Ôn Kỳ sững sờ, thể tin mà trừng mắt cô.
“Mày dám đ.á.n.h tao? Ôn Nhiễm, mày ăn gan hùm mật gấu ?”
Từ nhỏ đến lớn, luôn là cô bắt nạt Ôn Nhiễm.
Từ khi nào đến lượt Ôn Nhiễm trèo lên đầu cô ?
“Phải là mời chị tránh xa chồng mới đúng!” Ôn Nhiễm lạnh lùng .
Nếu Ôn Kỳ nghi ngờ cô quyến rũ rể Tần Dược Siêu, thể tay đ.á.n.h cô.
Vậy thì chính Ôn Kỳ rõ Phó Cảnh Thành kết hôn với cô, bây giờ còn suốt ngày quấn lấy chồng cô, chẳng lẽ cô nên tay với cô ?
Cái tát , cô đ.á.n.h từ lâu .
“Mày gì?”
Ôn Kỳ tức đến run .
Cả cô trở nên cố chấp và dữ tợn, hận thể g.i.ế.c c.h.ế.t cô ngay bây giờ.
“Ôn Nhiễm, con tiện nhân , xem tao xử lý mày thế nào!”
Cô giơ tay lên, tàn nhẫn tát mạnh má Ôn Nhiễm——
Chỉ là cái tát còn giáng xuống, Thương Liệt Duệ chặn cổ tay từ .
Ôn Kỳ kinh ngạc ngẩng đầu, đàn ông đột nhiên ngăn cản .
“Thương , đây là chuyện nhà của Ôn gia chúng , xin đừng xen chuyện của khác!”
Mặc dù cô gặp yêu Thương Liệt Duệ, nhưng vẫn nhanh chóng tỉnh táo .
Bực bội vì nên vẻ ngoài hảo của đàn ông mê hoặc.
“Ôn Nhiễm bây giờ là trợ lý của !”
Thương Liệt Duệ sải đôi chân dài, hình cao lớn ngạo nghễ che chắn cho Ôn Nhiễm phía , trầm giọng nhắc nhở.
Gần như là thẳng với Ôn Kỳ, Ôn Nhiễm bây giờ là của , cô động đến!
Vẻ mặt Ôn Kỳ sững sờ.
Không ngờ Thương Liệt Duệ bảo vệ em gái cô đến .
Cô thể nể mặt Thương Liệt Duệ.
Hơn nữa, dạy dỗ Ôn Nhiễm địa bàn của , cô cũng chẳng lợi lộc gì.
“Nếu Thương tổng , sẽ so đo với cô nữa.”
Ôn Kỳ cố nén cơn giận trong lòng, cố gắng nở một nụ với Thương Liệt Duệ.
Thương Liệt Duệ lúc mới buông tay.
Ôn Nhiễm loạng choạng vài bước, suýt nữa thì ngã xuống đất.
Cô hung hăng lườm Ôn Nhiễm một cái, chật vật rời .
Đáy mắt tràn đầy vẻ tức giận và âm hiểm.
Không ngờ, mặt vì Ôn Nhiễm!
Chẳng trách Ôn Nhiễm dám tay với cô !
Cô thể tha thứ!
Tuyệt đối thể tha thứ cho việc Ôn Nhiễm dám tay với cô !
Cô nhất định sẽ bắt cô trả giá!
…
Lúc Ôn Nhiễm Thương Liệt Duệ kéo lên chiếc xe sang của , cả vẫn còn ngơ ngác.
“Không chứ?”
Ánh mắt Thương Liệt Duệ dừng má tát của cô.
Chỗ đó sưng tấy lên.
Da của Ôn Nhiễm mỏng manh, lẽ mao mạch da vỡ.
Có thể thấy Ôn Kỳ tay với cô, thật sự chút nương tay.
“Không , cảm ơn!”
Ôn Nhiễm lắc đầu, ánh mắt cúi xuống, tâm trạng vô cùng nặng nề phức tạp.
Cô ngờ hôm nay Ôn Kỳ đột nhiên đến công ty tìm cô gây sự, còn tát cô một cái.
Mà cô kìm mà trả cô một cái tát.
Đây là đầu tiên cô tay với Ôn Kỳ từ khi lớn lên.
Ôn Nhiễm thực sự quá tức giận.
Từ khi cô và Phó Cảnh Thành kết hôn, chị gái Ôn Kỳ vẫn luôn giữ mối quan hệ mập mờ với chồng cô.
Cô âm thầm chịu đựng đến hôm nay.
Kết quả cô còn tìm Ôn Kỳ lý luận, Ôn Kỳ vu khống cô quyến rũ rể, còn tìm đến công ty của cô.
Vừa cô tức quá mới trả cô cái tát đó.
bây giờ bình tĩnh nghĩ, chút lo lắng.
