“Đây là?”
Ôn Kỳ nhặt cuốn giấy chứng nhận ly hôn lên, mở xem.
Vẻ mặt kinh ngạc.
“Giấy chứng nhận ly hôn của và Ôn Nhiễm?”
Phó Cảnh Thành chằm chằm cô : “Tôi và cô ly hôn , cô thể cho tung tích của chủ nhân chiếc khăn tay đó .”
Ôn Kỳ dám tin cuốn giấy chứng nhận ly hôn trong tay.
Cũng quá nhanh .
Anh và Ôn Nhiễm thật sự ly hôn nhanh như ?
Bây giờ Phó Cảnh Thành là thừa kế của Phó gia, Ôn Nhiễm còn nỡ ly hôn với ?
Ít nhất Ôn Kỳ tin.
Cô khỏi nghi ngờ tính xác thực của cuốn giấy chứng nhận ly hôn .
Ôn Kỳ nhanh chóng chất vấn: “Anh lừa , đúng ? Cuốn giấy chứng nhận ly hôn là giả, đúng ?”
Phó Cảnh Thành lập tức lạnh mặt: “Nếu cô tin, thể tự tìm đến cục dân chính kiểm tra!”
Ôn Kỳ sững sờ.
Câu của chính là khẳng định giấy chứng nhận ly hôn là thật .
Chẳng lẽ và Ôn Nhiễm thật sự ly hôn?
“Anh thật sự cần Ôn Nhiễm nữa?”
Ôn Kỳ khỏi vui mừng.
Nếu cuốn giấy chứng nhận ly hôn là thật, chẳng cô và Phó Cảnh Thành cơ hội ?
Phó Cảnh Thành mặt cảm xúc: “Tôi ly hôn theo yêu cầu của cô, bây giờ thể cho !”
Anh chỉ nhanh chóng tung tích của chủ nhân chiếc khăn tay, nhảm với cô .
Ôn Kỳ: “Yêu cầu của , ngoài việc ly hôn với Ôn Nhiễm, còn cưới !”
Phó Cảnh Thành dường như chọc giận.
Lông mày nhíu chặt .
Anh một tay bóp cổ cô , giọng nghiêm nghị: “Cô con nó, đừng rượu mời uống uống rượu phạt!”
Anh cho cô xem giấy chứng nhận ly hôn, là giới hạn của .
Cô còn dám yêu cầu cưới cô ?
Dựa mà cưới cô ?
Cô tìm.
Còn lừa dối lâu như .
Anh tính sổ cũ với cô , là nhân từ lắm .
Không ngờ cô còn dám đằng chân lân đằng đầu yêu cầu.
Ôn Kỳ chỉ cảm thấy cổ họng một trận ngạt thở.
Cô nặn mấy chữ từ kẽ răng: “Trừ khi bao giờ gặp cô nữa…”
Cô Phó Cảnh Thành vẫn luôn tìm tung tích của chủ nhân chiếc khăn tay đó.
Anh càng , cô càng thể để .
Nếu bây giờ chủ nhân của chiếc khăn tay đó là Ôn Nhiễm, thì cô sẽ còn cơ hội.
“Cô dám uy h.i.ế.p ?”
Phó Cảnh Thành mắt đỏ ngầu, dùng sức tăng thêm lực trong tay.
Ôn Kỳ sớm liều mạng .
Từ khi cô thế thật sự của , cô nửa đời của , gả nhà giàu là hy vọng duy nhất.
Bây giờ cô Tần Dược Siêu bỏ rơi, Phó Cảnh Thành là cơ hội cuối cùng.
Nếu chịu cưới cô , cô thà bóp c.h.ế.t còn hơn.
Ôn Kỳ nhắm mắt , chờ đợi khoảnh khắc t.ử vong đến.
Phó Cảnh Thành đột nhiên buông lỏng tay.
Anh lệnh cho tài xế phía : “Đưa cô về biệt thự đây, nhốt cô tầng hầm, sự cho phép của cho cô ăn.”
Ôn Kỳ kinh hãi trợn to mắt: “Anh làm gì?”
Giam cầm cô , còn tra tấn cô …
Ép cô tung tích của chủ nhân chiếc khăn tay đó ?
Phó Cảnh Thành hết kiên nhẫn.
“Người ăn uống, cùng lắm ba ngày là chịu nổi, cô đoán xem cô thể chống đỡ mấy ngày?”
Phó Cảnh Thành cô , ánh mắt vô cùng âm u.
Ôn Kỳ lập tức rùng .
Lần đầu tiên cô nhận , đàn ông thể còn đáng sợ hơn cô tưởng tượng.
Trước đây cô tự tin một cách mù quáng như thế nào khi cho rằng, cô nắm chắc đàn ông .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-thuong-liet-due-on-nhiem-pho-canh-thanh-colj/chuong-221-co-khong-phai-la-mon-qua-sinh-nhat-tuyet-voi-nhat-cua-anh-sao.html.]
