ĐÃ NGỦ RIÊNG RỒI, TÔI TÁI HÔN MÀ ANH QUỲ LÀM GÌ? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành - Chương 64: Ai mới là con gái ruột? Uống say được anh đến cứu
Cập nhật lúc: 2026-04-13 09:15:14
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Kinh động thì kinh động thôi!” Ôn Nhiễm đột nhiên ngắt lời .
Trình Uyển Di dám tin cô: “Con cái gì?”
Ôn Nhiễm ngẩng đầu, lặp một nữa: “Con kinh động thì kinh động thôi! Dù con và bọn họ cũng còn quan hệ gì nữa !”
Lần cô rời khỏi Ôn gia, trở mặt với bố và bác gái .
Cô còn ngây thơ đến mức cho rằng bố và bác gái thể tha thứ cho cô.
Người duy nhất cô còn ôm một tia may mắn, chính là ruột Trình Uyển Di của .
Chỉ là ngờ nhanh như vả mặt .
Trình Uyển Di phẫn nộ chất vấn: “Ôn Nhiễm, con ý gì? Chẳng lẽ con thực sự cắt đứt quan hệ với Ôn gia?”
“Bác gái luôn đuổi con khỏi Ôn gia, còn bố, đối với đứa con gái cũng mà cũng chẳng như con bao giờ bận tâm...” Ôn Nhiễm nheo mắt bà: “Còn thì ? Mẹ bận tâm ?”
Đôi mắt Trình Uyển Di lóe lên.
Nói một đằng nghĩ một nẻo: “Mẹ đương nhiên hy vọng con rời khỏi Ôn gia.”
Ôn Nhiễm thấu đang dối, trong lòng thêm vài phần bi lương.
“Mẹ yên tâm, chỉ là con rời , là cá nhân con cắt đứt quan hệ với Ôn gia, sẽ liên lụy đến .”
Cô chỉ cần trai Ôn Triệu Lương còn ở Ôn gia một ngày, đều thể nào rời khỏi Ôn gia cùng cô.
Trước đây lẽ cô vẫn còn ôm tâm lý may mắn .
bây giờ cô ngày càng rõ, thực chất căn bản hề yêu cô.
Nếu càng lớn, càng phát hiện sự tàn khốc của thế giới chứ.
may mà bây giờ cô lớn , qua cái tuổi cần tình yêu thương của .
Bây giờ cô khả năng tự bảo vệ .
Trình Uyển Di dường như vạch trần tâm sự gì đó, sắc mặt đổi liên tục.
“Mẹ ý đó... Mẹ chỉ là quan tâm con...” Bà vội vàng biện bạch.
Ôn Nhiễm nhíu mày hỏi vặn : “Nếu thực sự quan tâm con, thì nên bảo con đến đồn cảnh sát rút đơn kiện! Mẹ tự hỏi lương tâm xem, những năm qua Ôn Kỳ gây tổn thương cho con còn ít ?”
Trong mắt Trình Uyển Di xẹt qua một tia chán ghét: “Cho nên con đây là đang cố ý trả thù chị gái con?”
Ôn Nhiễm thực sự cảm thấy mệt mỏi.
Nhiều hơn là sự bất lực.
Tại trong mắt cô, Ôn Kỳ làm tổn thương cô chính là lẽ đương nhiên.
Còn cô phản kháng bình thường một , là trả thù?
“Lần là Ôn Kỳ và bác gái sai khiến giám đốc Hoàng hạ t.h.u.ố.c con, từng nghĩ hậu quả đối với con nghiêm trọng đến mức nào ?” Cô tức hận hỏi .
Kết quả Trình Uyển Di chỉ hời hợt : “Đây chẳng hạ t.h.u.ố.c cũng thành công ? Con cần gì tính toán chi li với chị gái con, chắc chắn là bác gái xúi giục nó, bản chất Kỳ Kỳ , con cứ coi như nể mặt cho nó thêm một cơ hội nữa? Nó còn trẻ như , nếu để tiền án ở đồn cảnh sát thì xong đời...”
Thần sắc Trình Uyển Di khẩn thiết, đến cuối cùng chỉ thiếu nước cầu xin cô.
Ôn Nhiễm thực sự thể hiểu nổi lập trường của khi những lời .
Cái gì gọi là cô cũng hạ t.h.u.ố.c thành công?
Cho nên nên tính toán chi li với Ôn Kỳ?
Nếu cô thực sự hạ t.h.u.ố.c thành công , thì còn kịp nữa ?
Huống hồ mà bảo cô nể mặt bà, cho chị gái thêm một cơ hội nữa? Đây là ý gì?
Ôn Nhiễm nhíu mày hiểu: “Mẹ, con và Ôn Kỳ, rốt cuộc ai mới là con gái ?”
Đừng trách cô nghi ngờ, mà hỏi như .
Thực sự là từ nhỏ đến lớn vô ví dụ đều chứng minh, yêu Ôn Kỳ thậm chí còn vượt qua cả cô.
Không, lẽ từng yêu cô, chỉ yêu Ôn Kỳ và Ôn Triệu Lương.
rõ ràng cô mới là con gái ruột của , Ôn Kỳ là con gái của bác gái mà.
Làm gì nào yêu thương con gái , thiên vị con gái của tình địch chứ?
