ĐÃ NGỦ RIÊNG RỒI, TÔI TÁI HÔN MÀ ANH QUỲ LÀM GÌ? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành - Chương 43: Lẽ nào anh thích cô?

Cập nhật lúc: 2026-04-13 09:12:38
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Bố mới hỏi đến cô, mau đến nhà cũ ngay.”

Phó Cảnh Thành lạnh lùng lệnh.

Thương Liệt Duệ liếc phụ nữ đang ngủ say bên cạnh: “Cô vẫn đang ngủ, e là sẽ qua .”

Đồng t.ử của Phó Cảnh Thành co rút : “Anh là ai? Sao điện thoại của vợ ở trong tay ?”

Thương Liệt Duệ: “Tôi là sếp của cô , bây giờ cô đang ngủ trong xe .”

Trong lòng Phó Cảnh Thành dấy lên một trận sóng gió.

Vốn định hỏi thêm gì đó, nhưng đầu dây bên cúp máy.

Anh tức giận đ.ấ.m một cú tường.

Chẳng lẽ Ôn Nhiễm đột nhiên từ chối cùng về Phó gia, còn khác thường đồng ý ly hôn, sẵn lòng tác thành cho và Ôn Kỳ.

Chính là vì sếp của cô?

Một cảm giác ghen tuông xa lạ lập tức cuộn trào trong lồng n.g.ự.c .

Ngay cả chính cũng cảm thấy bất ngờ.

Ngoài Ôn Kỳ , ai thể khiến cảm xúc của d.a.o động lớn như .

Lẽ nào là vì nghi ngờ Ôn Nhiễm thể cắm sừng ?

, chỉ thể là lý do .

yêu Ôn Nhiễm, cũng thể dung thứ cho việc cô lén lút qua với đàn ông khác lưng .

Khi Ôn Nhiễm tỉnh , chiếc xe sang trọng đang đậu lầu nhà cô.

trong xe ngoài tài xế , bóng dáng của Thương Liệt Duệ.

“Thương tổng, …”

Ôn Nhiễm kinh ngạc hỏi.

Tài xế vội vàng giải thích: “Thương tổng việc gấp đột xuất, .”

Ôn Nhiễm gật đầu, cảm ơn tài xế xuống xe chạy tòa nhà ở.

Biệt thự Thương gia.

“Mẹ, chỉ vì con xem mắt với tiểu thư Phó gia? Mẹ giả bệnh lừa con về?”

Thương Liệt Duệ vốn định ở xe, đợi Ôn Nhiễm tỉnh .

Ai ngờ giữa chừng nhận điện thoại của giúp việc Thương gia, rằng nhồi m.á.u cơ tim, bảo mau về.

Thương Liệt Duệ lúc mới đành lòng bỏ Ôn Nhiễm, một chạy về nhà họ Thương.

Ai ngờ đến nơi mới phát hiện lừa.

Mẹ , Đào Ngọc Linh, những vẫn khỏe mạnh, mà còn đang nắm tay tiểu thư Phó gia, Phó Đan Tình, vui vẻ.

Thương Liệt Duệ lập tức định bỏ , nhưng Đào Ngọc Linh gọi , nhất quyết bắt ăn xong bữa tối mới .

Anh nể mặt bố của Phó Đan Tình cũng mặt, nên mới làm mất mặt .

Chỉ là khi bữa tối kết thúc, tiễn gia đình ba nhà họ Phó , Thương Liệt Duệ thể nhịn nữa.

“Sao thể lừa con? Vừa đúng là thấy trong khỏe, nhưng khi thấy Đan Tình thì khó chịu đều tan biến hết.” Đào Ngọc Linh với con trai.

“Mẹ sắp xếp xem mắt, ít nhất cũng nên báo cho con một tiếng chứ?” Thương Liệt Duệ trầm giọng chất vấn.

Đào Ngọc Linh hỏi : “Con tự hỏi lòng , nếu với con, tối nay ăn cơm cùng tiểu thư Phó gia và bố , con về ?”

