ĐÃ NGỦ RIÊNG RỒI, TÔI TÁI HÔN MÀ ANH QUỲ LÀM GÌ? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành - Chương 32: Anh không phải bạn trai cô, anh bảo cô gọi điện cho chồng
Cập nhật lúc: 2026-04-13 09:12:27
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Đừng quậy!"
Thương Liệt Duệ thấp giọng dỗ dành cô, đầu với bác sĩ:"Khâu cho cô ."
Gân xanh trán Ôn Nhiễm giật giật.
Vội vàng kêu lên:"Tôi khâu, bác sĩ, ông thể kê cho ít t.h.u.ố.c uống ?"
Cô thực sự nhạy cảm với cảm giác đau.
Từ nhỏ đến lớn, thể uống t.h.u.ố.c thì tuyệt đối tiêm.
Càng đừng đến chuyện khâu vết thương!
"Vết thương của cô khâu mà chỉ uống t.h.u.ố.c ?" Bác sĩ khoa cấp cứu khuyên cô:"Cô gái nhỏ đừng sợ, bạn trai cô chẳng đang ở đây ?"
Bạn trai?
Thương Liệt Duệ ?
Ôn Nhiễm bác sĩ hiểu lầm, định giải thích.
Bác sĩ :"Ở mặt bạn trai, làm nũng một chút cũng là chuyện bình thường."
Trên trán Ôn Nhiễm khỏi hiện lên mấy vạch đen:"..."
Vị bác sĩ thật sự chẳng chút mắt nào.
Không những nhận nhầm sếp của cô thành bạn trai cô.
Mà còn tưởng cô cố tình giả vờ sợ đau để làm nũng mặt "bạn trai".
Rõ ràng là cô thực sự sợ đau, sợ khâu vết thương ?
"Bác sĩ, ..."
Ôn Nhiễm há miệng, lời còn xong.
Bác sĩ tiêm cho cô một mũi t.h.u.ố.c tê.
Tiếp theo, bắt đầu sát trùng, chuẩn khâu...
Ôn Nhiễm chớp mắt chằm chằm động tác tay bác sĩ, lập tức sợ tới mức lời nào nữa.
Đến lúc thực sự khâu .
Toàn cô căng thẳng, lưng thẳng tắp, khẩn trương đến mức trán túa mồ hôi lạnh.
Khi mũi kim đầu tiên của bác sĩ chạm da cô, mắt cô đột nhiên tối sầm .
Một bàn tay từ phía vòng tới, che kín đôi mắt cô.
Thời gian dường như ngưng đọng khoảnh khắc .
Không khí cũng ngừng lưu thông.
Một luồng hương thơm đặc trưng nơi cổ tay áo của Thương Liệt Duệ nháy mắt càn quét đại não Ôn Nhiễm, nương theo nhiệt độ từ lòng bàn tay lan tỏa khắp .
Đại não Ôn Nhiễm một khoảnh khắc trống rỗng.
Đợi đến khi cô hồn , việc khâu vết thương kết thúc.
Bàn tay của Thương Liệt Duệ cũng rút về.
ấm của vẫn tan biến.
Chậm chạp mất hai giây, Ôn Nhiễm mới ý thức ba mũi khâu chân đều tất.
Bác sĩ đang máy tính kê đơn, đề nghị cô ở bệnh viện theo dõi một ngày, dặn dò thêm một phen những điều cần lưu ý.
Rời khỏi phòng cấp cứu, Thương Liệt Duệ dùng xe lăn mà y tá đẩy tới, mà trực tiếp bế cô đến phòng bệnh của khu nội trú.
Đêm khuya.
Trong phòng bệnh VIP chỉ Ôn Nhiễm và Thương Liệt Duệ.
Ôn Nhiễm giường bệnh, đàn ông đang bên mép giường, mạc danh cảm thấy chút mất tự nhiên.
"Cái đó... Thương tổng... Tôi , về nghỉ ngơi ? Thật ngại quá, tối nay làm lỡ thời gian quý báu của !"
Cô biểu hiện vô cùng lễ phép, thậm chí còn dùng kính ngữ.
Thương Liệt Duệ , lời của cô lộ rõ sự lạnh nhạt xa cách.
Là đang hạ lệnh đuổi khách đây mà.
Trong lòng bản năng dâng lên sự vui.
Tối nay dù cũng cứu cô, đích đưa cô đến bệnh viện, bận rộn ngược xuôi.
Cô lấy một câu cảm kích thì thôi .
Bây giờ khâu xong , giường bệnh , cần nữa, liền đuổi ?
Người phụ nữ thật cách qua cầu rút ván!
"Lợi dụng xong, liền đuổi ?" Thương Liệt Duệ đột nhiên dậy, từ cao lạnh lùng liếc cô.
Ôn Nhiễm cố gắng nặn một nụ :"Tôi đây chẳng là chiếm dụng thêm thời gian quý báu của ?"
Dù với quan hệ cấp cấp hiện tại của bọn họ, thể đưa cô đến bệnh viện, là tận tình tận nghĩa lắm .
Cô làm dám xa vời mong mỏi một vị Boss lớn như , ở bệnh viện túc trực bên cạnh một trợ lý nhỏ bé như cô cả đêm chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-thuong-liet-due-on-nhiem-pho-canh-thanh-colj/chuong-32-anh-khong-phai-ban-trai-co-anh-bao-co-goi-dien-cho-chong.html.]
