ĐÃ NGỦ RIÊNG RỒI, TÔI TÁI HÔN MÀ ANH QUỲ LÀM GÌ? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành - Chương 189: Anh ghen tuông, cô lại đang nhớ đến chồng?
Cập nhật lúc: 2026-04-13 09:18:24
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bây giờ bọn họ ly hôn .
Vốn dĩ ăn Tết nên đường ai nấy , can thiệp chuyện của mới đúng.
Phó Cảnh Thành cô cùng về Phó trạch.
“Tôi .”
Ôn Nhiễm chút khách khí từ chối.
Phó Cảnh Thành dám tin cô.
Dường như ngờ cô mà từ chối.
Trước đây cô cầu xin đưa cô về đón Tết, vẫn luôn chê bai cô là đứa con gái ngoài giá thú do vợ lẽ sinh , làm mất mặt.
Bây giờ cuối cùng cũng chịu cho cô cơ hội, để cô thể cùng về đón Tết .
Cô cảm thấy vô cùng vinh hạnh, vô cùng kích động ?
Ngược còn lạnh lùng ""?
Điều quả thực làm mới nhận thức của Phó Cảnh Thành về cô.
“Yên tâm, sẽ cùng cô, sẽ để những khác của Phó gia làm khó cô nữa.” Phó Cảnh Thành hiếm khi đưa lời hứa hẹn.
Trước đây chỉ là đứa con rơi của Phó gia, địa vị thấp kém.
Cô với tư cách là vợ , cùng về đương nhiên chịu sự lạnh nhạt và khinh bỉ của Phó gia.
bây giờ tình hình khác .
Anh cả của sắp xong .
Hắn sắp trở thành thừa kế danh chính ngôn thuận của Phó gia .
Cô lấy danh nghĩa là vợ cùng về, đương nhiên thể là tình cảnh chèn ép như đây nữa.
Và cũng đích hứa hẹn sẽ bảo vệ cô .
Cô còn thế nào nữa?
Ôn Nhiễm khinh thường lạnh: “Lẽ nào còn cảm kích rơi nước mắt với ?”
Biểu cảm của Phó Cảnh Thành, đầy hai chữ "đúng ".
Ôn Nhiễm lạnh giọng: “Xin , , một chút cũng ! Anh vẫn nên tìm khác .”
Khuôn mặt tuấn tú của Phó Cảnh Thành âm trầm.
Hắn nhịn nhắc nhở cô: “Đừng quên, đây cô ký thỏa thuận bảo mật với , sẽ lấy danh nghĩa là vợ để phối hợp với về Phó trạch.”
Ôn Nhiễm nhíu mày.
Khựng một lát, ngập ngừng thôi: “Nếu lấy chuyện để ép , cũng chỉ đành thỏa hiệp! …”
Phó Cảnh Thành lập tức hỏi: “ cái gì?”
Ôn Nhiễm thẳng mắt : “ tưởng sẽ đưa chị gái về! Dù bây giờ chị gái cũng ly hôn , chính là thời cơ để theo đuổi cô …”
Nếu thể đẩy cho Ôn Kỳ, chừng cô thể sớm ngày công khai chuyện ly hôn với .
Không cần rõ ràng ly hôn , mà vẫn nhẫn nhịn tiếp tục dây dưa rõ với nữa.
Ánh mắt Phó Cảnh Thành chợt trở nên vô cùng phức tạp: “Tương lai của và Ôn Kỳ rốt cuộc thế nào, bây giờ vẫn là một ẩn .”
Trong lòng Ôn Nhiễm kinh ngạc.
Cô tưởng Phó Cảnh Thành cuối cùng cũng đợi Ôn Kỳ ly hôn , sẽ cưới Ôn Kỳ ngay lập tức.
Kết quả mà dùng từ "ẩn " để hình dung mối quan hệ giữa và Ôn Kỳ.
Chuyện quá kỳ lạ .
Ôn Nhiễm nheo mắt: “Lẽ nào liên quan đến chủ nhân của chiếc khăn tay đó?”
Trước đó cô đoán Phó Cảnh Thành bắt đầu với Ôn Kỳ, là vì chiếc khăn tay đó.
Phó Cảnh Thành tưởng Ôn Kỳ là cứu lúc bạo lực học đường hồi nhỏ.
cô luôn cảm thấy tình cảm của Phó Cảnh Thành dành cho Ôn Kỳ, chắc hẳn chỉ dừng ở đó.
bây giờ thái độ do dự của Phó Cảnh Thành, khiến cô nghi ngờ.
Phó Cảnh Thành nhíu chặt mày: “Tôi đang điều tra!”
Nếu thực sự tra , chủ nhân của chiếc khăn tay đó là một khác.
Ôn Kỳ dám lừa , thì cô c.h.ế.t chắc .
Hắn tuyệt đối sẽ dễ dàng tha cho cô .
Ôn Nhiễm mím môi, biểu cảm kinh ngạc.
Nếu đang điều tra, chứng tỏ những lời cô với đó tác dụng, thực sự đang nghi ngờ Ôn Kỳ.
Chỉ là riêng điểm thôi đủ kỳ lạ .
Phó Cảnh Thành đây bao giờ nghi ngờ Ôn Kỳ ?
Lẽ nào thực sự là ngoại tình mới kích thích nhất?
Sau khi Phó Cảnh Thành và Ôn Kỳ đều lượt ly hôn, tình cảm ngược nhạt phai ?