Thương Liệt Duệ do dự trả lời: “Không!”

Đào Ngọc Linh bất lực: “Thế thì đúng còn gì, cũng là bất đắc dĩ mới dùng hạ sách ! Con xem con cũng còn trẻ nữa, đến giờ vẫn đối tượng thì làm ? Chẳng lẽ con định độc cả đời ? Đan Tình từ nước ngoài về, phương diện đều xứng với con! Nếu con thể ở bên con bé…”

“Con thích cô !” Thương Liệt Duệ đột nhiên ngắt lời .

Đào Ngọc Linh lập tức nhíu mày: “Rốt cuộc con thích kiểu như thế nào? Mẹ sắp xếp cho con bao nhiêu tiểu thư danh giá, con ưng một ai, là do con quá kén chọn ?”

Thương Liệt Duệ , trong đầu khỏi hiện lên hình bóng của Ôn Nhiễm.

Ngay cả chính cũng giật .

Mẹ hỏi thích kiểu nào, nghĩ đến cô đầu tiên!

Lẽ nào thích cô?

Đào Ngọc Linh thấy con trai trả lời , càng chắc chắn là do quá kén chọn.

mắng con trai một trận, đến cuối cùng suýt nữa thì tức đến nhồi m.á.u cơ tim thật.

May mà lúc Thương Viện kịp thời xuất hiện giải vây, Đào Ngọc Linh mới miễn cưỡng đồng ý tạm tha cho con trai.

Dỗ , Thương Viện đến mặt em trai Thương Liệt Duệ: “Chị , chuyện chung đại sự của thì tự để tâm một chút, đừng lúc nào cũng làm lo lắng cho em.”

Thương Liệt Duệ nhướng mày phản bác: “Chuyện chung đại sự của chị còn giải quyết xong, còn mặt mũi em ?”

“Em!” Sắc mặt Thương Viện đổi.

Em trai đúng là cứ nhằm chỗ đau mà .

Cô tức giận lườm em trai một cái: “Nói thật , em hứng thú với phụ nữ ? Nếu thì sớm thật với , để cũng hết hy vọng.”

Từ nhỏ đến lớn, cô từng thấy em trai hẹn hò với bạn gái nào.

So với những công t.ử nhà giàu khác phong lưu phóng đãng, phụ nữ như áo.

Em trai cô, Thương Liệt Duệ, vẻ quá vô d.ụ.c vô cầu.

Ngay cả chị gái như cô cũng bắt đầu nghi ngờ, rốt cuộc em thích phụ nữ ?

“Chị, chị lo xa !”

Thương Liệt Duệ liếc sâu chị gái, rời .

Từ khi gặp Ôn Nhiễm, ham đàn ông ẩn giấu trong cơ thể dường như đ.á.n.h thức ngay lập tức.

Anh thích phụ nữ, cũng phụ nữ.

Mà là đây gặp .

Thương Liệt Duệ trở xe, định lệnh cho tài xế lái xe.

Khóe mắt bỗng lướt qua một vệt sáng trong khe ghế.

Anh gần, dùng ngón tay nhặt lên xem.

Là một chiếc khuyên tai sapphire.

Chiếc xe sang của ngoài Ôn Nhiễm , từng chở phụ nữ nào khác.

Vậy nên chiếc khuyên tai chắc chắn là của cô.

Khóe miệng bỗng cong lên một nụ

Đêm khuya.

Khi Phó Cảnh Thành về đến nhà, qua mười hai giờ đêm.

Ôn Nhiễm ngủ từ lâu.

Lúc trong đầu vẫn vang vọng lời của bố trong bữa tiệc gia đình .

Bảo và Ôn Nhiễm mau chóng sinh một đứa con.

Bước chân vốn định về thẳng phòng bỗng dừng .

Phó Cảnh Thành đến cửa phòng ngủ của Ôn Nhiễm.

Đẩy cửa, bước .

