Ôn Nhiễm mang vẻ mặt đề phòng: “Anh làm gì ?”
Cô mới nhắc nhở , đây là phòng bệnh của cô.
Sao vẫn còn làm loạn với cô?
Đôi mắt đen như mực của Thương Liệt Duệ, chằm chằm cô: “Tôi trong một thời gian ngắn như em quyến rũ , em dùng thủ đoạn gì ?”
Ôn Nhiễm bực buồn .
Cô quyến rũ lúc nào chứ?
Không khỏi cạn lời hỏi vặn : “Tôi thể dùng thủ đoạn gì chứ?”
Thương Liệt Duệ cúi , hít sâu một nơi chiếc cổ thiên nga của cô.
“Trên em hình như một mùi hương cơ thể tự nhiên.”
Mỗi làm chuyện đó với cô, đều mùi hương mê hoặc.
Khiến thở dốc, tim đập thình thịch.
Toàn dùng sức thế nào cũng hết.
“Làm gì ?” Ôn Nhiễm hờn dỗi lườm một cái, phủ nhận.
“Chính là !” Ánh mắt Thương Liệt Duệ sâu thêm, hình cao lớn dần tiến gần giường bệnh của cô.
Ôn Nhiễm cảm nhận bàn tay lớn của sờ lên vòng eo mềm mại của cô.
Cô khỏi hổ và tức giận gạt : “Anh làm gì ?”
Vậy mà lúc vẫn quên động tay động chân với cô.
Ánh mắt Thương Liệt Duệ nóng rực: “Tôi cởi áo em xem.”
Ôn Nhiễm gần như làm cho kinh ngạc đến mức nên lời.
“Đã đây là bệnh viện , thể đừng làm loạn nữa ?”
“Không thể!”
Thương Liệt Duệ nhanh sán tới.
Tay men theo áo của cô, luồn trong…
Đồng t.ử lập tức co rút.
“Em mặc áo lót?”
Hai mắt Ôn Nhiễm như phun lửa: “Anh chẳng sờ thấy ?”
Còn hỏi cô làm gì nữa?
Không thấy thừa thãi ?
Lông mày kiếm của Thương Liệt Duệ nhíu chặt: “Chẳng sẽ những khác thấy hết ?”
Ôn Nhiễm sững , lập tức nhịn phản bác: “Thứ nhất, áo bệnh nhân của trong suốt; thứ hai, bất kể , chăn đều đắp đến cánh tay; thứ ba, ngoài ai chằm chằm chỗ đó của , quan sát kỹ lưỡng như chứ?”
Thương Liệt Duệ suy nghĩ một lát: “Em lý.”
Trong đôi mắt của Ôn Nhiễm xẹt qua một tia nhẫn nhịn: “Tay bây giờ thể bỏ ?”
Đến bây giờ vẫn còn luồn trong áo cô, thích hợp cho lắm nhỉ?
Vùng da bàn tay bao phủ, sắp nóng đến bốc cháy .
Thương Liệt Duệ làm như thấy lời cô , cúi đầu tiếp tục ghé sát tai cô: “Có cảm giác ?”
Ôn Nhiễm trực tiếp cạn lời: “Làm ơn , bây giờ vẫn là bệnh nhân, cảm giác gì?”
Ánh mắt Thương Liệt Duệ nóng rực: “Không cảm giác mặt em đỏ thế ?”
Ôn Nhiễm lúng túng lấy tay quạt quạt cho .
Nói một đằng nghĩ một nẻo phản bác: “Tôi nóng ?”
Ánh mắt Thương Liệt Duệ khóa chặt lấy cô: “Vậy thì cởi áo !”
Ôn Nhiễm: “…”
Thương Liệt Duệ: “Tôi giúp em cởi!”
Ôn Nhiễm tặng một chữ: “Cút!”
Thương Liệt Duệ mặt dày hỏi ngược : “Tôi cút , ai ở cùng em?”
Ôn Nhiễm bực bội lườm : “Ai cần ở cùng chứ?”
Thương Liệt Duệ thẳng cô: “Thật sự cần ở cùng?”
Ôn Nhiễm hừ nhẹ một tiếng, mặt .
Thương Liệt Duệ kéo một chiếc ghế qua, xuống bên giường bệnh của cô.
“Vậy cứ ở đây em ngủ là .”
Ôn Nhiễm: “…”
Cô cũng ngủ a.
căn bản ngủ .
Đặc biệt là bây giờ Thương Liệt Duệ vẫn còn ở bên cạnh cô thì càng ngủ .
cô dám nhúc nhích.
Sợ ngủ , Thương Liệt Duệ sẽ nhân cơ hội làm loạn với cô.
“Có em ngủ ?” Thương Liệt Duệ dường như cô căn bản cảm giác buồn ngủ.
Ôn Nhiễm: “…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-thuong-liet-due-on-nhiem-pho-canh-thanh-colj/chuong-188-chong-cu-khong-o-ben-nguoi-chi-gai-da-ly-hon.html.]
Thương Liệt Duệ: “Hay là kể cho em một câu chuyện nhé?”
