ĐÃ NGỦ RIÊNG RỒI, TÔI TÁI HÔN MÀ ANH QUỲ LÀM GÌ? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành - Chương 117: Anh chỉ cần một mình cô để ý đến anh là đủ rồi

Cập nhật lúc: 2026-04-13 09:17:02
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trái tim, chua xót.

Ôn Nhiễm ép buộc bản để ý.

cứ nghĩ đến việc hôm qua đàn ông mới đòi cô ly hôn xong thì theo , hôm nay chấp nhận sự ôm ấp của phụ nữ khác.

Trong lòng cô vẫn cảm thấy vướng víu khó chịu.

Ôn Nhiễm thẳng về phía phòng vệ sinh.

Đứng bồn rửa mặt, bản với vẻ mặt rối rắm bên trong, chợt cảm thấy chút buồn .

gì mà để ý chứ?

Phó Đan Tình hôm nay đích tìm đến phòng làm việc của Tổng giám đốc, ý kiến do cô đưa ?

Cho dù Phó Đan Tình, cũng sẽ Vương Đan Tình, Lý Đan Tình…

Tóm phụ nữ thể quang minh chính đại ở bên cạnh Thương Liệt Duệ, tuyệt đối thể là cô.

Không sớm nghĩ thông suốt điểm , cho nên mới từ chối theo , làm phụ nữ của ?

Chỉ đồng ý cho ngủ cho huề, bọn họ liền thanh toán xong.

Ôn Nhiễm mở vòi nước, hứng vài vốc nước lạnh, hắt lên mặt , cố gắng để bản tỉnh táo hơn một chút.

, cô quả thực nên tỉnh táo một chút.

Ít nhất ý thức rõ ràng , quan hệ giữa cô và Thương Liệt Duệ.

Chỉ giới hạn ở việc từng ngủ với một mà thôi.

Muốn tiến thêm một bước, căn bản là thể.

Nghĩ thông suốt những điều , Ôn Nhiễm hít sâu một , rửa tay xong liền chuẩn rời .

Không ngờ , đụng một tới.

Đồ đạc trong túi xách của đó rơi vãi đầy đất.

“Xin …”

Ôn Nhiễm vội vàng xin , xổm xuống giúp cô nhặt.

Ánh mắt dừng ở một chiếc b.a.o c.a.o s.u mặt đất.

Người phụ nữ cô đụng trúng cũng tỏ vẻ lúng túng.

Nhanh chóng nhặt chiếc b.a.o c.a.o s.u đó lên, nhét túi xách của , vội vã rời khỏi phòng vệ sinh.

Ôn Nhiễm sững sờ tại chỗ, trong đầu khỏi chút hỗn loạn.

Bao cao su?

Cô nhớ cô và Thương Liệt Duệ phát sinh quan hệ, dùng bao.

Quan trọng nhất là, cô cũng quên uống t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i khẩn cấp .

C.h.ế.t tiệt!

Cô như sẽ m.a.n.g t.h.a.i chứ?

Ôn Nhiễm màng đến những thứ khác.

Sau khi ý thức tầng , vội vàng chạy về phía cửa phòng vệ sinh.

vì bước chân quá gấp, cộng thêm việc cửa phòng vệ sinh vốn dĩ một vũng nước.

Đế giày cao gót của cô trượt một cái, cả ngã ngửa .

Ôn Nhiễm tưởng rằng chắc chắn sẽ ngã nhào.

Không ngờ một cánh tay rắn chắc kịp thời ôm lấy vòng eo thon thả của cô.

Thân hình kiều diễm của Ôn Nhiễm, cánh tay mạnh mẽ của Thương Liệt Duệ kéo một cái.

Cả cô liền thuận thế lọt thỏm vòng tay , đầu tựa lồng n.g.ự.c ấm áp của .

Một luồng thở nam tính quen thuộc xộc mũi cô, khiến cô nhịn mà run rẩy trong lòng.

Trên đỉnh đầu truyền đến giọng kém phần dịu dàng của Thương Liệt Duệ: “Sao bất cẩn thế ?”

Phản ứng , Ôn Nhiễm chút do dự đẩy .

Lùi một bước, giữ cách an nhất với .

Trong lòng nãy còn ôm phụ nữ khác.

Cô mới thèm chủ động sáp gần .

“Cảm ơn Thương tổng quan tâm.”

Ôn Nhiễm lạnh nhạt đáp lễ, vòng qua định rời .

Thương Liệt Duệ kéo cô giật : “Đi ?”

Ánh mắt Ôn Nhiễm nhạt nhẽo: “Hôm nay việc, tan làm sớm.”

Thương Liệt Duệ nhướng mày kiếm.

Ánh mắt cô, lộ một loại cảm xúc sâu lường .

“Giận ?”

Anh tưởng cô đột nhiên tan làm sớm, là vì nãy đụng cảnh tượng trong phòng làm việc , nên vui.

Ôn Nhiễm theo bản năng vùng vẫy trong vòng tay .

“Tôi gì mà giận chứ?”

Hơn nữa cô tư cách gì mà giận?

Hai bọn họ ngoài quan hệ sếp và cấp , thì chẳng là gì cả.

Trước đây ngủ với một , cùng lắm chỉ là tình một đêm mà thôi.

