Ôn Nhiễm lạnh lùng: “Xin , làm !”
Phó Đan Tình ngờ cô từ chối mà cần suy nghĩ.
“Cô gì?”
Ôn Nhiễm thẳng mắt cô : “Tôi , làm !”
Thương Liệt Duệ là sếp của cô.
Họ cùng một công ty, ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy.
Sao cô thể gặp nữa?
Yêu cầu của cô cũng quá vô lý .
Đồng t.ử Phó Đan Tình co rút : “Cô… cô còn dây dưa với A Duệ đến bao giờ?”
Ôn Nhiễm khẩy một tiếng: “Tại cô nghĩ là dây dưa với Thương Liệt Duệ, mà là Thương Liệt Duệ dây dưa với ?”
Phó Đan Tình lạnh mặt: “Đây là lời vô nghĩa ? Với điều kiện của Thương Liệt Duệ, cần là cô thể thiếu ?”
Câu chỉ chính cô chột đến mức nào.
Với tính cách của Thương Liệt Duệ, nếu là những phụ nữ khác lẽ bao giờ bắt đầu.
“Nếu như , là cô tìm Thương Liệt Duệ , tự tiến cử với , đổi cô làm bạn tình của , nếu đồng ý thì vấn đề gì!” Ôn Nhiễm đề nghị.
Sắc mặt Phó Đan Tình đổi liên tục.
Cô tưởng cô từng tìm Thương Liệt Duệ ?
Nếu Thương Liệt Duệ chịu nhận cô , dù chỉ là một bạn tình, cô cũng cầu còn .
“Ôn Nhiễm cô đừng đắc ý, đừng tưởng Thương Liệt Duệ bây giờ hứng thú với cô thì cô thể gả cho ! Tôi cho cô , loại con riêng xuất như cô, cả đời cũng duyên với hào môn.” Phó Đan Tình hằn học cảnh cáo.
Ôn Nhiễm nhún vai thờ ơ: “Vậy thì quá, vốn cũng định gả hào môn.”
Phó Đan Tình một nữa kinh ngạc: “Cô gì? Cô định gả cho A Duệ?”
Ôn Nhiễm: “Cô Phó, ai cũng giống cô, mơ ước gả hào môn.”
Phó Đan Tình giống chị gái Ôn Kỳ của cô.
Cả đời đều coi việc gả hào môn là sự nghiệp cả đời của .
Theo cô, phụ nữ vì đặt mục tiêu gả hào môn, chi bằng phấn đấu để chính trở thành hào môn.
Dù dựa chính vẫn đáng tin cậy hơn dựa đàn ông nhiều.
Phó Đan Tình nheo mắt: “Cô nghĩ cô sẽ tin ?”
Ôn Nhiễm lạnh lùng liếc cô một cái: “Cô tin thì tùy! Đã đến giờ làm việc của , cô Phó thong thả tiễn!”
Phó Đan Tình trong lòng nén một cục tức, khó mà nuốt trôi.
“Tôi hỏi cô cuối, cô rốt cuộc bằng lòng cắt đứt với Thương Liệt Duệ ?” Cô siết chặt hai nắm tay hỏi.
Ôn Nhiễm đối diện với ánh mắt của cô : “Cô tư cách lệnh cho !”
Cô và Thương Liệt Duệ cắt đứt , là chuyện giữa họ.
Hoàn đến lượt Phó Đan Tình xen .
Huống hồ cô chỉ là con dâu tương lai mà Thương Liệt Duệ nhắm tới, chứ xác định bất kỳ quan hệ nào với Thương Liệt Duệ.
Cô dựa mà yêu cầu cô?
Trong mắt Phó Đan Tình lóe lên một tia lạnh lẽo sắc bén.
“Ôn Nhiễm, cô cứ đợi đấy.”
Cô sẽ bỏ qua cho cô.
Thương Liệt Duệ chỉ thể là của cô .
…
Sắp tan làm, Ôn Nhiễm nhận điện thoại nội bộ từ Thương Liệt Duệ.
“Đợi cùng tan làm.”
Cô đành ở trong văn phòng, đợi đến khi trong công ty gần như về hết.
Thương Liệt Duệ mới đẩy cửa bước .
“Tối nay ăn gì?”
Anh tới, nắm tay cô hỏi.
“Sao cũng .” Ôn Nhiễm lơ đãng trả lời.
Bây giờ thấy Thương Liệt Duệ, cô khỏi nhớ những lời Phó Đan Tình khi đến tìm cô sáng nay.
Phó Đan Tình bạn gái, cũng vợ cưới của , cô mới cảm thấy cô tư cách yêu cầu cô rời xa Thương Liệt Duệ.
sớm muộn gì cũng kết hôn.
Bên cạnh chắc chắn sẽ những phụ nữ danh chính ngôn thuận khác.
Đến lúc đó, họ chắc chắn chia tay.
Thương Liệt Duệ ôm Ôn Nhiễm từ thang máy chuyên dụng của tổng giám đốc xuống gara.
