ĐÃ NGỦ RIÊNG RỒI, TÔI TÁI HÔN MÀ ANH QUỲ LÀM GÌ? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành - Chương 63: Bảo cô cùng về nhà anh, chăm sóc anh?
Cập nhật lúc: 2026-04-13 09:15:12
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Người là Phó Đan Tình ?
Phó Đan Tình là vị hôn thê của ?
Trong mắt Ôn Nhiễm tràn đầy sự nghi ngờ.
Động tác giúp mặc quần áo tay lệch .
Vậy mà bất giác vuốt ve lên lồng n.g.ự.c .
Đợi đến khi cô phát hiện sự bất thường, thì kịp nữa .
Ôn Nhiễm trợn tròn hai mắt, cơ n.g.ự.c gợi cảm và chói mắt mặt.
Khuôn mặt xinh trong nháy mắt đỏ bừng.
Trái tim càng đập thình thịch liên hồi.
“Tôi... cố ý...”
Ôn Nhiễm vội vàng rụt tay , gốc tai bắt đầu bất giác nóng lên.
Thương Liệt Duệ cô đang mặt đỏ tía tai.
Trong cơ thể dâng lên một luồng nhiệt khác thường.
Ánh mắt ngày càng trở nên nóng rực...
Da đầu Ôn Nhiễm tê rần.
Cũng lời giải thích của , tin .
Cô nhanh chóng lật chăn xuống giường, chạy tót nhà vệ sinh.
Ôn Nhiễm mất một lúc lâu mới bình phục cảm xúc, hứng nước rửa mặt.
Lúc cô , mà phát hiện Thương Liệt Duệ ăn mặc chỉnh tề, xuống giường .
Trên khoác một chiếc áo khoác màu sẫm, sắc mặt trông hơn hôm qua nhiều.
Đường nét tuấn, vóc dáng vĩ ngạn.
Toàn đều toát khí chất cao quý.
“Anh... dậy ?”
Cô kinh ngạc hỏi.
“Hôm nay xuất viện!” Thương Liệt Duệ giải thích.
“Xuất viện?” Ôn Nhiễm theo bản năng sửng sốt.
Hôm qua thương, hôm nay xuất viện, quá nhanh ?
Vết thương còn kịp lành mà?
Thương Liệt Duệ nhấc mí mắt: “Về nhà dưỡng thương!”
Ôn Nhiễm ngẩn .
Hóa về nhà tĩnh dưỡng.
Cũng đúng.
Ai thích cứ ở mãi trong bệnh viện chứ?
“Qua đây đỡ !” Thương Liệt Duệ đột nhiên lệnh cho cô.
Ôn Nhiễm vặn vẹo về phía .
Vừa đến mặt Thương Liệt Duệ, vươn cánh tay dài, ôm cô lòng .
Ôn Nhiễm giật kinh hãi: “Thương tổng?”
“Tôi mệt !”
Thương Liệt Duệ gần như dồn bộ trọng lượng cơ thể , đè lên một cô.
Bước chân Ôn Nhiễm lảo đảo một cái.
Suýt chút nữa thì đỡ cùng ngã lăn .
Trên trán cô khỏi hiện lên mấy vạch đen: “Cái đó, Thương tổng, thể bắt cõng chứ?”
Nếu thực sự bắt cô cõng, cô cũng cõng nổi a.
“Không cần em cõng!” Thương Liệt Duệ .
Ôn Nhiễm định thở phào nhẹ nhõm, thấy : “ là bệnh nhân, em đỡ !”
“...”
Sao cô nhớ là chỉ thương ở vai và cánh tay, chân .
Thực sự cần cô đỡ ?
Trong lòng Ôn Nhiễm nhịn nghi ngờ.
trọng lượng đè lên cô quả thực giảm ít.
Đến cuối cùng Thương Liệt Duệ chỉ ôm lấy vai cô, bước khỏi phòng bệnh.
Do tổ hợp trai tài gái sắc của bọn họ thực sự quá chói mắt.
Cộng thêm phía Thương Liệt Duệ còn mười mấy vệ sĩ mặc đồ đen theo.
Một đoàn rầm rộ, đến cũng là tâm điểm.
Ra khỏi khu nội trú, mấy chiếc xe sang đỗ ở cửa đợi sẵn .
Ôn Nhiễm đỡ Thương Liệt Duệ lên xe, định chào tạm biệt .
Thương Liệt Duệ kéo cô cùng lên xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-thuong-liet-due-on-nhiem-pho-canh-thanh-colj/chuong-63-bao-co-cung-ve-nha-anh-cham-soc-anh.html.]
“Đi ?” Anh cô hỏi.
“Về công ty làm a.” Ôn Nhiễm chút do dự trả lời.
Boss lớn như thể về nhà dưỡng thương, nhưng cô thương, vẫn tiếp tục đến công ty chấm công.
“Em là trợ lý của , trong thời gian dưỡng thương chăm sóc chính là trách nhiệm của em!” Thương Liệt Duệ phân phó như một lẽ đương nhiên.
“Hả?” Khóe miệng Ôn Nhiễm giật giật.
Ý của câu , chẳng lẽ là bảo cô cùng về nhà , chăm sóc ?
Mặc dù cô quả thực là trợ lý của , nhưng bắt cô cùng về nhà , chuyện thích hợp cho lắm ?
