“Không !”
Ôn Nhiễm đỏ bừng mặt, chạy thẳng phòng tắm.
Cô khóa cửa phòng tắm , thở hổn hển.
Một lúc lâu mới bình nhịp tim.
Cô cởi quần áo, bắt đầu tắm rửa.
Chỉ là khi tắm xong cô mới phát hiện, mang theo quần áo để .
Không chỉ , giá khăn tắm chỉ một chiếc khăn tắm màu trắng, cái nào thừa.
Ôn Nhiễm dùng chung khăn tắm với Thương Liệt Duệ.
Thế là cô đến cửa phòng tắm, cẩn thận kéo hé một khe cửa.
“Cái đó… Thương Liệt Duệ…”
Cô gọi một tiếng.
Vốn hy vọng sẽ thấy.
Không ngờ Thương Liệt Duệ đang ở ngay ngoài cửa phòng tắm.
“Chuyện gì?”
Anh trả lời nhanh.
Gương mặt xinh của Ôn Nhiễm càng đỏ hơn.
Người đàn ông , là vẫn luôn ở ngoài cửa phòng tắm, lén cô tắm đấy chứ?
Cô hít một , cố gắng duy trì giọng điệu bình thường: “Nhà khăn tắm dùng một ?”
Thương Liệt Duệ: “Không , em dùng của là .”
Ôn Nhiễm: “…”
Anh bảo cô dùng khăn tắm của ?
Anh bệnh sạch sẽ ?
Anh ngại, nhưng cô thì .
Ôn Nhiễm định chất vấn, Thương Liệt Duệ đưa một chiếc váy ngủ qua khe cửa.
“Mặc cái .”
“Ồ, .”
Ôn Nhiễm đang lo quần áo , chút do dự mà nhận lấy.
Đóng cửa , cô bắt đầu phân vân nên dùng khăn tắm của Thương Liệt Duệ .
nếu cô dùng, chẳng lẽ cứ để ướt sũng như .
Do dự mãi, cuối cùng cô vẫn quyết định dùng.
Chỉ là khi dùng khăn tắm của Thương Liệt Duệ lau cơ thể , một mùi hương nam tính đặc trưng của vô tình thoảng qua mũi cô.
Trong khoảnh khắc, một cảm giác kỳ lạ lan tỏa trong lòng cô.
Cơ thể cô cũng căng cứng theo.
Hơi thở tự chủ mà dồn dập hơn.
Rất .
Dùng khăn tắm của Thương Liệt Duệ lau những giọt nước làn da trần trụi của cô.
Giống như bàn tay to ráp của vuốt ve .
Nhiệt độ cơ thể tự chủ mà tăng lên.
Cơ thể nóng ran một cách khó hiểu.
Ôn Nhiễm vội vàng lắc đầu.
Cố gắng để tỉnh táo một chút.
Cô và Thương Liệt Duệ còn làm gì cả.
Chỉ là dùng khăn tắm của lau thôi.
Mà cô kìm chế .
Ôn Nhiễm vội vàng mở vòi nước, hứng nước lạnh, vỗ lên mặt .
Cuối cùng cũng khôi phục một chút bình tĩnh.
Ôn Nhiễm vội vàng mặc chiếc váy ngủ mà Thương Liệt Duệ chuẩn cho cô.
Soi trong gương phòng tắm mới phát hiện.
Đây là váy ngủ?
Rõ ràng là váy ngủ gợi cảm!
Váy ngủ nào xuyên thấu chứ?
Chỉ trách lúc nãy cô nhận lấy mà kỹ.
Chỉ liếc qua một cái, thấy là một chiếc váy màu đen, liền nhận lấy mặc .
Kết quả mặc mới phát hiện, chất liệu của chiếc váy ánh sáng xuyên thấu.
Có thể lờ mờ thấy cảnh xuân bên trong.
Cô mà mặc như ngoài, chẳng sẽ Thương Liệt Duệ thấy hết ?
cô nghĩ .
Hôm nay cô đến đây vốn là để phát sinh quan hệ với .
Nhìn thấy hết thì cứ thấy hết thôi.
Dù cơ thể cô cũng từng thấy.
Nghĩ , cô ngược thấy thoải mái hơn.
Lấy hết can đảm, cô bước ngoài.
Liền thấy Thương Liệt Duệ lười biếng sofa, vẫy tay với cô, “Lại đây.”
Ôn Nhiễm ngờ vẫn còn ở phòng khách.
Cô tắm xong, còn mặc cả chiếc váy ngủ gợi cảm mà đặc biệt chọn.
Lúc nên ở giường đợi cô ?
Hay là định làm ngay sofa phòng khách?
Dù họ cũng từng làm ở phòng khách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-thuong-liet-due-on-nhiem-pho-canh-thanh-colj/chuong-216-anh-chon-cho-co-vay-ngu-goi-cam.html.]
