Hắn còn dứt lời, mặt ăn trọn một cú đ.ấ.m trời giáng của Thương Liệt Duệ.
Lương Thiên Long kịp phòng , đ.á.n.h ngã lăn đất.
Mọi chuyện diễn quá nhanh khiến Ôn Nhiễm gần như kịp phản ứng.
Cổ tay Thương Liệt Duệ nắm lấy.
"Đi theo !"
Khuôn mặt điển trai của lạnh lùng, giọng điệu cho phép từ chối.
Nói xong liền ôm chặt lấy vòng eo thon thả của cô, đưa cô sải bước rời .
Lương Thiên Long ngã mặt đất, vẻ mặt kinh ngạc.
Thương Liệt Duệ luôn hứng thú với phụ nữ ?
Hôm nay mà cướp mất đến tay ?
hết cách , ai bảo là Thương Liệt Duệ chứ.
Hắn vẫn kiêng dè Thương Liệt Duệ! Không làm gì cả!
...
Ôn Nhiễm Thương Liệt Duệ đưa ngoài khách sạn.
Cô theo bản năng vùng vẫy:"Được , buông ?"
Thương Liệt Duệ nới lỏng tay, sự mềm mại trong lòng nhanh chóng rời .
Thương Liệt Duệ đè nén sự lưu luyến trong lòng, quan tâm hỏi han:"Em ?"
Ôn Nhiễm lắc đầu, lời cảm ơn :"Không , tối nay cảm ơn ."
Nếu đến kịp thời, lúc cô Lương Thiên Long chiếm tiện nghi, kêu trời trời thấu kêu đất đất thưa .
Lông mày Thương Liệt Duệ nhíu chặt:"Sao em chọc ?"
Cùng trong giới thượng lưu, rõ Lương Thiên Long là loại nhân phẩm thế nào.
Người phụ nữ nhắm trúng, thường đều kết cục .
Ôn Nhiễm khổ một tiếng:"Tôi bán ."
Thương Liệt Duệ hỏi dồn:"Ai?"
Ai dám bán cô?
Biểu cảm Ôn Nhiễm đầy châm biếm, quả thực khó mở miệng.
Cô thể ruột bán chứ?
"Không gì, về đây."
Thấy cô vội vàng , Thương Liệt Duệ nghĩ ngợi gì kéo cô về.
"Em còn đó?"
Ôn Nhiễm:"Tôi dự tiệc cưới của chị gái ."
Thương Liệt Duệ sững sờ:"Ôn Kỳ là chị gái em?"
Ôn Nhiễm gật đầu:"Anh quen chị gái ?"
Thương Liệt Duệ nhạt giọng:"Không quen, nhưng cô sắp gả cho bạn từ nhỏ của , qua."
ngờ cô là em gái của Ôn Kỳ.
Trước đây chỉ Ôn Kỳ một trai, cô còn một em gái.
Hơn nữa chính là cô.
Ôn Nhiễm chỉ cảm thấy ánh mắt chút kỳ lạ.
"Anh còn việc gì ? Không việc gì phiền buông , về ."
Thương Liệt Duệ hề buông tay.
"Em đó lỡ chạm trán Lương Thiên Long thì ?" Anh yên tâm chằm chằm cô hỏi.
Ôn Nhiễm ngẩn .
Điều cô đúng là nghĩ tới.
nhắc nhở như , cô thật sự chút lo lắng.
Lương Thiên Long dòm ngó cô ngày một ngày hai.
Lần đột nhiên về nước, dường như hề ý định buông tha cho cô.
Bây giờ còn trai cô giúp .
Cô bây giờ đó chẳng khác nào đưa dê miệng cọp.
Thương Liệt Duệ thấy cô mang vẻ mặt lo lắng yên, nhịn nhắc nhở:"Chồng em ? Sao ở bên cạnh bảo vệ em?"
Một chồng đủ tư cách, nên luôn ở bên cạnh vợ, xuất hiện lúc vợ cần nhất.
"..."
Ôn Nhiễm một câu của làm cho nghẹn họng.
Lúc chắc hẳn Phó Cảnh Thành đang ở bên cạnh chị gái Ôn Kỳ của cô ?
Làm gì thời gian đoái hoài đến cô?
"Anh nãy việc, tạm thời rời một lát." Ôn Nhiễm tìm cớ che giấu.
Đâu thể phơi bày hết chút chuyện trong nhà cho .
Nghe cô đỡ cho chồng , Thương Liệt Duệ vô cùng khó chịu.
Rõ ràng là cứu cô, chồng cô là thất trách thì là gì?
Vốn định chất vấn, nhưng Thương Liệt Duệ nhanh cảm thấy bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-thuong-liet-due-on-nhiem-pho-canh-thanh-colj/chuong-26-trong-xe-sang-co-nga-vao-long-anh.html.]
Anh việc gì quản chuyện bao đồng của cô và chồng cô làm gì?
Bình thường cũng là thích lo chuyện bao đồng như .
