Trong lòng Ôn Nhiễm kinh hãi.
Đương nhiên thể để phòng ngủ.
Nếu bà bắt gặp Thương Liệt Duệ thì tiêu đời.
“Mẹ, đừng!”
Cô vội vàng ngăn cản.
Trình Uyển Di vẻ mặt kinh ngạc cô: “Đừng cái gì?”
Ôn Nhiễm dù cũng là do bà nuôi lớn từ nhỏ.
Bà bộ dạng của cô, liền chắc chắn chuyện.
“Phòng con bừa bộn lắm, vẫn là đừng thì hơn! Hơn nữa con mèo con nuôi dữ, lỡ như cào thương thì …”
Ôn Nhiễm liều mạng tìm cớ.
Trình Uyển Di cho là đúng: “Mẹ còn đến mức ngay cả một con mèo cũng bắt . Phòng con bừa bộn quá, giúp con dọn dẹp…”
Ôn Nhiễm thấy thần sắc kiên định nhất quyết đòi bắt mèo.
Không khỏi nhớ tới hồi nhỏ, một cô cứu một con mèo hoang, nuôi.
cứ lấy lý do bắt cô nỗ lực học tập, cho cô nuôi.
Bác gái và bố cũng Ôn trạch nuôi mèo.
đó chị gái Ôn Kỳ trúng một con mèo giống quý, bác gái hai lời bỏ mấy vạn tệ mua cho chị gái, còn luôn nuôi trong Ôn trạch.
Mẹ và bố đều gì, ngược còn khen con mèo giống của Ôn Kỳ .
Ôn Nhiễm lúc đó , địa vị gia đình của một quá thấp, thì ngay cả tư cách nuôi thú cưng của riêng cũng .
Hôm nay cô chẳng qua chỉ lấy mèo làm cớ, cho .
màng đến ý của cô, động thú cưng cô nuôi .
Nơi rõ ràng là nhà cô, coi nó như Ôn trạch,
Tùy ý xử lý thú cưng của cô.
“Thật sự cần !”
Ôn Nhiễm lạnh mặt, vui từ chối.
vẫn màng đến ý của cô, đẩy cửa bước .
Dường như lời của cô trong mắt , giống như đ.á.n.h rắm .
“Mẹ!”
Ôn Nhiễm đột nhiên nghiêm giọng quát bà một tiếng.
Cơ thể Trình Uyển Di run lên.
Không dám tin đầu , con gái.
Không ngờ bà cũng lúc Ôn Nhiễm dọa cho sợ hãi.
bà nhanh hồn.
Bực bội vì nên một con nhóc ranh như Ôn Nhiễm dọa sợ.
Lại lập tức trừng mắt cô: “Không làm con, ngay cả quyền phòng ngủ của con cũng chứ? Trong phòng ngủ của con rốt cuộc giấu bí mật gì?”
Thần sắc Ôn Nhiễm lạnh nhạt: “Mẹ nghĩ nhiều , bí mật gì cả.”
Ánh mắt Trình Uyển Di nghi ngờ: “Thật sự , tại cho ?”
Ôn Nhiễm nhắc nhở: “Con chỉ cảm thấy nơi là nhà của con, tiện mà thôi.”
Trình Uyển Di lập tức hiểu.
“Được lắm, hóa là lớn , đủ lông đủ cánh ! Cảm thấy làm như tao quản mày nữa đúng ?”
Bà tức giận đến mức sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
Vô cùng bất mãn Ôn Nhiễm hồi nhỏ luôn ngoan ngoãn phục tùng, từ khi nào thế mà trở nên dám cãi bà ?
Nếu là đây Ôn Nhiễm chắc chắn sẽ khúm núm xin bà , hoặc dứt khoát mời bà phòng ngủ, để bà kiểm tra.
tối nay Ôn Nhiễm khác thường, nể mặt bà .
“Mẹ, hôm nay muộn , con tiễn về!” Ôn Nhiễm khách sáo lễ phép .
Trình Uyển Di suýt chút nữa thì tức c.h.ế.t.
Không dám tin con gái một ngày dám đối xử với bà như .
“Không cần! Nơi của mày tao sẽ đến nữa!”
Trình Uyển Di đùng đùng nổi giận rời .
Ôn Nhiễm giống như đây đuổi theo.
Mà đóng cửa phòng , chút vô lực xuống ghế sofa.
Tâm trạng nặng nề phức tạp.
Thương Liệt Duệ thấy tiếng đóng cửa, một lúc , mới từ trong phòng ngủ bước .
Thấy Ôn Nhiễm thất thần ghế sofa ngẩn .
Anh nhịn về phía cô.
“Em chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-thuong-liet-due-on-nhiem-pho-canh-thanh-colj/chuong-153-co-thu-luu-anh-mot-dem.html.]