Hóa tất cả bộ mặt l.i.ế.m ch.ó của , đều là giả.
Bây giờ bộ mặt thật của lộ mặt cô .
“Anh sợ làm c.h.ế.t , sẽ bao giờ tìm cô nữa ?” Ôn Kỳ nắm chặt tay, nghiến răng uy hiếp.
Phó Cảnh Thành lạnh: “Cô tưởng chỉ thể từ miệng cô thôi ?”
Anh sớm cho điều tra .
Kết quả chắc sẽ sớm thôi.
Ôn Kỳ trong lòng kinh ngạc: “Nếu cách khác để , tại ép ?”
Phó Cảnh Thành ánh mắt độc ác: “Tôi đang cho cô cơ hội, cô nhận ?”
Ôn Kỳ: “…”
Đây mà là cơ hội gì chứ?
Rõ ràng là tìm cớ để tra tấn cô .
…
Trong nháy mắt đến sinh nhật của Thương Liệt Duệ.
Tần Dược Siêu đặc biệt gọi ngoài, hẹn mấy bạn cùng ăn tối.
Những đàn ông câu nệ tiểu tiết, đều chuẩn quà sinh nhật gì.
May mà Thương Liệt Duệ cũng hề mong đợi.
Thực thể đến đây, là nể mặt Tần Dược Siêu .
Bây giờ trong đầu là Ôn Nhiễm.
Chỉ nhanh chóng kết thúc ở đây, về nhà đợi Ôn Nhiễm chủ động đến tìm , cùng đón sinh nhật.
Tần Dược Siêu đặc biệt dặn dò, làm cho Thương Liệt Duệ một chiếc bánh kem tinh xảo, bữa ăn mới mang lên.
Mọi cắm nến cho , bảo ước một điều.
Thương Liệt Duệ vốn hứng thú với việc đón sinh nhật, đối với việc ước nguyện càng cần .
Tần Dược Siêu và những khác cứ ép nhắm mắt ước một điều.
Dưới sự kiên trì của những , Thương Liệt Duệ cuối cùng cũng ước một điều.
Hy vọng Ôn Nhiễm thể nhanh chóng ly hôn, đồng ý làm bạn gái của .
…
Khi Ôn Nhiễm đến biệt thự của Thương Liệt Duệ, muộn .
Thương Liệt Duệ từ bữa tiệc của Tần Dược Siêu trở về, đợi cô mấy tiếng đồng hồ .
Vốn tưởng Ôn Nhiễm tối nay sẽ đến.
Kết quả giờ cuối cùng mười hai giờ, Ôn Nhiễm vẫn xuất hiện.
Thương Liệt Duệ thấy cô, tim đập nhanh.
Cả vui mừng nên lời.
Anh vội vàng ôm chầm lấy cô.
Ôn Nhiễm vùng vẫy trong lòng : “Đợi một chút.”
Thương Liệt Duệ tưởng cô , chút thất vọng cô: “Sao ?”
Ôn Nhiễm: “Hôm nay là sinh nhật của , mua cho một món quà sinh nhật…”
Cô xong liền chuẩn đưa cho .
Kết quả Thương Liệt Duệ dí trán trán cô : “Em là món quà sinh nhật tuyệt vời nhất của ?”
Ôn Nhiễm sững sờ.
Chưa kịp phản ứng câu của rốt cuộc ý gì.
Nụ hôn của Thương Liệt Duệ rơi xuống.
“Ưm…”
Cô kinh ngạc kêu lên, chặn môi, hôn cuồng nhiệt và triền miên.
Ôn Nhiễm chỉ cảm thấy sắp thở nổi.
Đành nhón chân, ôm lấy cổ đàn ông, buộc chấp nhận nụ hôn của .
Cảm giác mất kiểm soát dâng lên trong lòng.
Cơ thể nhẹ bẫng.
Cô Thương Liệt Duệ bế ngang lên.
Anh đè cô xuống ghế sofa trong phòng khách.
Ôn Nhiễm ôm lấy lưng , giống như một con thuyền nhỏ mặt biển, nhấp nhô theo từng con sóng…
Cuối cùng mặc cho từng đợt sóng triều nuốt chửng cô…
Khi Ôn Nhiễm khó khăn mở mắt , bên ngoài cửa sổ hửng lên một tia sáng mờ.
Thương Liệt Duệ đang giúp cô lau .
Cô ngơ ngác một lúc, đó mới muộn màng nhớ chuyện gì xảy tối qua.
Xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng, cô vội vàng nhắm mắt , sợ Thương Liệt Duệ phát hiện, cô tỉnh .
Chỉ là qua bao lâu, Ôn Nhiễm chìm giấc ngủ sâu…