Ôn Nhiễm cảm thấy điều .
Sao hình như Boss lớn ngược còn vui?
"Nếu như tình nguyện thì ?" Thương Liệt Duệ nghiêm túc ngưng thị cô.
Ôn Nhiễm sửng sốt.
Biểu cảm một thoáng kinh ngạc.
Anh ý gì?
Lẽ nào còn tình nguyện ở , túc trực bên cô?
Boss lớn như từ khi nào thấu hiểu nhân viên như ?
"Vậy... hình như... cũng tiện lắm ?" Ôn Nhiễm c.ắ.n răng :"Tôi là một... phụ nữ chồng..."
Khi Thương Liệt Duệ cô hai chữ " chồng", lông mày nháy mắt thắt thành một nút c.h.ế.t.
Trong lòng càng dâng lên sự phẫn hận nên lời.
Cô hết đến khác nhấn mạnh với chuyện cô kết hôn, là nhắc nhở điều gì?
"Gọi điện cho chồng cô !" Thương Liệt Duệ lạnh mặt lệnh.
Ôn Nhiễm giật :"Cái gì?"
Ánh mắt Thương Liệt Duệ u trầm, giọng điệu cho phép nghi ngờ:"Gọi điện cho chồng cô, đợi tới, sẽ !"
Ôn Nhiễm kinh ngạc .
Anh đây là định đợi đến khi bên cạnh cô khác túc trực mới rời ?
Không ngờ cũng khá quan tâm đến cô.
Chỉ là...
Ôn Nhiễm theo bản năng gọi cuộc điện thoại cho Phó Cảnh Thành.
Trước tiên đến chuyện khi kết hôn, bọn họ luôn mạnh ai nấy sống.
Cô đau đầu sổ mũi gì, đều tự uống thuốc, tự đến bệnh viện, bao giờ làm phiền Phó Cảnh Thành.
Chỉ gần đây chị gái cô là Ôn Kỳ mới kết hôn rể lạnh nhạt.
Phó Cảnh Thành xót xa cho phụ nữ yêu thương chịu ủy khuất còn kịp, lấy thời gian mà quản chuyện bao đồng của cô?
Cô tự hỏi vẫn cái thể diện lớn đến mức thể khiến Phó Cảnh Thành gọi một tiếng là mặt ngay!
Dường như sự khó xử của cô, ánh mắt Thương Liệt Duệ sâu thẳm:"Sao , cô gọi chồng cô tới? Hai cãi ?"
"Không !" Ôn Nhiễm vội vàng lắc đầu, tìm cớ cho :"Bây giờ muộn , đều là nửa đêm về sáng , chắc ngủ ."
Thương Liệt Duệ cho là đúng:"Vợ thương nhập viện, giờ còn ngủ ?"
Theo thấy, là chồng của cô, lúc đến bệnh viện chăm sóc cô chẳng là chuyện đương nhiên ?
Trừ phi tình cảm vợ chồng bọn họ xảy vấn đề lớn, hoặc là đàn ông quá vô trách nhiệm.
Nếu làm thể lúc còn bỏ mặc vợ một trong bệnh viện quan tâm hỏi han?
Ôn Nhiễm:"Thương tổng, về ? Đợi ngày mai trời sáng sẽ gọi điện bảo chồng đến bệnh viện chăm sóc , yên tâm ."
Thương Liệt Duệ rũ mắt chằm chằm cô vài giây.
Đột nhiên xuống ghế sô pha bên giường cô.
"Đã như , thế thì đợi sáng mai đến bệnh viện mới về."
Trái tim Ôn Nhiễm "thịch" một tiếng.
Không ngờ thực sự ở phòng bệnh của cô qua đêm.
"Chuyện ... thể chứ?"
Cô và cũng thiết đến .
Thậm chí ngay cả bạn bè bình thường cũng tính là .
Để một Boss lớn như , ở phòng bệnh túc trực vì cô cả đêm, chuyện cô gánh nổi .
Thương Liệt Duệ đầy thâm ý liếc cô:"Cảm thấy ngại, thì bảo chồng cô qua đây sớm một chút!"
Ôn Nhiễm một câu của làm cho nghẹn họng:"..."
Muốn cô gọi Phó Cảnh Thành đến bệnh viện túc trực bên cô, thể chứ?
Vừa cô đợi trời sáng sẽ gọi điện cho Phó Cảnh Thành, chẳng qua chỉ là lời thoái thác để đối phó với mà thôi.
Thực cô căn bản từng ý định gọi điện cho Phó Cảnh Thành.
Bởi vì cô chắc chắn rằng, cho dù cô gọi điện, cho hiện tại cô thương ở chân nhập viện, Phó Cảnh Thành cũng sẽ tới.
Hà tất tự rước lấy nhục nhã chứ?
đây là mâu thuẫn giữa vợ chồng bọn họ.
Cô để khác , đặc biệt là Thương Liệt Duệ.
Dù chồng, nhưng trong lòng chồng , ngược ngày ngày nhớ thương chị gái , đây cũng chẳng là chuyện vẻ vang gì.
Cô thực sự khó mở miệng, cũng cách nào rõ ràng.
Ngay lúc Ôn Nhiễm đang khó xử, điện thoại của cô đột nhiên vang lên...