Thương Liệt Duệ nhướng mày: “Ý ảnh đó.”
Anh chẳng qua là đang nhắc nhở cô, chồng cô Phó Cảnh Thành bắt đầu tìm mới .
Cuộc hôn nhân của họ còn cần thiết tiếp tục ?
Ôn Nhiễm nên lời: “Đây là món quà tặng ?”
Thương Liệt Duệ đầy thâm sâu: “Đây chẳng là một món quà lớn ? Có những tấm ảnh , cô sẽ bằng chứng để khởi kiện ly hôn Phó Cảnh Thành.”
Ôn Nhiễm mím chặt đôi môi đỏ, gì.
Cô với là cô đang tìm cách ly hôn ?
Cô cảm thấy Thương Liệt Duệ bây giờ vượt quá ranh giới bạn tình mà họ thỏa thuận đó.
Quản quá rộng .
“Ly hôn , là chuyện của !”
Ôn Nhiễm nhíu chặt đôi mày thanh tú.
“Nếu thấy phiền khi duy trì quan hệ bạn tình với một phụ nữ chồng, chúng thể chia…” tay.
Chữ cuối cùng cô còn kịp .
Đôi môi đỏ của cô Thương Liệt Duệ nghiêng tới chặn .
Ôn Nhiễm mở to mắt.
Thương Liệt Duệ nhân cơ hội cạy mở hàm răng ngọc của cô, mút lấy vị ngọt trong môi cô.
Hơi thở của hai hòa quyện .
Gương mặt xinh của Ôn Nhiễm đỏ bừng lên với tốc độ thể thấy bằng mắt thường.
Trái tim càng đập loạn xạ.
Cô dùng hai tay chống lên n.g.ự.c Thương Liệt Duệ, cố gắng đẩy .
đẩy .
Nhiệt độ trong xe tăng lên vùn vụt.
Đôi môi đỏ của Ôn Nhiễm hôn đến sưng lên.
Lưỡi cũng hôn đến tê dại.
Thương Liệt Duệ mới buông cô .
“Dám thêm một chữ, tin bây giờ làm cô ngay xe ?”
Anh trán tựa trán cô, giọng điệu đầy uy hiếp.
Ôn Nhiễm: “…”
Cô vội vàng che miệng , dám nữa.
Cô thể cảm nhận thứ bên của đàn ông đang chống cô…
Câu của tuyệt đối chỉ là suông.
Cùng lắm thì bây giờ cô nhắc đến chuyện chia tay nữa là .
…
Đến nhà Thương Liệt Duệ.
Thương Liệt Duệ trực tiếp bế cô nhà.
Biệt thự rộng lớn chỉ bật đèn hành lang, ánh sáng mờ ảo.
Anh thể chờ đợi nữa mà đè Ôn Nhiễm xuống ghế sofa trong phòng khách.
“Kỳ kinh nguyệt kết thúc chứ?”
Anh hôn cô hỏi.
“Ừm.”
Ôn Nhiễm khẽ đáp, từ chối nụ hôn của .
Họ mấy ngày làm chuyện đó .
Thực cô cũng nhu cầu sinh lý.
Vừa là vì ở xe, cô mới từ chối .
Bây giờ về đến nhà .
Ở đây ngoài hai họ ai khác.
Họ thể thỏa thích ân ái, cần e dè nữa.
Thương Liệt Duệ hôn cô một cách cuồng nhiệt.
Lưỡi liên tục trêu chọc.
Trời mới mấy ngày nay nhớ cô đến nhường nào.
Ôn Nhiễm hôn đến mắt mơ màng, thở dốc liên tục.
Cơ thể bất giác mềm nhũn.
Nụ hôn của Thương Liệt Duệ, từ môi đỏ của cô lan đến má, đến cổ, vai thơm…
Tay kéo mở cổ áo cô, một mảng da thịt trắng như tuyết lộ .
Anh lập tức hôn lên từng tấc một.
Bàn tay to cũng luồn từ cổ áo cô…
“Đừng!”
Gương mặt xinh của Ôn Nhiễm đỏ bừng, nắm lấy bàn tay to đang làm loạn .
Lại kéo tuột chiếc váy xuống.
Nửa quyến rũ của cô, cứ thế lộ mặt đàn ông.
Thật sự là một cảnh mê .
“C.h.ế.t tiệt, em thật !”
Thương Liệt Duệ kích động văng tục.
Trước Ôn Nhiễm, thậm chí thể là cấm dục.
từ khi cùng cô nếm trái cấm, như đốt cháy.
Toàn nhiệt tình dùng hết, chỉ ngày nào cũng cùng cô như .
Cùng làm đến c.h.ế.t!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-thuong-liet-due-on-nhiem-pho-canh-thanh-colj/chuong-242-co-dinh-noi-chia-tay-lien-bi-anh-trung-phat.html.]
“Ưm a…”
Ôn Nhiễm khẽ rên một tiếng, cơ thể kiểm soát mà áp .
