ĐÃ NGỦ RIÊNG RỒI, TÔI TÁI HÔN MÀ ANH QUỲ LÀM GÌ? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành - Chương 155: Cô bảo anh đi tìm người phụ nữ khác?

Cập nhật lúc: 2026-04-13 09:17:49
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Phản ứng đầu tiên của Ôn Nhiễm chính là chạy trốn.

Thương Liệt Duệ nắm chặt lấy cổ tay cô, khiến cô làm thế nào cũng chạy đến cửa .

“Buông tay!”

Ôn Nhiễm theo bản năng vùng vẫy.

Giây tiếp theo liền dùng sức, kéo lòng.

khỏi thẹn quá hóa giận: “Thương Liệt Duệ, đủ chứ? Tắm thôi mà cũng an phận như .”

Dưới ánh đèn phòng tắm.

Khuôn mặt xinh trắng ngần của cô ửng lên một tầng hồng nhạt.

Hồng hào, quyến rũ.

Hàng lông mi dài chớp chớp.

Đặc biệt khiến rung động.

Bụng căng cứng, ánh mắt tối sầm .

Không nhịn ôm chặt lấy cô, giọng đặc biệt khàn đặc: “Chúng làm một trong phòng tắm nhé?”

Mí mắt Ôn Nhiễm giật liên hồi.

Làm cái gì?

ngay đàn ông ý mà.

“Không !”

Ôn Nhiễm vội vàng hét lên.

Lời dứt, bàn tay to của Thương Liệt Duệ luồn mái tóc dày của cô.

Đôi môi mỏng gợi cảm hôn lên vành tai cô.

Đầu lưỡi cuốn lấy dái tai trong suốt của cô đảo quanh.

“Tại ?”

Anh dán sát tai cô hỏi: “Em đều mua quần lót cho , lẽ nào là ám chỉ?”

Khóe miệng Ôn Nhiễm giật giật.

“Không ám chỉ…”

Cô luống cuống đẩy lồng n.g.ự.c , sốt ruột phủ nhận.

Không ngờ hiểu lầm đến mức .

“Anh buông !”

Lần cô giặt hỏng quần lót của , mới đặc biệt mua một chiếc mới, định đền cho .

Cô ám chỉ cái gì chứ?

Cô ước gì mau chóng rời ?

Thương Liệt Duệ vẫn buông tay.

“Em thích phòng tắm, là chúng phòng ngủ?” Anh tiếp tục mút mát dái tai cô hỏi.

Tai là nơi nhạy cảm nhất của Ôn Nhiễm.

Hơi thở nam tính nóng rực của phả , ướt ngứa.

Khiến cô nhịn run rẩy.

“Anh còn như nữa, thật sự nghi ngờ đột nhiên đến nhà , chính là ngủ với !”

“Ừm, lẽ nào đúng ?” Ánh mắt Thương Liệt Duệ tối sầm, giọng nhuốm màu tình dục.

Ôn Nhiễm ngờ thừa nhận thẳng thừng như .

Mặt vẫn vùi trong chiếc cổ trắng ngần của cô, thở hormone nồng đậm lan tỏa.

Cô chỉ thể rụt cổ , nhịn nhắc nhở: “Tôi nghỉ ngơi hai ngày .”

Cô và cách đây lâu mới làm xong, hơn nữa còn chỉ một .

Cô gần như cạn kiệt sức lực.

Lúc làm gì còn sức lực để thỏa mãn nữa?

Hàm Thương Liệt Duệ căng cứng, ánh mắt trầm trầm cô chằm chằm: “Nghỉ ngơi hai ngày, để làm với chồng em ?”

Ôn Nhiễm chấn động.

Khó tin .

“Anh gì cơ?”

Bây giờ cô làm gì còn chồng nữa?

Ánh mắt Thương Liệt Duệ lạnh lẽo: “Em về , làm với chồng em ?”

Ôn Nhiễm chút do dự lắc đầu.

Thương Liệt Duệ chằm chằm mắt cô: “Tối qua em lên xe của , cùng ?”

Ôn Nhiễm theo bản năng nhíu mày.

Sao tối qua cô lên xe của Phó Cảnh Thành?

Lẽ nào vẫn luôn âm thầm giám sát cô?

Điều khiến trong lòng Ôn Nhiễm theo bản năng vui.

“Chuyện liên quan đến chứ?”

Cô theo bản năng .

Trong lòng Thương Liệt Duệ bùng lên một ngọn lửa ghen tuông.

Cô càng , càng cảm thấy cô đang cố ý che giấu.

“Hai hẹn hò ?” Ánh mắt Thương Liệt Duệ nghi ngờ.

Ôn Nhiễm lật lật mí mắt: “Không .”

Đã ly hôn , còn hẹn hò cái nỗi gì?

Cô thực sự nhắc đến tên Phó Cảnh Thành nữa.

Lại một nữa vùng vẫy.

Thương Liệt Duệ càng ôm chặt cô hơn, cho cô rời .

“Trả lời !”

“Anh trả lời cái gì?”

“Hai tối qua ?”

Thương Liệt Duệ ôm một bụng lửa ghen, nhận bản lúc giống một gã ghen tuông đến mức nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-thuong-liet-due-on-nhiem-pho-canh-thanh-colj/chuong-155-co-bao-anh-di-tim-nguoi-phu-nu-khac.html.]