Ôn Nhiễm còn thêm gì nữa, điện thoại của Phó Cảnh Thành chợt rung lên.
Hắn lấy xem một cái, sang một bên máy: “Alo!”
“Nhị thiếu!”
Đầu dây bên truyền đến giọng báo cáo của trợ lý Phàn Chính của Phó Cảnh Thành: “Xảy chuyện lớn ! Đại thiếu c.h.ế.t !”
Nghe khuôn mặt tuấn tú của Phó Cảnh Thành biến đổi dữ dội, các đốt ngón tay cầm điện thoại, vì kích động mà khẽ run rẩy.
Anh cả của c.h.ế.t !
Anh cả của cuối cùng cũng c.h.ế.t !
Vậy mà để đợi đến ngày .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-thuong-liet-due-on-nhiem-pho-canh-thanh-colj/chuong-189-anh-ghen-tuong-co-lai-dang-nho-den-chong.html.]
“Ha ha ha!”
Phó Cảnh Thành mà một cách kỳ dị.
Gân xanh trán Ôn Nhiễm giật giật.
Luôn cảm thấy dáng vẻ của Phó Cảnh Thành gì đó kỳ lạ khó tả.
Thậm chí còn chút biến thái .
“Anh chứ?” Cô khỏi nghi hoặc.
Phó Cảnh Thành nheo mắt, đột nhiên đầu cô.
Cảm xúc đáy mắt cuộn trào mãnh liệt.
“Cô sẽ nhanh chóng thấy một khác biệt!”
Hắn đầy ẩn ý với cô, mặt hiện lên sự thâm trầm khiến thể thấu.
Ôn Nhiễm nhíu đôi mày thanh tú.
Không hiểu lắm ý gì.
Theo lý mà Phó Cảnh Thành là loại cảm xúc đổi thất thường.
Từ nhỏ lưu lạc bên ngoài, khi đón về hào môn, vẫn luôn cẩn trọng làm , luôn cách che giấu cảm xúc thực sự của .
Lần rốt cuộc xảy chuyện gì? Vậy mà khiến Phó Cảnh Thành bộc lộ cảm xúc ngoài như ?
Chỉ là Phó Cảnh Thành cũng giải thích thêm, bước chân cực nhanh rời khỏi phòng bệnh của cô.
…
Lúc Ôn Nhiễm xuất viện, là Thương Liệt Duệ đích đến đón cô.
“Thủ tục xuất viện làm xong , thể !”
Anh tới ôm lấy vòng eo thon thả của cô, nhẹ giọng với cô.
Ôn Nhiễm nửa ngày phản ứng.
Trong đầu cô vẫn đang nghĩ đến dáng vẻ kỳ lạ của Phó Cảnh Thành lúc rời khỏi phòng bệnh của cô đó.
Dường như phát hiện cô đang thất thần, Thương Liệt Duệ véo mạnh eo cô một cái.
“Ưm?”
Ôn Nhiễm đau đớn kêu lên một tiếng.
Thương Liệt Duệ ghé sát tai cô hỏi: “Vừa nãy em đang nghĩ gì ?”
Ôn Nhiễm gần như buột miệng thốt : “Phó Cảnh Thành!”
Nói xong cô liền hối hận.
Phản ứng rốt cuộc cái gì.
Cô mà ở mặt Thương Liệt Duệ, nhắc đến tên của Phó Cảnh Thành.
Trái tim Thương Liệt Duệ hung hăng co rút.
Trên khuôn mặt tuấn tú xẹt qua một tia tổn thương.
“Em mà đang nhớ đến chồng em?”
Hũ giấm của sắp lật úp .
Lồng n.g.ự.c càng phập phồng yên.
Cô thương là cứu cô.
Mấy ngày nay cô viện cũng đều là ở bên cạnh.
Tên chồng cặn bã của cô đang ở ?
Sớm biến mất thấy tăm , quan tâm hỏi han gì đến cô .
Cô mà vẫn còn đang nhớ đến .
Lại còn nhắc đến mặt .
Thương Liệt Duệ thực sự ghen tuông c.h.ế.t với tên chồng đó của cô.
“Tôi, …” Ôn Nhiễm theo bản năng biện minh.
Thương Liệt Duệ đột nhiên nâng cằm cô lên.
Không đợi cô thêm gì nữa, cúi đầu hôn lên môi cô.
“Ưm…”
Đôi mắt hạnh của Ôn Nhiễm trừng lớn, phát một âm thanh mơ hồ.
Thương Liệt Duệ giống như một con mãnh thú hung hãn xổng chuồng, tùy ý hôn cô, c.ắ.n mút cô.
vẫn cảm thấy đủ.
Ôn Nhiễm hôn đến mức sắp thở nổi nữa .
Theo bản năng vùng khỏi .
Cánh tay rắn chắc của Thương Liệt Duệ siết chặt lấy vòng eo của cô, giống như khảm cô trong m.á.u thịt của .
Khuôn mặt xinh kiều diễm của Ôn Nhiễm đỏ bừng.
Muốn đẩy một chút.
cô mới đẩy , ôm cô càng chặt chẽ đến mức nghẹt thở hơn vài phần.
Thương Liệt Duệ cũng trúng tà gì nữa.
Chỉ là thấy cô nhắc đến chồng cô, ngọn lửa ghen tuông sắp thiêu rụi bộ con .
Anh nhớ cô như .
Thích cô như .
Vừa chạm môi lưỡi của cô là tách .
Trong giấc mơ là đôi môi của cô, làn da của cô…