Mí mắt Ôn Nhiễm giật giật.
Phó Cảnh Thành gọi điện lúc ?
Chắc là ở cục dân chính đợi cô sốt ruột .
cô cũng ngờ Thương Liệt Duệ sẽ che chở cho cô mà thương.
Bây giờ cô thể thoát .
Ôn Nhiễm vốn định ngắt điện thoại .
Không ngờ Thương Liệt Duệ đột nhiên c.ắ.n dái tai cô một cái.
Ôn Nhiễm run rẩy .
Như một luồng điện chạy qua.
Bàn tay mảnh khảnh cũng vì thế mà run lên.
Lại vô tình trượt nút .
“Sao lâu thế vẫn đến?”
Giọng phàn nàn của Phó Cảnh Thành từ đầu dây bên truyền đến, cả cô và Thương Liệt Duệ đều sững sờ.
Khuôn mặt xinh của Ôn Nhiễm thoáng qua một tia hoảng loạn.
Trong lòng càng thêm bực bội.
Rõ ràng định cúp điện thoại.
Sao thành máy?
Khoảnh khắc Thương Liệt Duệ thấy giọng của Phó Cảnh Thành, ánh mắt đột nhiên tối sầm.
Vẻ mặt càng thêm sâu lường .
Khiến khó mà đoán suy nghĩ trong lòng lúc .
Phản ứng đầu tiên của Ôn Nhiễm là đẩy Thương Liệt Duệ .
Giữ một cách nhất định với .
Tuyệt đối thể để Phó Cảnh Thành phát hiện, bên cạnh cô còn đàn ông khác.
Thương Liệt Duệ như cố tình đối đầu với cô.
Cô dịch sang bên một bước, liền tiến gần một bước.
Khiến Ôn Nhiễm thể điện thoại.
Phó Cảnh Thành ở đầu dây bên đợi nữa.
“Ôn Nhiễm?” Anh gọi cô một tiếng.
Điện thoại rõ ràng kết nối, nhưng mãi thấy Ôn Nhiễm trả lời.
Điều đây từng .
“Ừm, đây...”
Ôn Nhiễm cảnh giác liếc Thương Liệt Duệ, nhanh chóng trả lời.
Phó Cảnh Thành vui chất vấn: “Cô làm ? Đến giờ vẫn đến?”
Rõ ràng tối qua là cô tự hẹn 12 giờ trưa nay gặp ở cục dân chính.
đợi cô ở cửa cục dân chính nửa tiếng , cô chẳng thấy bóng dáng .
Ôn Nhiễm cứng rắn đảm bảo: “Tôi sắp đến , phiền đợi một lát.”
Phó Cảnh Thành còn đợi?
Càng thêm tức giận.
Anh và Ôn Nhiễm dù là khi kết hôn, bao giờ đợi cô lâu như .
Để cô đợi thì còn !
Bây giờ ly hôn, cô dám làm cao với ?
Anh thể dung thứ?
“Cô rốt cuộc ly hôn ?”
Giọng gắt, mặt mày khó chịu.
Ôn Nhiễm do dự trả lời: “Đương nhiên là , chỉ là...”
Cô còn xong, thấy Thương Liệt Duệ từng bước tiến về phía cô.
Quần cởi.
Chỉ mặc một chiếc áo sơ mi cao cấp.
Cứ thế từng bước tiến gần cô.
Chỗ đó của hề che đậy...
Ôn Nhiễm trợn to hai mắt.
Lập tức thu hút sự chú ý.
Hai mắt cứ thế chằm chằm .
Đột nhiên nhớ định gì nữa.
“Chỉ là gì?”
Phó Cảnh Thành thấy cô nửa câu, đột nhiên vế .
Không khỏi nghi ngờ hỏi dồn.
Ôn Nhiễm căng thẳng chằm chằm hành động của Thương Liệt Duệ, rốt cuộc làm gì.
Vừa chuyện điện thoại với Phó Cảnh Thành, tiên dỗ dành .
Để tránh lúc chọc giận , chịu đợi cô đến cục dân chính lấy giấy chứng nhận ly hôn thì phiền phức.
“Chỉ là... bây giờ việc ...”
Ôn Nhiễm khó khăn lắm mới tìm suy nghĩ, lập tức sắp xếp lời lẽ giải thích.
Phó Cảnh Thành lập tức bất mãn: “Cô việc hẹn mười hai giờ? Ôn Nhiễm, cô cố ý chơi ?”
Bây giờ nghi ngờ sâu sắc, cô chính là cố ý chơi , trả thù .
“Tôi ... a...”
Ôn Nhiễm vô thức biện minh.
cô còn xong, đột nhiên ôm từ phía .
Cô định hét lên một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-thuong-liet-due-on-nhiem-pho-canh-thanh-colj/chuong-102-co-noi-chuyen-dien-thoai-voi-chong-anh-hon-co.html.]