Đáy mắt Trình Uyển Di xẹt qua một tia hoảng hốt.
Dưới sự chột , bà càng hung dữ quát mắng: “Nói cái gì ? Ôn Kỳ nếu thực sự là con gái , bác gái con thể còn yêu thương nó như ? Mẹ chỉ là vì chút chuyện nhỏ của con mà đắc tội với bố con và bác gái, ảnh hưởng đến vị trí thừa kế Ôn gia của trai con.”
Chút chuyện nhỏ của cô?
Trong lòng Ôn Nhiễm nhói đau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-thuong-liet-due-on-nhiem-pho-canh-thanh-colj/chuong-64-ai-moi-la-con-gai-ruot-uong-say-duoc-anh-den-cuu.html.]
Hóa cô chị gái và bác gái sai hạ thuốc, trong mắt là chuyện nhỏ nhặt đáng bận tâm như .
Ngược vị trí thừa kế của trai Ôn Triệu Lương, mới là chuyện trọng đại vô cùng quan trọng.
Từ nhỏ đến lớn mỗi cô thắc mắc, đều sẽ khuyên cô vì Ôn Triệu Lương mà nhẫn nhịn.
Trước đây cô cũng luôn thấu hiểu sự dễ dàng của những năm qua ở Ôn gia, bố lạnh nhạt, bác gái ức hiếp.
bây giờ cô ngày càng phát hiện , sự nhẫn nhịn của căn bản liên quan gì đến cô, thậm chí là lấy lợi ích của cô đầu quân cho bác gái, cho bố.
Cô càng tin tưởng thì càng thất vọng!
“Mẹ, con mệt ! Sau con sẽ giúp dung túng bất kỳ ai làm tổn thương con nữa!” Cô , khóe miệng nhếch lên một nụ lạnh lùng trào phúng.
Nói xong thẳng khỏi phòng bao.
Phía truyền đến tiếng quát mắng thể chấp nhận của Trình Uyển Di, cô cũng thèm để ý.
...
Màn đêm buông xuống.
Ôn Nhiễm một lang thang phố cả ngày, ngang qua một quán bar.
Không chút do dự đẩy cửa bước .
Cô bây giờ cần cồn để làm tê liệt cái đầu đang phiền não thôi của .
Ngồi xuống quầy bar, Ôn Nhiễm trực tiếp gọi một chai rượu mạnh, ngửa đầu uống ực.
Nửa chai trôi xuống bụng, thiêu đốt cổ họng cô, cũng thiêu đốt dày cô, còn làm bỏng rát trái tim cô.
Ôn Nhiễm uống hết ngụm đến ngụm khác, dường như dừng , dường như khao khát chuốc say bản .
Có say sẽ còn đau như nữa ?
Không qua bao lâu, một bóng xuất hiện bên cạnh cô.
“Người , tửu lượng khá đấy? Có mời em uống thêm vài chai nữa ?”
Ôn Nhiễm từ từ ngẩng đầu lên, tốn nhiều sức lực mới khiến ánh mắt đang rã rời ngưng tụ khuôn mặt đàn ông mắt.
Người đàn ông xa lạ, quen !
Ôn Nhiễm thèm để ý đến gã nữa, tự tiếp tục uống rượu.
Đối với sự phớt lờ của cô, đàn ông hề tức giận.
Ngược còn đưa tay ôm lấy vai cô.
“Người , đừng lạnh lùng như chứ...”
Ôn Nhiễm chán ghét nhíu mày, đẩy mạnh gã .
“Đừng chạm !”
Cô lạnh giọng cảnh cáo.
Người đàn ông nhất thời phòng , cô đẩy ngã xuống đất, vặn va phục vụ đang ngang qua gã.
Rượu tay phục vụ bộ đều đổ ập xuống đất, cả quán bar đều về phía bọn họ.
Người đàn ông lập tức cảm thấy vô cùng mất mặt, cảm thấy Ôn Nhiễm sỉ nhục gã.
Gã bật dậy từ đất, hùng hổ lao về phía Ôn Nhiễm.
“Con điếm thối, ông đây mời mày uống rượu là nể mặt mày, mày đừng mà rượu mời uống uống rượu phạt!”
Khuôn mặt đàn ông vô cùng dữ tợn, giơ tay định tát mạnh cô một cái.
Hơi men bốc lên, Ôn Nhiễm hề nhận thức sự nguy hiểm của lúc .
Ngay lúc đàn ông lao tới, chuẩn dạy dỗ cô một trận, cổ tay gã đột nhiên tóm chặt lấy.
Giây tiếp theo, đàn ông ném văng ngoài.
Không lâu , truyền đến tiếng đồ vật rơi vỡ loảng xoảng lộn xộn.
Những trong quán bar bộ đều hít một ngụm khí lạnh.
Ôn Nhiễm ngơ ngác phản ứng kịp tình hình lúc , một bàn tay lớn vươn đến mặt cô.
Cô nương theo bàn tay đó từ từ ngước mắt lên, thấy một khuôn mặt quen thuộc lạnh lùng.
Vậy mà là Boss lớn Thương Liệt Duệ?
Lúc đang lưng về phía ánh sáng, rõ ngũ quan biểu cảm.
khí thế toát từ thể coi thường.