Ôn Nhiễm: “…”
Anh còn kể chuyện nữa ?
Thương Liệt Duệ thấy cô gì, tự mở miệng: “Ngày xửa ngày xưa một nàng công chúa!”
“Là Lọ Lem Bạch Tuyết, là công chúa Elsa?” Ôn Nhiễm trực tiếp ngắt lời .
“Vậy đổi chuyện khác!” Thương Liệt Duệ tiếp tục kể: “Có một con ác quỷ…”
“Nghìn lẻ một đêm?” Ôn Nhiễm đoán trúng, bất đắc dĩ thở dài: “Làm ơn , chuyện thuộc làu làu !”
Thương Liệt Duệ: “Vậy đổi chuyện khác nữa.”
Ôn Nhiễm cuối cùng cũng thể nhịn nữa: “Anh thể đừng kể mấy câu chuyện cổ tích ấu trĩ như nữa ?”
Thương Liệt Duệ nhún vai: “Tôi chỉ cảm thấy những chuyện em dễ hiểu hơn mà thôi.”
Ôn Nhiễm: “…”
Ý của là, chuyện phức tạp hơn một chút, cô sẽ hiểu ?
Có ai mỉa mai khác như ?
“Hay là đổi chuyện nào IQ cao một chút, hoặc là đừng kể nữa!” Ôn Nhiễm bĩu môi .
Đôi mắt sâu thẳm của Thương Liệt Duệ cô một lúc.
Sau đó nhướng mày, kể cho cô về những sóng gió quỷ quyệt thương trường.
Ôn Nhiễm ngược say sưa.
Thế là những buổi tối mấy ngày tiếp theo, tối nào Thương Liệt Duệ cũng đến phòng bệnh của cô, kể cho cô về sự thăng trầm thương trường.
Đến mức Ôn Nhiễm gần như quên mất cả đau đớn, quên mất trán vết thương, quên mất là một bệnh nhân.
Cơ thể cô dần hồi phục.
Bệnh viện phê chuẩn ngày mai cô thể xuất viện .
…
Ban ngày hôm nay, Ôn Nhiễm đang nghỉ ngơi trong phòng bệnh.
Đột nhiên cửa phòng bệnh đẩy .
Cô còn tưởng là hôm nay Thương Liệt Duệ đến sớm.
Kết quả ngẩng đầu lên , là Phó Cảnh Thành.
Ôn Nhiễm lập tức nhíu mày.
Cô vẫn ngây thơ đến mức cho rằng, Phó Cảnh Thành đến để thăm cô.
Cô thương nhiều ngày như , Phó Cảnh Thành nếu thực sự lòng đến thăm cô thì đến từ lâu .
Quả nhiên, Phó Cảnh Thành đến giường bệnh của cô, câu đầu tiên hỏi:
“Sao nông nỗi ?”
Ôn Nhiễm mặt cảm xúc: “Có lời gì cứ thẳng !”
Cô tin Phó Cảnh Thành , cô nông nỗi rốt cuộc là do ai ban tặng.
Hôm nay đến đây e rằng là để cầu xin cho Ôn Kỳ.
Phó Cảnh Thành dáng vẻ mặc áo bệnh nhân của cô, trái tim như thứ gì đó siết chặt.
Trước khi đến đoán Ôn Nhiễm chắc hẳn thương nặng, nếu cũng sẽ viện.
ngờ cả cô gầy một vòng.
“Tôi là Kỳ Kỳ quá đáng ! Cô gì? Tôi cô bồi thường cho cô.”
Ôn Nhiễm khẽ nhíu mày.
Bồi thường?
“Anh tư cách gì Ôn Kỳ bồi thường cho ? Trừ phi hai đều ly hôn, dự định quang minh chính đại ở bên ! Nếu là như , chúc mừng !”
Ôn Nhiễm vô cùng mỉa mai hỏi.
Sắc mặt Phó Cảnh Thành lập tức khó coi vài phần.
Theo lý mà , bây giờ ly hôn , Ôn Kỳ cũng ly hôn , sắp Ôn Kỳ .
Đây chẳng là điều vẫn luôn mơ ước ?
tại , trong lòng mà chút cảm giác vui vẻ nào?
Ngược còn một sự mất mát thể rõ.
“Chúng vẫn ở bên .” Hắn theo bản năng biện minh.
Biểu cảm của Ôn Nhiễm sững sờ.
Vậy mà ?
“Vậy thì càng tư cách đại diện cho cô để bồi thường cho !” Cô nghiêm mặt .
Phó Cảnh Thành nghẹn họng.
Vậy mà á khẩu.
Ôn Nhiễm vốn tưởng giống như đây, nghĩ cách khác để ép buộc cô, nhượng bộ Ôn Kỳ.
Không ngờ Phó Cảnh Thành mà chuyển chủ đề : “Sắp ăn Tết , Tết năm nay cô cùng về Phó trạch đón Tết.”
Ôn Nhiễm sững .
Trước đây khi cô còn là vợ , ăn Tết đều đưa cô về Phó trạch đón Tết.
Giống như vợ là cô đưa ngoài sẽ làm mất mặt .