Sau khi lên chiếc Rolls-Royce sang trọng của , Ôn Nhiễm cũng một lời.
“Đang nghĩ gì ?” Anh khỏi ôm chặt cô hỏi.
Luôn cảm thấy cô tâm sự.
“Nghĩ đến .” Ôn Nhiễm bất giác buột miệng.
Vẻ mặt Thương Liệt Duệ đột nhiên vui mừng.
“Không ngờ em nhớ đến .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-thuong-liet-due-on-nhiem-pho-canh-thanh-colj/chuong-244-co-bao-tron-nha-hang-moi-anh-an-toi-duoi-anh-nen.html.]
Anh xoay mặt cô , cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ của cô.
Cho đến khi lưỡi luồn miệng cô, Ôn Nhiễm mới nhận gì.
Cô thừa nhận nhớ mặt ?
Chẳng trách Thương Liệt Duệ chịu nổi như !
“Đủ , đừng hôn nữa!”
Ôn Nhiễm hôn đến sắp ngạt thở.
Mới thở hổn hển đẩy .
Thương Liệt Duệ cong môi: “Không em nhớ ? Tôi cho em hôn cho .”
Ôn Nhiễm đỏ mặt.
Tức giận lườm một cái.
Nào cho cô hôn cho ?
Rõ ràng là cô hôn cho .
lúc , chiếc xe sang dừng .
Ôn Nhiễm vốn tưởng Thương Liệt Duệ vội đưa cô về biệt thự làm chuyện đó.
Ai ngờ chiếc xe sang dừng một nhà hàng Tây cao cấp.
“Ăn tối xong về làm.”
Thương Liệt Duệ đối diện với đôi mắt nghi hoặc của cô, thấp giọng giải thích.
Tối qua cô cho ăn no , tạm thời đói khát như nữa.
Trước tiên cho cô ăn no bụng, để cô giống như tối qua làm xong liền mệt ngủ , cũng thời gian ăn uống.
Cứ thế cơ thể sẽ hỏng mất.
Ôn Nhiễm suy nghĩ một chút: “Được, nhưng , bữa mời.”
“Cô mời?” Thương Liệt Duệ sững sờ.
Đây là đầu tiên phụ nữ chủ động mời ăn cơm.
Ôn Nhiễm nhướng mày: “Trước đây mời mấy , cũng nên đến lượt mời .”
Thương Liệt Duệ im lặng một lúc gì, chỉ mở cửa xe, nắm tay cô cùng xuống xe.
Nhà hàng Tây trang trí trang nhã và lãng mạn.
Tiếng violin du dương lặng lẽ vang lên.
Ôn Nhiễm trong mới phát hiện, tối nay Thương Liệt Duệ bao trọn cả nhà hàng.
Chỉ để cùng cô ăn một bữa tối ánh nến.
Nói cách khác, bữa ăn hề rẻ.
Mà cô mới ở xe, mạnh miệng bữa cô mời.
Chẳng trách Thương Liệt Duệ dùng ánh mắt đó cô.
Tối nay bao trọn cả nhà hàng, cô chắc chắn mời nổi ?
Ôn Nhiễm khỏi chút bực bội.
Vừa “mời ”.
Bây giờ lời , thu .
nếu lát nữa cô trả nổi tiền, sẽ càng khó xử hơn.
“Ngồi .”
Thương Liệt Duệ lịch thiệp kéo ghế cho cô, mời cô .
Cả nhà hàng chỉ một bàn của họ.
Trên bàn chỉ ánh nến, mà còn những đóa hồng tươi thắm.
Ôn Nhiễm cứng rắn xuống, tâm trạng thưởng thức những thứ khác.
Thương Liệt Duệ đưa thực đơn qua: “Xem em thích ăn gì?”
Ôn Nhiễm thầm nghĩ: Tối nay là cô mời, trọng điểm là cô thích ăn gì, mà là món gì rẻ hơn.
khi cô mở thực đơn xem, suýt nữa thì trợn tròn mắt.
Tất cả thứ ở đây đều rẻ.
Một bữa ăn ít nhất cũng vài chục nghìn.
Cộng thêm tiền bao trọn cả nhà hàng, ít nhất cũng là sáu con .
Đầu Ôn Nhiễm đột nhiên đau.
Chỉ thể biến mất tại chỗ.
Sớm tối nay đợi Thương Liệt Duệ.
Mời vị Boss lớn một bữa cơm, chi phí cũng quá cao .
Mặc dù Ôn Nhiễm chỉ duy trì quan hệ thể xác với , định lợi dụng .
cũng thể để lợi dụng cô .
Ăn xong bữa tối , cô chẳng là phá sản .
Dù tiền của cô đều là tự kiếm , chứ từ trời rơi xuống.
Từ nhỏ đến lớn Ôn gia bao giờ cho cô tiền tiêu vặt, cô cũng từng hưởng đãi ngộ của một tiểu thư.
Bữa ăn đối với Ôn Kỳ lẽ chỉ là chuyện nhỏ.
đối với Ôn Nhiễm thì quá khó.