Thương Liệt Duệ ôm chặt vòng eo thon của cô, để hai chân cô quấn lấy eo .
Sau khi kết thúc.
Toàn Ôn Nhiễm đẫm mồ hôi.
Hai chân mềm nhũn gần như run rẩy.
Nằm ghế sofa lâu thể cử động.
Thương Liệt Duệ hôn lên làn da ướt đẫm mồ hôi lưng cô.
Anh thật sự yêu c.h.ế.t dáng vẻ quyến rũ điên cuồng của cô.
Đây là đầu tiên, Ôn Nhiễm cởi mở như khi l..m t.ì.n.h với .
Anh ăn ngon.
Trong lòng thỏa mãn từng .
“Thích ?”
Giọng từ tính của Thương Liệt Duệ ghé tai cô hỏi.
Ôn Nhiễm chỉ cảm thấy vùng da đó ngứa ngáy khó chịu.
“Ghét quá .”
Cô hờn dỗi liếc một cái, cố gắng đẩy .
Thương Liệt Duệ siết chặt eo cô, mút lấy dái tai cô.
“Nếu em thích, chúng làm nữa, cho đến khi em thích thì thôi…”
Tim Ôn Nhiễm run lên.
Trận mây mưa , gần như khiến cô kiệt sức.
Bây giờ cô thể chịu đựng thêm một nữa của .
“Em thích, thích!”
Cô vội vàng thừa nhận thích.
Giây tiếp theo, Thương Liệt Duệ liền hôn xuống đôi môi sưng đỏ của cô.
Nụ hôn là trời đất tối sầm.
Nếu Ôn Nhiễm phản đối kịch liệt, Thương Liệt Duệ làm thêm nữa .
May mà cuối cùng cũng tha cho cô.
Tự bế cô từ chiếc sofa lộn xộn lên, lên phòng ngủ của .
“Ngủ một lát , làm bữa tối cho em.”
Anh đặt Ôn Nhiễm lên chiếc giường lớn, cúi xuống hôn lên trán cô.
Trong tầm mắt mơ hồ của Ôn Nhiễm, cô thấy bóng dáng đóng cửa rời .
Cô thật sự quá mệt và buồn ngủ.
Nhắm mắt nhanh ngủ .
…
Lúc tỉnh dậy, trời tờ mờ sáng.
Ôn Nhiễm mở mắt , liền thấy tủ đầu giường vẫn còn đặt hộp quà chứa chiếc túi mà Thương Liệt Duệ tặng cô đó.
Anh vứt ?
Sao vẫn còn ở đây?
Cô ngơ ngác dậy, phát hiện eo một cánh tay vắt ngang.
Ôn Nhiễm lúc mới nhận , tối qua Thương Liệt Duệ ngủ cùng giường với cô.
Lúc đang lưng cô.
Lưng cô áp n.g.ự.c .
Ôn Nhiễm cử động, Thương Liệt Duệ liền tỉnh giấc.
mở mắt, mà siết chặt cánh tay.
“Ngủ thêm một lát nữa.”
Anh thì thầm bên tai cô.
Ôn Nhiễm giãy giụa trong lòng : “ em ngủ nữa.”
Tối qua cô ngủ một mạch đến bây giờ.
Có lẽ là do khi ngủ vận động cùng .
Chất lượng giấc ngủ của cô đêm qua đặc biệt .
Bây giờ còn chút buồn ngủ nào.
Ngược bụng đói, dậy ăn gì đó.
Thương Liệt Duệ lúc mới nhượng bộ.
“Bữa sáng chuẩn xong , em rửa mặt xong là thể ăn.” Anh chu đáo .
Ôn Nhiễm sững sờ, một dòng nước ấm chảy lòng.
Cô vén chăn xuống giường.
Lúc dép lê, cô vô tình liếc hộp quà đựng túi tủ đầu giường.
“Em thật sự cần?”
Thương Liệt Duệ chú ý đến ánh mắt của cô, giọng đột nhiên vang lên.
Ôn Nhiễm lắc đầu: “Thứ quá quý giá, em trả nổi!”
Thương Liệt Duệ nhíu mày: “Tôi cần em trả ? Cứ coi như là tặng miễn phí cho em, em chỉ cần nhận là , giống như tặng hoa hồng cho em .”
Ôn Nhiễm: “ chiếc túi dù cũng giống hoa hồng, giá trị của nó quá cao! Hơn nữa chúng ngay từ đầu rõ, mối quan hệ dính dáng đến tiền bạc, quan hệ, lợi ích, chỉ là giải quyết nhu cầu cho mà thôi.”
Cô bao giờ tin đời thứ gì tặng miễn phí.
Thiên hạ bữa trưa miễn phí.
Cô nhận đồ vật giá trị bao nhiêu từ Thương Liệt Duệ, tất yếu sẽ trả một cách hữu hình hoặc vô hình.
Dù bằng tiền bạc.
Đó mới là điều cô thật sự .