ôn Nhiễm bình thản: “Ừm.”
Lê Lệ nghi hoặc ngẩng đầu chằm chằm cô: “Nhìn phản ứng của , vẻ vui lắm ?”
Ôn Nhiễm nhíu mày: “Hoàng Dực An chắc là nhận lợi ích của bác gái , ôm bộ tội , cảnh sát hề truy cứu đến đầu bác gái và Ôn Kỳ.”
Lê Lệ chấn động, nhịn chất vấn: “Cái gì? Không đoạn video giám sát đó làm bằng chứng ? Sao để chị gái độc ác Ôn Kỳ và kế của rũ sạch quan hệ ?”