ĐÃ NGỦ RIÊNG RỒI, TÔI TÁI HÔN MÀ ANH QUỲ LÀM GÌ? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành - Chương 107: Anh cố ý dụ dỗ cô?
Cập nhật lúc: 2026-04-13 09:16:52
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bức ảnh tối qua, thích ?”
Thương Liệt Duệ đột nhiên ghé sát cô.
Hơi thở ấm nóng phả trọn lên khuôn mặt kiều diễm của cô.
Trái tim Ôn Nhiễm chợt lỡ mất nửa nhịp.
Căn bản là thể mở miệng nổi.
Thật sự “cảm ơn” bức ảnh bán khỏa mà gửi cho cô tối qua.
Hại cô mơ thấy mộng xuân cả một đêm, chứng cuồng loạn cũng tái phát luôn.
Cô thật sự nghi ngờ đàn ông đang cố ý dụ dỗ cô .
Ôn Nhiễm nhịn mặt : “Không thích, xin đừng gửi cho nữa.”
Đôi mắt đen nhánh của Thương Liệt Duệ cô chằm chằm: “Được.”
Anh mà đồng ý nhanh như thế?
Ôn Nhiễm , khỏi kinh ngạc nghi ngờ.
Đôi môi mỏng của Thương Liệt Duệ khẽ nhếch lên: “Lần sẽ gửi cái khác.”
Mí mắt Ôn Nhiễm giật giật.
Suýt chút nữa thì phát điên.
Rốt cuộc hiểu ý cô ?
Cô căn bản thấy ảnh của , bất kỳ tấm nào cũng .
Ôn Nhiễm mím chặt môi đỏ, theo bản năng chuyển chủ đề: “Anh gọi đây, chính là để chuyện ?”
Anh gọi cô với vẻ mặt nghiêm trọng như .
Cô còn tưởng là chuyện công việc.
Không ngờ là để chuyện với cô?
Thương Liệt Duệ nhướng mày: “Lát nữa một bữa tiệc, em cùng .”
Theo bản năng, Ôn Nhiễm : “ mà…”
Tối nay cô hẹn với Lê Lệ .
Ánh mắt Thương Liệt Duệ sâu thẳm: “ nhị gì? Đây là công việc, em quyền từ chối.”
Ôn Nhiễm đành c.ắ.n răng đồng ý.
Đi theo xuống lầu, đến bãi đậu xe tầng hầm.
Tài xế lái chiếc xe sang Rolls-Royce đến mặt họ.
Cung kính xuống xe, mở cửa xe cho hai .
Thương Liệt Duệ bước lên ghế .
Ôn Nhiễm sững tại chỗ.
Do dự cô nên cạnh Boss? Hay là dứt khoát ghế phụ lái?
Thành thật mà , mấy xe sang của , cô đều cạnh Thương Liệt Duệ.
cô nhớ đây khi thấy trợ lý đặc biệt Giang Hạo xe của Thương Liệt Duệ, hình như ghế phụ lái.
Cùng là trợ lý, cô thể trở thành ngoại lệ chứ?
Ôn Nhiễm đang định về phía ghế phụ lái.
Thương Liệt Duệ trong xe đột nhiên lên tiếng.
“Đứng ngây đó làm gì? Lên đây!”
Ý của là cô ở hàng ghế ?
Ôn Nhiễm đành ngoan ngoãn lên.
Thương Liệt Duệ hiệu cho tài xế lái xe.
Trên xe, Ôn Nhiễm nhận điện thoại của Lê Lệ, hỏi cô đang ở .
Cô đành xin với bạn rằng tối nay cô tiếp khách cùng Boss, thể mời cô ăn cơm .
Lê Lệ thấy cô cùng Boss, lập tức mờ ám: “Vậy hầu hạ cho nhé, nhớ phục vụ Boss chu đáo một chút!”
Lê Lệ đặc biệt nhấn mạnh hai chữ “hầu hạ”, rõ ràng là ý sâu xa.
Lúc Ôn Nhiễm đang ở ghế , cách Thương Liệt Duệ xa.
Không thấy hiểu lầm , cô vội vàng lúng túng liếc một cái.
Kết quả phát hiện mà cũng đang cô.
Đôi mắt đen láy của sâu lường , dường như thể thấu tận sâu trong tâm hồn cô.
Ôn Nhiễm vội vàng ngượng ngùng kết thúc cuộc gọi với bạn .
Suốt chặng đường im lặng.
Cả hai đều gì.
Cho đến khi chiếc xe dừng cửa một khách sạn năm .
Ôn Nhiễm theo Thương Liệt Duệ bước một phòng bao thương gia cao cấp.
Bên trong sáu đàn ông đang , đều mang theo bạn gái.
Thương Liệt Duệ đưa mắt lướt qua: “Xin , đến muộn.”
Mấy trong phòng bao hẹn mà cùng dậy.
“Không muộn muộn, là chúng đến sớm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-thuong-liet-due-on-nhiem-pho-canh-thanh-colj/chuong-107-anh-co-y-du-do-co.html.]
Một trong đó hiệu cho cô gái bên cạnh: “Lâm Lâm, còn mau rót rượu cho Thương tổng?”
Cô gái tên Lâm Lâm mặc một chiếc sườn xám ôm sát màu đỏ, tôn lên vóc dáng lồi lõm quyến rũ.