Anh đổi một khung cảnh mới mẻ, tìm chút kích thích?
Ôn Nhiễm khỏi bước về phía , nhỏ giọng hỏi: “Có thể lên giường ?”
Cô vẫn cảm thấy giường an hơn.
Thương Liệt Duệ trả lời câu hỏi của cô, chỉ chằm chằm mái tóc dài ướt sũng của cô.
Anh khỏi nhíu mày: “Sao sấy tóc?”
Ôn Nhiễm ngẩn : “Quên mất.”
Thương Liệt Duệ đ.á.n.h giá cô lúc .
Vừa tắm xong, làn da cô càng thêm mọng nước trắng nõn.
Chiếc váy dài màu đen xuyên thấu , phác họa hình tuyệt mỹ lồi lõm của cô.
Yết hầu của Thương Liệt Duệ trượt lên xuống.
Trong đôi mắt đen một trận sóng ngầm cuộn trào.
Không thể tiếp nữa.
Nhìn nữa sẽ khống chế mà nuốt chửng cô.
“Đợi !”
Ném một câu, phòng tắm.
Rất nhanh cầm máy sấy tóc .
Boss cao cao tại thượng ngày thường, lúc kiên nhẫn sấy tóc cho cô.
Ôn Nhiễm suýt nữa tưởng đang mơ.
Chẳng lẽ đàn ông khi làm chuyện đó, đều sẽ trở nên đặc biệt dịu dàng, chu đáo, dễ chuyện?
Bên tai là tiếng máy sấy tóc vù vù.
Ngón tay của Thương Liệt Duệ thỉnh thoảng lướt qua da đầu cô.
Không qua bao lâu, tiếng máy sấy tóc dừng .
Tóc cô khô.
Gò má vốn trắng nõn của Ôn Nhiễm nhuốm một lớp hồng phai.
Trong đôi mắt đen trắng rõ ràng, lộ một tia căng thẳng.
Sấy khô tóc , là làm chuyện đó với .
Thương Liệt Duệ bộ dạng của cô, khóe miệng cong lên.
Anh nghiêng qua, định hôn cô.
Ôn Nhiễm nghiêng đầu: “Đừng… lên giường…”
Cô vẫn quen làm chuyện đó ngay sofa phòng khách…
Thương Liệt Duệ đưa tay ôm lấy cô: “Tạm thời lên giường, xem một bộ phim !”
Ôn Nhiễm ngẩn : “Hả?”
Cô tưởng tắm xong, thuận lý thành chương sẽ làm chuyện đó với .
Ai ngờ xem phim?
“Hả cái gì?”
Thương Liệt Duệ thấy bộ dạng ngạc nhiên của cô, hứng thú đưa tay véo mũi cô một cái.
Ôn Nhiễm chớp chớp mắt, giọng ngập ngừng: “Xem, xem phim gì?”
Cô bất giác cảm thấy bộ phim mà Thương Liệt Duệ xem cùng cô, chắc chắn đơn giản.
Chẳng lẽ là loại phim lớn?
Ôn Nhiễm là trưởng thành, đây đương nhiên thể xem qua loại phim đó.
Chỉ là cô tự xem là một chuyện.
Cùng đàn ông xem là một chuyện khác.
Đặc biệt đàn ông còn là Thương Liệt Duệ.
Ôn Nhiễm luôn cảm thấy gì đó kỳ quặc.
“Em thấy ?”
Thương Liệt Duệ đầy ẩn ý liếc cô.
Ôn Nhiễm tê cả da đầu.
Đôi mắt né tránh: “Hay là… xem nữa?”
Lỡ như làm theo nội dung trong phim, diễn tập với cô thì ?
Cô cũng chống đỡ nổi.
Thương Liệt Duệ thấy ánh mắt cô đúng, liền cô nghĩ lệch.
Anh cũng giải thích, chỉ lấy điều khiển từ xa chiếu lên màn hình.
Khi màn hình xuất hiện tên một bộ phim tình cảm đang hot gần đây.
Ôn Nhiễm bất giác sững sờ.
Tình hình gì đây?
Lại là loại phim lớn mà cô nghĩ.
Nhận là hiểu lầm, Ôn Nhiễm càng thêm bối rối.
“Bộ thế nào? Nếu em thích, là đổi bộ khác?”
Thương Liệt Duệ đầu hỏi ý kiến cô.
“Không cần đổi!”
Ôn Nhiễm vội vàng : “Bộ !”
Chỉ cần loại phim lớn là .
Lỡ như đổi sang bộ phim như thì ?
Chẳng sẽ càng hổ hơn !
“Em qua đây, gần một chút.” Thương Liệt Duệ đột nhiên yêu cầu.
Thực Ôn Nhiễm ôm lòng .
Anh , cô đành nhích gần hơn.
Thậm chí cả đều dán chặt .