Dưới ánh sáng hắt từ cửa sổ, thấy rõ Ôn Nhiễm đang giường.

Cô nhắm nghiền mắt, đang ngủ say.

Mái tóc dài rối bời xõa ngực, cổ áo ngủ bằng lụa mở, để lộ một mảng da trắng nõn mịn màng.

Từ góc độ của , thể thấy cảnh xuân bên trong.

Cảnh giường như khiến Phó Cảnh Thành khỏi nảy sinh một tia ham của đàn ông.

Anh nghĩ lẽ quá lâu giải tỏa.

Lúc mới cô.

rõ đây chỉ là ham thể xác.

Trái tim , mãi mãi thuộc về Ôn Kỳ.

Phó Cảnh Thành xuống mép giường, Ôn Nhiễm giường.

Ngay cả khi ngủ, đôi mày thanh tú của cô vẫn nhíu chặt, vẻ mặt đầy tâm sự.

Anh từ khi họ kết hôn, lạnh nhạt với cô.

thứ thể cho cô, từ đến nay chỉ danh phận vợ.

Tình yêu vợ chồng, vốn trong phạm vi cân nhắc của .

Chẳng lẽ Ôn Nhiễm vì chịu nổi cô đơn, qua với sếp của cô?

Phó Cảnh Thành đưa tay, nhẹ nhàng vuốt ve gò má Ôn Nhiễm.

Chạm một mảng lạnh lẽo.

Và Ôn Nhiễm cũng vì cái chạm của mà từ từ tỉnh .

Khi nhận đàn ông bên giường là Phó Cảnh Thành, cô đột nhiên giật .

“Anh… phòng ?”

Cô kinh ngạc kêu lên.

Từ khi họ ngủ riêng, buổi tối thường ai ngủ phòng nấy.

Sao Phó Cảnh Thành đột nhiên xuất hiện trong phòng ngủ của cô?

Chương 44

“Chúng chuyện !” Phó Cảnh Thành với vẻ mặt nghiêm túc.

Ôn Nhiễm sững : “Nói chuyện gì?”

Anh đêm hôm ngủ, đột nhiên chạy phòng cô, chuyện gì với cô?

Ánh mắt Phó Cảnh Thành đặc biệt sâu thẳm: “Cô và sếp của cô ?”

Ôn Nhiễm sững .

Tự dưng đột ngột nhắc đến Thương Liệt Duệ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-thuong-liet-due-on-nhiem-pho-canh-thanh-colj/chuong-43-le-nao-anh-thich-co.html.]

“Cũng bình thường.” Cô đáp nhàn nhạt.

Ánh mắt u ám của Phó Cảnh Thành chằm chằm cô: “Tôi nhớ từng nhắc nhở cô, bây giờ cô đang trong phận kết hôn, nên chú ý giữ cách khi qua với khác giới!”

Khóe miệng Ôn Nhiễm khẽ giật.

Anh tư cách gì mà nhắc nhở cô?

“Câu nên với chính thì đúng hơn.”

Ôn Nhiễm thầm đảo mắt trong lòng.

Rốt cuộc ai trong hai họ mới là chú ý giữ cách với khác giới?

Phó Cảnh Thành nghẹn lời.

Anh khó chịu cô.

Vừa định thêm gì đó, Ôn Nhiễm mất kiên nhẫn ngắt lời: “Xin , còn ngủ, mời ngoài!”

Gương mặt tuấn tú của Phó Cảnh Thành biến sắc.

Không thể tin Ôn Nhiễm đuổi ?

Họ kết hôn hơn một năm, cô vẫn luôn mong chờ chung phòng với ?

Bây giờ đến phòng cô , cô lạnh lùng thèm đoái hoài đến .

Trong lòng Phó Cảnh Thành bỗng cảm thấy ngột ngạt khó chịu.

Từ lúc nào, cô bắt đầu vạch rõ ranh giới với .

Ôn Nhiễm xong câu đó liền , lưng đối diện với .

“Phiền đừng tự tiện phòng !”

