ĐÃ NGỦ RIÊNG RỒI, TÔI TÁI HÔN MÀ ANH QUỲ LÀM GÌ? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành - Chương 111: Cô chơi xong bỏ chạy, anh tìm đến tận cửa

Cập nhật lúc: 2026-04-13 09:16:56
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Nhiễm ngủ một giấc tỉnh dậy.

Trời bên ngoài tối.

Bụng cô đói cồn cào.

Nằm giường đặt đồ ăn ngoài, đó xuống giường đ.á.n.h răng rửa mặt.

Lúc cô từ phòng vệ sinh bước , chuông cửa reo lên.

Bây giờ giao đồ ăn ngoài nhanh thế ?

Ôn Nhiễm chần chừ mở cửa.

Bên ngoài cửa, một bóng dáng cao lớn thon dài lập tức lọt tầm mắt cô.

Người đàn ông mặc âu phục đen, quần dài đen.

Đôi mắt đen sâu thẳm, cứ như chằm chằm cô.

Trái tim Ôn Nhiễm trong nháy mắt lỡ mất nửa nhịp.

Sao ?

Phản ứng theo bản năng của cô, chính là đưa tay đóng cửa.

đàn ông nhanh hơn một bước, vươn cánh tay .

Thành công ngăn cản động tác đóng cửa của cô.

Ôn Nhiễm hết cách, đành để .

Thương Liệt Duệ đóng cửa , ép cô chỗ huyền quan.

“Sao tìm đến đây?”

Ôn Nhiễm chớp chớp mắt, nghi hoặc hỏi.

Cô chuyển đến đây ngay cả Phó Cảnh Thành cũng .

Bên phía Ôn gia càng giấu giếm.

Anh làm ?

Khuôn mặt tuấn tú của Thương Liệt Duệ đen sầm.

Ánh mắt khóa chặt lấy cô: “Để tìm phụ nữ nào đó chơi xong bỏ chạy, đương nhiên dùng chút thủ đoạn.”

Chơi xong bỏ chạy?

Ôn Nhiễm suýt chút nữa thì thổ huyết.

“Tôi chơi xong bỏ chạy lúc nào?” Cô nhịn phản bác.

Thương Liệt Duệ đột nhiên ghé sát cô.

Hơi thở ấm nóng, phả trọn lên gò má mềm mại của cô.

“Tối qua mới ăn sạch sẽ , sáng nay bỏ trốn mất dạng, chơi xong bỏ chạy thì là gì?”

Ôn Nhiễm nghẹn họng.

Suýt chút nữa thì đối đáp thế nào.

cô vẫn theo bản năng tìm cớ: “Tối qua chỉ ăn , cũng ăn ?”

Đã là ăn qua ăn , thì coi như huề .

Không thể là ai chơi ai .

Thương Liệt Duệ nheo mắt: “Tối qua hình như em tái phát chứng cuồng loạn thì ?”

Ôn Nhiễm cố gắng trấn tĩnh: “Thì ?”

Đôi mắt đen của Thương Liệt Duệ chợt thâm trầm: “Là làm t.h.u.ố.c giải cho em một .”

Ôn Nhiễm: “…”

Điều cô thật sự thể phủ nhận.

Tối qua nếu Thương Liệt Duệ, chứng cuồng loạn của cô đột nhiên tái phát thuốc, quả thực sẽ rắc rối.

“Nếu hết đến khác trêu chọc , chứng cuồng loạn của cũng sẽ tái phát.” Ôn Nhiễm bực bội oán trách.

Mặc dù lúc cô phát bệnh, kịp thời làm t.h.u.ố.c giải cho cô.

nếu sự trêu chọc nhiều của , chứng cuồng loạn của cô cũng sẽ dễ dàng tái phát.

“Nói như , thể ảnh hưởng đến việc chứng cuồng loạn của em tái phát?” Thương Liệt Duệ nhướng mày, trong lòng xẹt qua một tia kinh ngạc vui mừng.

Cô sở dĩ mắc chứng cuồng loạn, vốn dĩ là bệnh tâm lý.

Nếu thể ảnh hưởng đến việc chứng cuồng loạn của cô tái phát, chứng tỏ dần bước trái tim cô .

“Không liên quan đến ! Là do hôm qua tâm trạng !” Ôn Nhiễm thẳng thừng phủ nhận.

Tối qua chứng cuồng loạn của cô đột nhiên tái phát, hẳn là liên quan đến thái độ của bố cô, Ôn Quý Lễ.

“Tại tâm trạng ? Vì bố em ?” Thương Liệt Duệ cô chằm chằm.

Ôn Nhiễm hít sâu một : “Không gì, đều qua .”

Đôi mắt thâm trầm của Thương Liệt Duệ cô một lúc.

Đột nhiên ôm ngang eo cô bế bổng lên.

Ôn Nhiễm giật nảy .

Theo bản năng ôm lấy cổ , đề phòng ngã xuống.

“Anh làm gì ? Buông !”

Miệng thì hét lớn vùng vẫy.

Thương Liệt Duệ đặt cô lên sô pha, bộ hình cao lớn đè lên.

Anh nhớ cô cả một ngày .

Tối qua nếm tư vị ngọt ngào, sự khao khát dành cho cô thể vãn hồi.

Thương Liệt Duệ khống chế tiếp tục ân ái với cô…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-thuong-liet-due-on-nhiem-pho-canh-thanh-colj/chuong-111-co-choi-xong-bo-chay-anh-tim-den-tan-cua.html.]