Cô vội vàng e thẹn bưng một chai rượu, về phía Thương Liệt Duệ.
Còn kịp đến gần, Thương Liệt Duệ ngăn .
“Không cần , bạn gái cùng .”
Ôn Nhiễm lập tức hiểu ý, cầm lấy chai rượu bàn rót cho cô và Thương Liệt Duệ mỗi một ly.
Cô Lâm Lâm đành hậm hực lùi về.
Những khác trong phòng bao dồn ánh mắt lên Ôn Nhiễm, thoạt tiên là sửng sốt.
Bọn họ ngóng , Thương Liệt Duệ tiếp khách luôn luôn một , cho nên mới cố ý sắp xếp .
Không ngờ tối nay tự dẫn theo .
Xem tâm tư của bọn họ coi như uổng phí .
những đều là những kẻ lõi đời.
Mặc dù trong lòng đều vui, nhưng ngoài mặt sang tâng bốc Ôn Nhiễm, tất cả đều hẹn mà cùng khen cô xinh .
Ôn Nhiễm bọn họ nể mặt Thương Liệt Duệ nên mới .
cô vẫn uống thêm vài ly.
Bữa tiệc kết thúc, những vây quanh Thương Liệt Duệ, tiễn rời .
Ôn Nhiễm cũng bên cạnh Thương Liệt Duệ.
Cứ như , một nhóm về phía thang máy.
Đột nhiên Thương Liệt Duệ dừng bước.
Ôn Nhiễm cùng những khác ngẩng đầu lên.
Chỉ thấy đối diện họ, từ một phòng bao khác hai đàn ông trung niên bước .
Một trong đó nét mặt giống Thương Liệt Duệ.
thần thái toát lên vẻ nham hiểm.
Mặc âu phục giày da, đeo một cặp kính gọng vàng, nhưng mang đến cho cảm giác giả tạo, ngụy quân tử.
Nếu cô đoán lầm, ông hẳn là chú hai của Thương Liệt Duệ, Thương Lập Nho.
Còn đàn ông trung niên đang bắt tay với Thương Lập Nho, Ôn Nhiễm càng quen thuộc hơn.
“Bố…”
Cô c.ắ.n răng gọi một tiếng.
Ôn Quý Lễ ngờ đụng mặt cô con gái út ở đây.
Lại sang Thương Liệt Duệ bên cạnh cô.
Lập tức nhíu chặt mày: “Sao mày ở đây?”
Khuôn mặt xinh của Ôn Nhiễm cứng : “Con… tiếp khách cùng sếp.”
Sếp?
Ánh mắt Ôn Quý Lễ căng thẳng, đầu dồn sự chú ý lên Thương Liệt Duệ trẻ tuổi, tài mạo song bên cạnh cô.
Tâm trạng chợt trở nên vô cùng phức tạp.
“Ha ha, hóa cháu trai chính là sếp của ái nữ nhà ông.” Thương Lập Nho bên cạnh như phát hiện điều gì, lập tức lớn.
Ôn Quý Lễ nặn nụ bồi tiếp, dùng ánh mắt hiệu cho Ôn Nhiễm: “Còn mau qua đây! Chào hỏi Thương thế bá của mày .”
Ôn Nhiễm liếc Thương Liệt Duệ, về phía bên đó.
Lễ phép chào hỏi: “Cháu chào thế bá.”
Thương Lập Nho đ.á.n.h giá cô từ đầu đến chân, Thương Liệt Duệ bên , Ôn Quý Lễ.
Cười một nụ sâu xa khó đoán: “Con gái út của Ôn gia? Ôn Nhiễm?”
Ôn Nhiễm: “Vâng!”
Ánh mắt Thương Lập Nho thâm thúy: “Không ngờ lão Ôn ông một cô con gái út xinh thế .”
Ông và Ôn Quý Lễ quen nhiều năm, chỉ từng gặp cô con gái lớn Ôn Kỳ của ông .
Nghe cô con gái út là do vợ lẽ sinh , thể lộ diện.
Cũng Ôn Quý Lễ coi là nỗi nhục nhã suốt những năm qua.
Những buổi tiệc tùng bình thường ông đều thích dẫn cô theo.
Càng thích thừa nhận ở nơi công cộng.
Chỉ là bây giờ đụng mặt trực diện, Ôn Nhiễm gọi một tiếng "bố" bàn dân thiên hạ.
Ôn Quý Lễ dù đáp lời đến mấy cũng thể thừa nhận.
“Thương đổng, ngài quá khen !” Ôn Quý Lễ cố gắng duy trì nụ khuôn mặt già nua.
đôi mắt sắc lẹm trừng về phía Ôn Nhiễm.
Dường như đang oán trách cô tại xuất hiện lúc .
Vậy mà còn về phía Thương Liệt Duệ, cháu trai kiêm kẻ thù đội trời chung của Thương đổng.
Cô làm chẳng là cố tình gây rắc rối cho làm bố như ông ?
Phải rằng ông tốn bao nhiêu tâm tư mới nịnh bợ Thương đổng.
tối nay chỉ vì Ôn Nhiễm xuất hiện cùng Thương Liệt Duệ, còn Thương Lập Nho bắt gặp tại trận.
Bao nhiêu tâm huyết những năm qua của ông coi như đổ sông đổ biển.
Công sức trăm phương ngàn kế nịnh bợ Thương Lập Nho cũng uổng phí.