Không thể đại diện cho điều gì khác.

Anh cần giải thích với cô.

Cô cũng lý do gì để hỏi han.

Đôi mắt đen của Thương Liệt Duệ cô chằm chằm: “Vừa nãy em thấy chỉ là sự cố…”

Anh căn bản hề ôm Phó Đan Tình.

Là hôm nay cô đột nhiên chủ động chạy tới, nằng nặc đòi mời ăn cơm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-thuong-liet-due-on-nhiem-pho-canh-thanh-colj/chuong-117-anh-chi-can-mot-minh-co-de-y-den-anh-la-du-roi.html.]

Anh từ chối cô .

Ai ngờ Phó Đan Tình vững, nhào thẳng về phía .

Anh chỉ là theo bản năng đỡ cô một cái mà thôi.

Ai ngờ đúng lúc Ôn Nhiễm gõ cửa bước .

Vừa vặn thấy cảnh .

Ôn Nhiễm ngẩn một lúc.

Sau đó nhíu mày.

Sự cố?

Thật sự chỉ là sự cố ?

Trên đời làm gì nhiều sự cố như ?

“Anh cần giải thích với .”

Cô lạnh nhạt .

Nói xong cất bước định .

Lại Thương Liệt Duệ nắm chặt cổ tay, kéo giật .

“Thương tổng, xin hỏi còn việc gì ?”

Khuôn mặt xinh của Ôn Nhiễm đầy sự mất kiên nhẫn.

Dường như đối với quan hệ giữa và Phó Đan Tình, một chút cũng quan tâm.

Ánh mắt sắc như d.a.o của Thương Liệt Duệ chỉ chằm chằm cô.

Đôi môi mỏng gợi cảm mím chặt, nhưng một lời nào.

Tất cả những lời , đều ngậm trong ánh mắt .

Giống như bất đắc dĩ, giống như níu kéo, giống như giằng xé…

Ôn Nhiễm thích loại cảm xúc khiến thể nắm bắt của .

Như chỉ khiến thêm mệt mỏi.

“Thương tổng, nhất là mau buông , nếu để Phó tiểu thư thấy bộ dạng lôi kéo của chúng ở đây, e là khó mà ăn !”

Ôn Nhiễm lạnh lùng nhắc nhở, trong mắt một tia ấm áp.

Thương Liệt Duệ đôi mày thanh tú hờ hững của cô, khuôn mặt tuấn tú chợt sầm xuống.

Anh những buông cô , ngược còn dồn cô bức tường phía .

Thân hình thon dài đột nhiên tiến lên, gắt gao áp chế cô.

“Tại khó ăn ?”

Ánh mắt thâm trầm của ép thẳng về phía cô, chất vấn.

Ôn Nhiễm nhướng mày.

Chuyện rành rành đó ?

“Phó tiểu thư là nhất thiên kim, phụ nữ kiêu ngạo giống như công chúa như cô , nếu một chân, đoán xem cô sẽ thế nào? Cô chắc chắn sẽ thèm để ý đến nữa!”

Cô lạnh giọng đe dọa.

Không ngờ Thương Liệt Duệ : “Cô để ý đến thì thôi.”

chỉ cần một Ôn Nhiễm để ý đến là đủ .

Những khác căn bản quan tâm.

Đặc biệt là Phó Đan Tình .

Cậy chú hai và chống lưng, ảo tưởng gả cho .

Anh đang sầu làm để đuổi cô đây?

Nếu thể khiến cô vì thế mà khó mà lui, thì cũng tồi.

“Hả?”

Ôn Nhiễm khỏi chút kinh ngạc.

Anh quan tâm chút nào?

Điều ngoài dự đoán của cô.

Chỉ là Ôn Nhiễm kịp tìm hiểu, đôi môi mỏng của Thương Liệt Duệ rơi xuống.

Anh hung hăng, dùng sức hôn cô.

Giống như cố ý trừng phạt.

Lại giống như mang theo sự tuyên thệ.

Nụ hôn của , vô cùng bá đạo, thô bạo, hoang dã…

Ôn Nhiễm từng thấy một Thương Liệt Duệ như .

Lúc giống như một con dã thú trong rừng sâu.

Mang theo sức tàn phá kinh .

Tràn ngập sự nguy hiểm .

Thương Liệt Duệ c.ắ.n mạnh lên đôi môi đỏ mọng của cô.

Hút mút biến thành gặm cắn.

Hơi thở nam tính quen thuộc của tràn ngập bộ khoang miệng cô.

Ôn Nhiễm sắp nụ hôn của làm cho nghẹt thở .

Thương Liệt Duệ cuối cùng cũng buông cô .

Ánh mắt u ám, nồng đậm giống như biển sâu cuộn trào sóng to gió lớn, khiến khó mà thấu suy nghĩ trong lòng .

Chỉ đưa tay vuốt ve gò má cô, bất đắc dĩ thở dài một tiếng: “Tôi nên làm gì với em đây?”

Nói xong màng đến sự vùng vẫy và phản kháng của Ôn Nhiễm, giam chặt cô trong lòng .

Cơ thể thon thả của cô, lồi lõm quyến rũ.

Anh thể cảm nhận rõ ràng đường cong uyển chuyển thướt tha của cô.

Bụng căng thẳng…

Loading...