Ban nãy ở trong phòng, thấy bộ cuộc đối thoại giữa cô và .
Ôn Nhiễm đó nhúc nhích, cũng .
Chỉ nhàn nhạt : “Muộn lắm , về .”
Thương Liệt Duệ đây chỉ cô là con gái riêng của Ôn gia.
ngờ ngay cả cô cũng yêu thương đứa con gái là cô như .
Nghĩ đến những năm qua cô ở Ôn gia chắc chắn cảnh khó khăn.
Thương Liệt Duệ xuống bên cạnh cô, vỗ vỗ vai : “Tôi ở cùng em, cho em mượn bờ vai để dựa.”
Anh Ôn Nhiễm mặc dù đuổi cô , nhưng trong lòng cô chắc chắn buồn.
Ôn Nhiễm dựa vai , chỉ mím môi : “Trước đây chắc chắn sẽ đau lòng, nhưng bây giờ phát hiện trong lòng ngoài sự trống rỗng , thì cảm giác gì cả.”
Có lẽ là sớm quen với việc tổn thương như .
Ánh mắt Thương Liệt Duệ sâu thẳm: “Có câu hy vọng, thì sẽ thất vọng! Xem trong lòng em còn ôm bất kỳ hy vọng nào nữa .”
Ôn Nhiễm ngẩn .
Không ngờ cô đối với Trình Uyển Di tuyệt vọng đến mức ?
“Có lẽ .”
Đôi khi sở dĩ sẽ đau lòng hụt hẫng, vẫn là vì rõ bản chất của sự việc.
Một khi rõ , thì giống như khai sáng .
Sẽ điều trói buộc nữa.
Lại im lặng một lúc, Ôn Nhiễm cuối cùng cũng đầu : “Cảm ơn , ! Anh về nghỉ ngơi .”
Đôi mắt đen nhánh của Thương Liệt Duệ, cô: “Tôi sẽ ở cùng em, thể nuốt lời như ?”
Ôn Nhiễm thấu ý đồ của : “Anh là ăn vạ ở đây chứ?”
Ăn vạ thì chắc chắn ăn vạ .
Chỉ cần thể ở bên cô, cho dù thêm một phút cũng .
ăn vạ , cũng tìm một cái cớ thích hợp.
“Chỗ em đồ ăn ?” Anh đột nhiên hỏi.
Ôn Nhiễm lập tức phản ứng: “Anh ăn tối ?”
Thương Liệt Duệ: “Vừa tan làm đến đây đợi em, em xem ăn ?”
Trong lòng Ôn Nhiễm chấn động.
Hóa tan làm đến đợi cô .
Thế đợi bao nhiêu tiếng đồng hồ chứ.
Nghĩ đến đây, Ôn Nhiễm khỏi chủ động : “Tôi nấu mì cho ăn.”
Cô vốn cảm thấy câu của gì .
cơ thể đàn ông bên cạnh đột nhiên cứng đờ.
Ánh mắt cô, sâu thẳm thêm vài phần.
“Em nấu mì cho ăn?”
Ôn Nhiễm vẫn phản ứng .
“Ừm, ăn ?”
Ánh mắt Thương Liệt Duệ lập tức trở nên đầy ẩn ý.
“Khẩu vị của em nhỏ nha, đương nhiên sẵn lòng ăn .”
Ôn Nhiễm sững sờ một lúc, mới hiểu ý gì.
Cô tức giận trừng mắt : “Trong đầu là những thứ đen tối, nấu mì là nấu mì sợi ?”
May mà chuyện cũng thể nghĩ lệch .
Đôi môi mỏng của Thương Liệt Duệ khẽ nhếch, như : “Lẽ nào ? Tôi gì ?”
Ôn Nhiễm bực bội trừng .
Anh rốt cuộc ý gì, trong lòng tự rõ nhất.
Hừ nhẹ một tiếng, cô xoay bếp.
Thương Liệt Duệ bóng dáng e thẹn rời của cô, đôi môi mỏng khỏi nhếch lên một nụ .
Ôn Nhiễm tận dụng nguyên liệu trong tủ lạnh, làm cho Thương Liệt Duệ một bát mì trứng cà chua.
Hai mươi phút , lúc cô bưng bàn , thế mà phát hiện Thương Liệt Duệ ngủ .
Cơ thể cao lớn của cứ thế ghế sofa nhà cô, lưng tựa gối tựa.
Đôi mắt sâu thẳm đó, nhắm .
Một dáng vẻ ngủ say yên bình.
Ôn Nhiễm vội vàng nhào tới, đẩy đẩy : “Này, mì của xong , mau dậy ăn ?”
Đừng thật sự ngủ quên ở nhà cô chứ.
Anh ngủ quên ở đây, cô làm ?
Lẽ nào thu lưu một đêm?