Đây là câu từng với cô.

Bây giờ cô dùng để nhắc nhở .

Phó Cảnh Thành bất giác siết chặt hai nắm tay.

Lông mày tự chủ mà nhíu .

Sáng hôm , lúc Ôn Nhiễm rửa mặt mới phát hiện tai trái của trống .

mất một chiếc khuyên tai.

cô nhớ rõ hôm qua lúc rời khỏi trường đua nó vẫn còn.

Chẳng lẽ là rơi trong chiếc xe sang của Thương Liệt Duệ?

Chiếc khuyên tai là kiểu dáng trăng khuyết mà cô thích.

tiết kiệm mấy tháng lương mới mua .

Ôn Nhiễm nỡ cứ thế mất .

Sau khi đến công ty làm việc, cô gõ cửa văn phòng tổng giám đốc.

Thương Liệt Duệ đang cúi đầu duyệt tài liệu.

Hôm nay mặc một bộ vest thủ công màu đen, bên trong là áo sơ mi cùng tông màu, thêm một chiếc cà vạt sọc xanh lam.

Gương mặt góc cạnh, lạnh lùng tuấn.

Toàn toát vẻ uy nghiêm và lạnh lùng của ở địa vị cao.

“Có chuyện gì?”

lúc cô đang phân vân mở lời thế nào, Thương Liệt Duệ hỏi .

Ôn Nhiễm vội vàng về phía bàn làm việc của : “Thương tổng, tối qua hình như làm rơi khuyên tai xe ? Anh thấy một chiếc khuyên tai sapphire hình trăng khuyết ?”

Trong đầu Thương Liệt Duệ hiện lên hình ảnh chiếc khuyên tai nhặt trong xe tối qua.

Quả nhiên là của cô.

lời thốt là: “Không thấy!”

Gương mặt xinh của Ôn Nhiễm lộ rõ vẻ thất vọng.

hỏi tiếp: “Có thể phiền cho lên xe tìm ? Chiếc khuyên tai thật sự quan trọng với !”

Thương Liệt Duệ đặt cây bút máy xuống.

Anh ngẩng đầu, sâu cô: “Quan trọng đến mức nào?”

Ôn Nhiễm ngẩn : “…”

Đây là trọng điểm ?

Thôi bỏ .

Cô giải thích: “Chiếc khuyên tai là thứ luôn thích, tiết kiệm lâu mới mua !”

Ánh mắt Thương Liệt Duệ khẽ nheo : “Cô tự mua?”

Ôn Nhiễm do dự gật đầu: “ , thế?”

Không cô tự mua, chẳng lẽ còn tưởng là ai tặng cô?

Ánh mắt Thương Liệt Duệ dừng cô vài giây: “Đợi họp xong, sẽ cho cô lên xe tìm.”

Ôn Nhiễm lập tức vui mừng: “Tốt quá, cảm ơn Thương tổng!”

Nhìn thấy nụ rạng rỡ như hoa xuân mặt cô, vô cùng kiều diễm lộng lẫy.

Thần sắc của Thương Liệt Duệ hoảng hốt.

Trong lòng, dường như thứ gì đó khẽ va chạm.

Anh ho nhẹ một tiếng.

Cố gắng dời ánh mắt khỏi cô: “Không chuyện gì khác thì cô ngoài .”

Anh sợ nếu để cô ở , cứ với như , sẽ kiểm soát cho cô .

“Vâng!”

Ôn Nhiễm để ý đến thái độ đột nhiên trở nên lạnh lùng của .

Cô vui vẻ rời khỏi văn phòng tổng giám đốc.

Đợi Thương Liệt Duệ họp xong là giữa trưa.

Ôn Nhiễm thang máy xuống lầu , định đến bên chiếc xe sang của để đợi.

Ai ngờ cô đến bãi đỗ xe ngầm, một cái tát tàn nhẫn ập về phía cô.

“Chát!”

Ôn Nhiễm hề phòng , tát đến mức mặt lệch sang một bên.