Với tính cách của Ôn Kỳ, chuyện chắc chắn sẽ đồn đến tai bố và hai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-thuong-liet-due-on-nhiem-pho-canh-thanh-colj/chuong-45-khong-ngo-anh-lai-ra-mat-vi-co.html.]
Cô chắc chắn tránh khỏi một trận trách phạt.
“Đang nghĩ gì ?”
Giọng trầm thấp trong trẻo của Thương Liệt Duệ đột nhiên kéo suy nghĩ của cô trở .
Ôn Nhiễm lắc đầu, sang : “Không gì, Thương tổng, cảm ơn .”
Đôi mắt sâu thẳm của Thương Liệt Duệ chằm chằm cô: “Cảm ơn? Rồi nữa?”
Ôn Nhiễm chớp mắt: “Rồi nữa?”
Thương Liệt Duệ vui nhắc nhở: “Trợ lý Ôn vẻ thích cảm ơn bằng lời ?”
Ôn Nhiễm sững .
Chẳng lẽ báo đáp thực tế gì đó?
Cô thăm dò hỏi: “Thương tổng, cảm ơn thế nào?”
Ánh mắt Thương Liệt Duệ dừng cô.
Hôm nay Ôn Nhiễm mặc một bộ váy công sở màu trắng, phác họa hình gợi cảm quyến rũ của cô, như một sự cám dỗ vô hình.
Lại còn đang ngây thơ .
Vừa nghĩ đến tối qua mới mơ thấy lên giường với cô, Thương Liệt Duệ liền cảm thấy nóng ran.
Hận thể lập tức đè cô xuống ghế xe, làm cô.
Thương Liệt Duệ đột nhiên áp sát cô.
Khoảng cách giữa hai đến mười centimet.
Dường như bất cứ lúc nào cũng thể hôn cô.
Ôn Nhiễm vốn thấy mãi trả lời, còn cứ chằm chằm cô.
Đặc biệt là ánh mắt như con mồi đó, cả cô căng thẳng nên lời.
Nhất là khi đột nhiên rút ngắn cách với cô, càng khiến cô hoảng loạn bối rối.
Tim như nhảy khỏi lồng ngực.
“Anh…”
Thương Liệt Duệ chằm chằm mắt cô, hỏi cô, theo ?
Dù thì gần đây, luôn mơ thấy cô trong những giấc mơ xuân.
Điều đây từng .
Ngoài cô , phụ nữ nào thể khiến nhớ nhung đến .
nghĩ đến cô kết hôn chồng, câu nuốt ngược trong.
“Tôi ăn trưa, ăn trưa với !”
Ôn Nhiễm sững : “Chỉ là ăn trưa với thôi ?”
Cô dường như thể tin , lời cảm ơn chỉ ?
Thương Liệt Duệ cô đầy ẩn ý: “Chẳng lẽ trợ lý Ôn còn ý định cảm ơn nào khác? Không ngại thử?”
Ôn Nhiễm vội vàng lắc đầu: “Không , ăn trưa với .”
Đối với cô, đây là điều đơn giản nhất.
Vừa dọa c.h.ế.t cô, còn tưởng Boss lớn đột nhiên dựa sát như , là ý đồ gì khác với cô.
Bây giờ nghĩ là cô lo xa ?
Một Boss lớn đường đường như , phụ nữ nào mà ?
Cần gì để ý đến một “phụ nữ” chồng như cô?
Thương Liệt Duệ bực bội lệnh cho tài xế lái xe.
Xe chạy một đoạn, Ôn Nhiễm đột nhiên nhớ mục đích xuống hầm để xe hôm nay.
“Thương tổng, thể tìm khuyên tai của xe ?”
Nếu cô lên xe , bằng nhân cơ hội tìm kiếm một chút.
Thương Liệt Duệ liếc cô một cái: “Ừm.”
Ôn Nhiễm lập tức cúi tìm kiếm trong xe .
Cô tập trung tìm ở hàng ghế .
Mọi khe hở đều tìm kiếm kỹ lưỡng, nhưng .
Ôn Nhiễm cam lòng xổm xuống, bật đèn pin điện thoại, tìm sàn.
Nghĩ rằng khuyên tai thể rơi xuống sàn.
để ý rằng bộ váy cô mặc hôm nay vốn ngắn.
Cô xổm như , dễ lộ hàng.
Ánh mắt Thương Liệt Duệ chằm chằm cặp m.ô.n.g cong vút của cô, yết hầu trượt lên xuống, thở dần trở nên trầm thấp…
“Sao nhỉ? Thương tổng, hôm nay xe của khác…”
Lời Ôn Nhiễm còn xong, tài xế phía đột nhiên phanh gấp.
Cô mất thăng bằng, suýt nữa thì đ.â.m ghế .
Thương Liệt Duệ nhân cơ hội ôm lấy vòng eo thon của cô, bế cô lên đùi …