Ôn Nhiễm hỏi vặn một câu, liên quan ch.ó gì đến .

lời đến khóe miệng, vẫn cô nuốt trở .

“Có , sẽ buông ?”

“Nói!”

“Tối qua gia yến Phó gia, cùng về nhà cũ một chuyến.” Ôn Nhiễm bình tĩnh .

Đây vốn dĩ chỉ là chuyện giữa cô và Phó Cảnh Thành.

Bất đắc dĩ Thương Liệt Duệ cứ liên tục ép hỏi, cô đành thành thật trả lời .

Tránh để cứ dây dưa dứt.

Thương Liệt Duệ híp mắt.

Hóa tối qua cô chỉ cùng Phó Cảnh Thành về nhà cũ một chuyến.

Xem hiểu lầm .

Hai họ chắc là xảy chuyện gì.

nếu cô thể cùng Phó Cảnh Thành về nhà cũ, chứng tỏ tình cảm vợ chồng họ tạm thời vẫn tồi.

Ít nhất hiện tại ý định ly hôn.

Trong lòng phiền muộn.

“Em vẫn ly hôn với ?” Thương Liệt Duệ ánh mắt cô chằm chằm hỏi.

Ôn Nhiễm ngẩn .

Không ngờ đột nhiên nhắc đến chuyện ly hôn.

Lẽ nào nhận điều gì ?

cô và Phó Cảnh Thành ký thỏa thuận bảo mật.

Đương nhiên thể thật cho .

“Tôi và là liên hôn, ly hôn do quyết định.” Cô theo bản năng giải thích.

Đôi mắt Thương Liệt Duệ u trầm: “Cho nên em chính là định cứ chơi chùa mãi ?”

Trên trán Ôn Nhiễm hiện lên mấy vạch đen.

Chơi chùa?

May mà khỏi miệng .

“Mỗi chẳng cũng hưởng thụ ?” Cô nhịn phản bác.

Đâu chỉ cô sướng, sướng.

Thương Liệt Duệ c.ắ.n dái tai cô một cái: “Nếu luôn hưởng thụ thì ?”

Anh thừa nhận bản đối với cô chút ăn tủy vị.

nếu danh phận, cả đời chỉ làm một kẻ thứ ba.

Anh mãi mãi thể quang minh chính đại cô.

Càng đừng đến việc thường xuyên lên giường với cô.

Thậm chí còn nhẫn nhịn chia sẻ cô cùng những đàn ông khác.

Anh hy vọng như .

Ôn Nhiễm nhíu mày.

Lập tức phản ứng đầu tiên——

Anh luôn hưởng thụ, chẳng cô sẽ xuống giường ?

“Anh tìm một bạn gái, hoặc là kết hôn, tự nhiên sẽ cho ăn no.”

Theo cô thấy Thương Liệt Duệ sở dĩ luôn bám lấy cô, vẫn là vì bên cạnh vị hôn thê danh chính ngôn thuận.

Đợi đến khi bạn tình cố định , tự nhiên cũng sẽ ném cô đầu.

Thương Liệt Duệ càng thêm tức giận.

Cả khuôn mặt đều đen .

“Em đẩy cho phụ nữ khác?”

Đôi mắt của Ôn Nhiễm chớp chớp.

thể cảm nhận khí tức lạnh lẽo tỏa từ Thương Liệt Duệ.

câu của đắc tội ở chỗ nào.

Rõ ràng cô cũng là vì cho ?

“Anh chẳng luôn hưởng thụ ?” Cô ấp úng đáp.

Sau khi bạn tình cố định , là thể lúc nào thì làm lúc đó.

Vừa cần lén lút với cô, cũng cần suốt ngày nghi thần nghi quỷ, phụ nữ của làm với đàn ông khác .

“Tôi chỉ hưởng thụ cùng em.”

Thương Liệt Duệ nghiến răng nghiến lợi bên tai cô.

Lời dứt, nâng cằm cô lên, cúi đầu hôn xuống.

“Ưm ưm…”

Ôn Nhiễm nụ hôn mãnh liệt cuồng dã của , hôn đến mức suýt chút nữa thì nghẹt thở.

Mấy đều đẩy .

Cuối cùng chỉ thể mặc cho hôn xong.

Anh thở hổn hển buông cô , còn xé váy áo của cô.

“Thuốc khống chế chứng cuồng loạn của , khi nào đưa cho ?”

Ôn Nhiễm túm chặt vạt áo n.g.ự.c , nhân cơ hội hỏi.

Thương Liệt Duệ liếc cô thật sâu: “Khi nào em đến nhà , sẽ đưa cho em lúc đó!”

Ôn Nhiễm tức chỗ phát tiết.

Anh thế rõ ràng là biến tướng uy h.i.ế.p cô, còn làm với cô nữa?

bây giờ t.h.u.ố.c của cô đang ở trong tay , là cô việc cầu xin .

Cô cũng đành mặc định đồng ý.

Rời khỏi phòng tắm, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.

Thương Liệt Duệ mở cửa.

Là Giang Hạo mang quần áo đến cho .

Ôn Nhiễm khỏi ngạc nhiên: “Anh gọi Giang Hạo mang quần áo đến cho ?”

Loading...