Cơn đau nóng rát khiến đầu óc cô trống rỗng vài giây.

Giọng đầy ghen ghét của Ôn Kỳ vang lên bên tai: “Ôn Nhiễm, con tiện nhân , mày dám quyến rũ rể!”

Ôn Nhiễm ôm lấy má tát, đầu .

Liền thấy vẻ mặt dữ tợn của Ôn Kỳ, hận thể ăn tươi nuốt sống cô.

“Tôi …” Cô theo bản năng giải thích.

lời còn xong, Ôn Kỳ ném mấy tấm ảnh cô.

“Mày còn dám chối cãi? Muốn khác trừ khi đừng làm, mày tưởng mày quyến rũ chồng tao mà tao ?”

Ôn Nhiễm nhặt mấy tấm ảnh lên xem.

Là những cảnh cô chuyện với Tần Dược Siêu ở trường đua hôm qua.

trong ảnh họ chỉ chào hỏi , Ôn Nhiễm thấy vấn đề gì.

“Tôi thừa nhận hôm qua đến trường đua của rể, nhưng hề quyến rũ !” Ôn Nhiễm nghiêm mặt .

Vẻ mặt Ôn Kỳ tức giận: “Mày dám lén lút lưng tao, một đến trường đua của chồng tao? Còn quyến rũ ?”

Ôn Nhiễm thực sự cạn lời: “Cái gì gọi là một ? Hôm qua rõ ràng cùng bạn, hơn nữa trường đua cũng chỉ , bạn bè khác của cũng ở đó…”

Khóe miệng Ôn Kỳ nhếch lên một nụ chế nhạo, tin lời cô.

“Mày nghĩ mày tao sẽ tin ? Mày dựa mà đến trường đua của ?”

Điều đáng ghét nhất là, cô và Tần Dược Siêu kết hôn lâu như , từng đến trường đua của chồng một , dựa mà để con em gái nhanh chân đến ?

“Là gọi cô đến!”

Ôn Nhiễm định gì đó, phía đột nhiên vang lên một giọng nam.

Bóng dáng cao lớn của Thương Liệt Duệ bước về phía họ.

Sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng khẽ mím .

Trong lúc di chuyển, toát một khí chất vương giả mạnh mẽ.

Khoảnh khắc Ôn Kỳ thấy , đáy mắt nhanh chóng lóe lên một tia kinh ngạc.

từng thấy đàn ông nào trai như .

Thậm chí còn trai hơn cả chồng cô , Tần Dược Siêu.

Hơn nữa khí chất phi phàm.

Nhìn là thường.

“Anh là…”

Ôn Kỳ nheo mắt đ.á.n.h giá Thương Liệt Duệ.

“Tôi là sếp của Ôn Nhiễm, hôm qua bàn chuyện làm ăn với bạn ở trường đua của Dược Siêu, quên một tập tài liệu nên bảo Ôn Nhiễm mang đến cho !” Giọng trầm thấp của Thương Liệt Duệ giải thích cô.

Ôn Kỳ sững một lúc, phản ứng : “Anh là Thương Liệt Duệ?”

sớm danh của Thương Liệt Duệ.

Trước đây khi cho điều tra Tần Dược Siêu, cô Thương Liệt Duệ là bạn của .

sớm làm quen.

Chỉ là bình thường cô ngay cả Tần Dược Siêu cũng gặp , gì đến việc thông qua để làm quen với Thương Liệt Duệ.

Chỉ ngờ Thương Liệt Duệ bây giờ là sếp của Ôn Nhiễm, hôm nay còn đặc biệt giúp cô giải thích với .

“Nể mặt Thương tổng, hôm nay tha cho mày một ! Sau tránh xa rể mày !”

Ôn Kỳ lườm Ôn Nhiễm một cái đầy cảnh cáo, đầu định làm với Thương Liệt Duệ.

“Chát!”

Không ngờ Ôn Nhiễm trực tiếp tiến lên, trả cho cô một cái tát vang dội.

Loading...