Ôn Nhiễm đang khó xử tìm cái cớ gì để từ chối , điện thoại của cô đột nhiên đổ chuông.
Ôn Nhiễm cầm lên , đầu dây bên truyền đến giọng của cô Trình Uyển Di: “Nhiễm Nhiễm, gặp con một lát.”
Cúp điện thoại, Ôn Nhiễm liền ngại ngùng với Thương Liệt Duệ: “Thương tổng, việc gấp tìm .”
Cô xong liền xuống xe.
Thương Liệt Duệ kéo cánh tay cô : “Địa chỉ?”
Ôn Nhiễm ngẩn , địa chỉ hẹn gặp cô.
Thương Liệt Duệ phân phó tài xế đưa cô đến đó .
Ôn Nhiễm khỏi chút kinh ngạc.
Không ngờ sẵn lòng đưa cô một đoạn.
...
Thính Phong Các.
Mẹ cô Trình Uyển Di thường xuyên đến đây kịch uống .
Ôn Nhiễm xuống khỏi chiếc xe sang Rolls-Royce của Thương Liệt Duệ, liền thẳng lên phòng bao tầng hai.
Trình Uyển Di đang bên cửa sổ, ngẩn ngơ phong cảnh bên ngoài.
“Mẹ, tìm con?”
Ôn Nhiễm về phía .
Trình Uyển Di cô, chỉ chất vấn: “Người nãy đưa con đến là ai?”
Ôn Nhiễm đoán ở bệ cửa sổ tầng hai, thấy cô bước xuống từ chiếc xe sang Rolls-Royce của Thương Liệt Duệ.
“Là sếp của con!”
Trình Uyển Di lập tức đầu, nheo mắt sắc bén chằm chằm cô: “Hai quan hệ gì?”
Ôn Nhiễm thản nhiên trả lời: “Quan hệ sếp và cấp .”
Ít nhất bây giờ quả thực là như .
Chỉ là cô thích ánh mắt cô lúc cho lắm.
Tràn đầy sự dò xét và soi mói.
Cứ như thể chắc chắn cô làm chuyện gì mờ ám thể lộ ánh sáng .
Từ nhỏ đến lớn ánh mắt cô, bao giờ giống như những bà khác con cái của họ, chan chứa tình yêu thương.
Ngược mỗi chị gái Ôn Kỳ, đều là sự dịu dàng.
Đôi khi cho dù Ôn Kỳ phản cảm, cô vẫn vô cùng kiên nhẫn với Ôn Kỳ.
Còn đối với cô, thì sự kiên nhẫn vô cùng hạn.
“Con nhất nên hiểu rõ, phận kết hôn hiện tại của .” Trình Uyển Di lạnh giọng cảnh cáo.
Ôn Nhiễm với rằng, cô chuẩn ly hôn với Phó Cảnh Thành .
Cô giống như những đứa con gái khác, than thở với .
Nói cho bà , cô gả cho Phó Cảnh Thành một năm nay chịu bao nhiêu tủi .
lời đến khóe miệng, vẫn cô nuốt trở .
Cô hôm nay gọi cô đến đây, cô những điều .
Từ nhỏ đến lớn bất luận cô ai bắt nạt, chịu bao nhiêu khổ cực, đều là tự c.ắ.n răng nuốt bụng.
Mẹ bao giờ hỏi han một câu.
“Con ...” Ôn Nhiễm theo bản năng biện bạch.
Sắc mặt Trình Uyển Di lạnh lùng nghiêm khắc: “Không cái gì? Mẹ ngóng rõ ràng , ở Ôn gia Triệu Lương sở dĩ chịu giúp con, là vì con giúp nó giải quyết khoản nợ vay nặng lãi ba trăm triệu của Hồng Hưng Xã! Con và Hồng Hưng Xã lấy giao tình sâu đậm như ? Có ở phía giúp con ?”
Trong lòng Ôn Nhiễm giật thót.
Không ngờ đoạn thời gian gặp cô, mà phái điều tra chuyện .
Bà căn bản thèm để ý đến việc cô Ôn Kỳ hạ t.h.u.ố.c thê t.h.ả.m đến mức nào, cũng như hậu quả của việc cô trở mặt với Ôn gia hiện tại, hoặc lẽ bà bận tâm.
Chỉ điều tra rõ ràng xem con trai bảo bối Ôn Triệu Lương của bà rốt cuộc nhược điểm gì trong tay cô?
Khuôn mặt xinh của Ôn Nhiễm lạnh : “Mẹ, rốt cuộc cái gì?”
Trình Uyển Di lệnh: “Mẹ hy vọng con đến đồn cảnh sát, rút đơn kiện! Đừng để cảnh sát tiếp tục truy cứu Kỳ Kỳ nữa!”
Trái tim Ôn Nhiễm lạnh một nửa.
Hóa hôm nay gặp cô, căn bản thực sự nhớ cô.
Mà là cô giúp Ôn Kỳ rút án mới là thật.
“Nếu con đồng ý thì ?” Ôn Nhiễm thẳng bà.
Trình Uyển Di đe dọa : “Nếu con , đành phái tiếp tục truy tra rốt cuộc là ai ở phía giúp con, dàn xếp ba trăm triệu mà trai con nợ Hồng Hưng Xã! Nếu chuyện kinh động đến bố con và bác gái con...”