Vốn dĩ chỉ là nể tình cô là cấp của , mới tay cứu giúp.
Cứu xong nên lập tức rời mới .
Còn ở đây nhảm với cô làm gì?
Thương Liệt Duệ nên lập tức rời , nhưng đôi chân nhúc nhích nửa bước.
Ngược còn với cô:"Đi thôi, đưa em về nhà."
Ôn Nhiễm theo bản năng từ chối:"Không phiền Thương tổng , tự bắt taxi về."
Cho dù cô đó đưa dê miệng cọp, về nhà cũng cần đưa.
Ánh mắt sâu thẳm của Thương Liệt Duệ rơi cô, thần sắc căng thẳng:"Em chắc chắn em ăn mặc thế , thể một bắt taxi?"
Ôn Nhiễm định phản bác , cô ăn mặc thế thì làm .
cúi đầu , cổ áo chiếc sườn xám của cô Lương Thiên Long x.é to.ạc một mảng lớn.
Lúc áo đủ che , đường cong đầy đặn bên trong như trào ngoài.
Hai má cô lập tức nóng ran.
Lập tức hai tay ôm ngực, che cảnh xuân của .
"Bây giờ mới nhớ che chắn, quá muộn ? Những gì nên , nên , đều thấy hết ." Trong đôi mắt sâu thẳm của Thương Liệt Duệ xẹt qua một tia ý , trêu chọc .
"Anh!" Đôi mắt hạnh của Ôn Nhiễm trừng lớn, hai má khỏi đỏ bừng hơn.
cô còn kịp thêm gì, Thương Liệt Duệ cởi áo khoác vest của , khoác lên cô.
Vừa giúp cô che vóc dáng tuyệt đầy kiêu hãnh hớ hênh đó.
Lần Ôn Nhiễm ngược thế nào cho .
lúc , tài xế lái chiếc Rolls-Royce của Thương Liệt Duệ tới.
Thương Liệt Duệ mở cửa ghế cho cô.
Ôn Nhiễm làm kiêu nữa, trực tiếp lên.
Vừa định báo địa chỉ nhà cho tài xế.
Không ngờ Thương Liệt Duệ cô .
Ôn Nhiễm khỏi kinh ngạc .
Không ngờ vẫn còn nhớ.
Trên đường , hai song song ở băng ghế .
Không ai lời nào.
Bầu khí chút ngượng ngùng.
Ánh mắt Ôn Nhiễm luôn ngoài cửa sổ xe.
Chỉ mong tài xế mau chóng đưa cô về nhà cho xong.
Tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên.
Cô cầm lên xem, là cô Trình Uyển Di gọi tới.
Chắc là hỏi cô .
Ôn Nhiễm đang do dự nên tìm cớ gì để trả lời .
Thì thấy Thương Liệt Duệ bên cạnh đột nhiên hỏi:"Chồng em gọi ?"
Biểu cảm Ôn Nhiễm khó hiểu cứng đờ:"Không, ..."
Thương Liệt Duệ tiếp tục truy hỏi:"Vậy là ai?"
Ôn Nhiễm đầu, chút kinh ngạc liếc một cái.
Anh quản nhiều thế làm gì?
Cho dù nãy cứu cô, nhưng phận của chỉ là sếp của cô, bây giờ giờ làm việc.
Cô lý do gì nhất định báo cáo cuộc gọi riêng tư của cho chứ?
Ôn Nhiễm định chất vấn, đột nhiên tài xế lái xe phía bẻ lái gấp, phanh gấp một cái.
Vì quán tính, cả Ôn Nhiễm hất văng lên Thương Liệt Duệ.
Chiếc áo vest khoác cô trượt xuống đất...
Theo bản năng, Thương Liệt Duệ lập tức ôm lấy vòng eo thon thả của cô.
Ôn Nhiễm ngã lên đùi , ngẩng đầu lên, va đáy mắt sâu thẳm như vòng xoáy của .
Trái tim cô, như thứ gì đó hung hăng đập mạnh một cái.
"Không chứ?" Thương Liệt Duệ trầm giọng hỏi.
Lúc chuyện, thở nam tính ấm áp phả hết lên hàng mi của cô.
Giống như một luồng điện xẹt qua.
Ôn Nhiễm theo bản năng dời ánh mắt ,"Không !"
chiếc eo thon của cô vẫn gọn trong lòng bàn tay , tê dại nóng rực.
"Xin Boss, nãy một bà lão đạp xe ba gác đột nhiên lao !" Tài xế vội vàng giải thích.
Thương Liệt Duệ trầm giọng dặn dò:"Lái xe cẩn thận."
Giữa lúc hai đối thoại, Ôn Nhiễm luống cuống tay chân từ Thương Liệt Duệ dậy.
Tay cô theo bản năng chống lên đùi một cái.
Sau đó liền phát hiện sự bất thường.
Đợi đến khi ý thức thứ chạm là gì, cả cô đều sững sờ.