Đột nhiên nhận đang chuyện điện thoại với Phó Cảnh Thành.
Chỉ thể che miệng, nuốt tiếng hét trở .
Thương Liệt Duệ , Ôn Nhiễm bây giờ đang chuyện điện thoại với chồng cô, Phó Cảnh Thành.
Ôn Nhiễm dù cũng bật loa ngoài, tuy xa cô, nhưng rõ lắm.
Không họ hôm nay hẹn đến cục dân chính lấy giấy chứng nhận ly hôn.
Chỉ dựa câu trả lời của Ôn Nhiễm, đại khái đoán cô và Phó Cảnh Thành chắc là hẹn gặp mặt trưa nay.
Cô vì cứu cô thương, mà kịp đến.
Cuộc điện thoại của chồng cô là gọi đến thúc giục cô.
Thương Liệt Duệ theo bản năng để cô .
Nói ích kỷ cũng , ghen tuông cũng .
Bây giờ chính là cô gặp Phó Cảnh Thành.
Vì Thương Liệt Duệ cố ý ôm cô từ phía .
Một bàn tay to lớn vết chai, cố ý vô ý lướt cô.
Vuốt ve, trêu chọc.
Ôn Nhiễm nín thở.
Trái tim lập tức đập thình thịch.
Cô thể ngờ, Thương Liệt Duệ nhân lúc cô đang chuyện điện thoại với Phó Cảnh Thành mà chiếm tiện nghi của cô.
Cô theo bản năng giãy khỏi lòng .
dám hành động quá lớn.
Sợ gây những suy đoán và hiểu lầm cần thiết từ Phó Cảnh Thành ở đầu dây bên .
Thương Liệt Duệ dường như sớm thấu suy nghĩ của cô.
Hành động của càng thêm phóng túng.
Ôn Nhiễm đầu , hổ và tức giận trừng mắt .
Ra hiệu cho buông cô .
Thương Liệt Duệ như hiểu ám hiệu của cô.
Ngược còn làm tới, đưa tay trong áo cô.
“A cái gì?”
Phó Cảnh Thành ở đầu dây bên mãi đợi câu trả lời của cô, phát hiện điều .
Anh khỏi lên tiếng nữa.
Ôn Nhiễm cố gắng kìm nén tiếng rên, từ kẽ răng nặn âm thanh: “Không, gì...”
“Lát nữa còn việc, là hôm khác hẹn nhé.”
Phó Cảnh Thành còn kiên nhẫn để đợi nữa.
“Không !”
Ôn Nhiễm vội vàng từ chối.
Chuyện ly hôn của cô và Phó Cảnh Thành, đêm dài lắm mộng.
Cô một ngày cũng đợi thêm.
Thương Liệt Duệ tưởng cô nỡ gặp chồng.
Trong lòng càng thêm tức giận.
Hành động tay cũng càng nặng hơn.
Phó Cảnh Thành đồng hồ cổ tay: “Tôi đợi cô nhiều nhất thêm mười phút nữa, mười phút cô đến sẽ .”
Mười phút?
Sao thể đủ?
“Anh đợi thêm chút nữa... ưm...”
Lần cô xong, Thương Liệt Duệ mặt , trực tiếp hôn lên.
Ôn Nhiễm ngờ hôn cô lúc .
Hai tay cô vô thức chống lên n.g.ự.c , đẩy .
Không ngờ chạm một làn da nóng rẫy.
Thương Liệt Duệ dây dưa môi lưỡi.
Hôn cô bá đạo mất sự dịu dàng.
Trong chốc lát, văn phòng rộng lớn chỉ còn tiếng hôn của hai .
Phó Cảnh Thành ở đầu dây bên cuối cùng cũng phát hiện điều .
“Ôn Nhiễm? Cô đang làm gì ?”
“Ưm ưm...”
Ôn Nhiễm trả lời .
đôi môi đỏ của cô đang Thương Liệt Duệ chặn , thể phát âm thanh nào khác.
Má cô đỏ bừng.
Cơ thể kiểm soát run rẩy.
“Ôn Nhiễm?”
Phó Cảnh Thành thấy câu trả lời của cô, gọi một tiếng nữa.
Dường như ngửi thấy mùi gian tình.
Tim Ôn Nhiễm như treo lên cổ họng.
Toàn bộ dây thần kinh căng như dây đàn, như thể thể đứt bất cứ lúc nào.
Cô đẩy Thương Liệt Duệ, khuôn mặt xinh lộ vẻ lo lắng.
“Ôn Nhiễm, gì?”
“Cô rốt cuộc đang làm gì?”
“Trả lời!”
Phó Cảnh Thành mãi thấy câu trả lời của cô, vì lòng vô cùng bực bội.
Vội vàng hỏi dồn.