Tốt nhất là thể làm mãi, đừng dừng .

“Tối qua giúp em giải quyết chứng cuồng loạn, tối nay nên đến lượt em giúp giải quyết nhu cầu một chút ?”

Bàn tay thon dài của vén những lọn tóc của cô.

Ánh mắt sâu thẳm cô, giọng vô cùng khàn khàn.

“Tôi !”

Ôn Nhiễm theo bản năng phản kháng.

Đưa tay dùng sức chống lên n.g.ự.c .

Muốn đẩy , nhưng đẩy .

Nụ hôn của Thương Liệt Duệ ngược còn rợp trời rợp đất rơi xuống.

“Đừng…”

Ôn Nhiễm vất vả lắm mới tìm trống để thở, lập tức kháng nghị.

Động tác hôn của Thương Liệt Duệ khựng .

Ánh mắt tối sầm: “Lý do?”

Bọn họ đầu tiên làm .

Cô cần gì bày bộ dạng cự tuyệt.

Ánh mắt Ôn Nhiễm né tránh: “Hôm nay tiện.”

Thương Liệt Duệ suy đoán: “Đến kỳ kinh nguyệt ?”

Chỉ là kỳ kinh nguyệt của cô đến quá trùng hợp ?

Rõ ràng tối qua cô vẫn đến? Tối nay đến là đến ?

“Không !” Ôn Nhiễm lắc đầu, chút khó mở miệng: “Nói chung là tiện!”

Ánh mắt Thương Liệt Duệ lộ vẻ vui.

Trong lòng càng thêm u ám.

Không đến kỳ kinh nguyệt, lên giường với ?

“Em vẫn còn đang nghĩ đến đàn ông khác?” Giọng trầm thấp của , ẩn chứa một sự nguy hiểm.

Người đàn ông khác mà , đặc biệt ám chỉ Phó Cảnh Thành.

Cho dù Phó Cảnh Thành bây giờ mới là chồng danh nghĩa của Ôn Nhiễm cũng .

Đây là căn bệnh chung của đàn ông.

Bất cứ ai khi ân ái với một phụ nữ, đều thể chấp nhận trong lòng cô còn hình bóng đàn ông khác.

Chuyện liên quan đến lòng tự tôn và d.ụ.c vọng chiếm hữu của đàn ông.

Dưới ánh mắt mang tính áp bức cực mạnh của , Ôn Nhiễm cuối cùng cũng lên tiếng: “Không liên quan đến khác.”

Thương Liệt Duệ cô chằm chằm: “Vậy là cảm giác tội đang quấy phá?”

Anh đưa tay bóp cằm cô lắc lắc: “Bây giờ mới cảm giác tội ? Trước đây ?”

Ôn Nhiễm thật sự khó mở miệng, cũng cách nào giải thích với .

Nếu đây cô thể vẫn còn một chút cảm giác tội .

khi cô xác định trái tim Phó Cảnh Thành yêu chị gái Ôn Kỳ của cô, cũng như việc hết đến khác vì Ôn Kỳ mà làm tổn thương cô.

Cô đối với còn bất kỳ ảo tưởng nào nữa.

Bây giờ cô và Phó Cảnh Thành đạt thỏa thuận ly hôn.

Cô cũng dọn ngoài ở .

Chỉ là còn thiếu lấy giấy ly hôn mà thôi.

Cô cũng giải thích thế nào về tâm trạng phiền não và rối bời của lúc .

Thấy Ôn Nhiễm chần chừ lời nào, Thương Liệt Duệ còn kiên nhẫn để dây dưa với cô nữa.

Anh cúi đầu một nữa hôn lấy cô.

Giữa lúc môi lưỡi dây dưa, tay luồn trong vạt váy của cô, kéo khóa kéo của cô xuống…

Ôn Nhiễm từ chối, nhưng cô cảm nhận Thương Liệt Duệ căn bản buông tha cho cô.

Hương vị giống như vụng trộm , thật sự là...... khiến khó mà nên lời.

Cô c.ắ.n môi, gắt gao túm chặt lấy lớp vải bọc sô pha bên .

Thương Liệt Duệ vội vàng cầu thành, vẫn luôn hôn môi vuốt ve cô.

Cho đến khi cô dường như chút phản ứng, lúc mới chậm rãi tiến hành những động tác tiếp theo…

“Xùy...... đau.”

Ôn Nhiễm đau đớn kêu lên.

Chỉ cảm thấy một cơn đau xé rách cuốn lấy tế bào thần kinh của cô.

Ngay lập tức, trán cô rịn mồ hôi lạnh.

Vốn định c.ắ.n răng nhịn xuống,

tiếng kêu đau đớn thể kiềm chế mà tràn từ cổ họng cô.

Bộ dạng đau đớn của cô cuối cùng cũng khiến Thương Liệt Duệ cảm thấy .

Nhớ sự điên cuồng đêm qua, chợt ý thức điều gì đó.

Anh nhíu mày dậy, tách hai chân cô :”Để xem.“

“Đừng…”

Ôn Nhiễm đưa tay chắn, thật sự vô cùng hổ.

Cô khép chặt hai chân, thần sắc hoảng hốt: “Đừng !”

“Tôi giúp em kiểm tra một chút!”

Trong giọng của Thương Liệt Duệ tràn ngập sự quan tâm.

Loading...