ĐÃ NGỦ RIÊNG RỒI, TÔI TÁI HÔN MÀ ANH QUỲ LÀM GÌ? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành - Chương 276: Anh muốn hẹn hò với cô

Cập nhật lúc: 2026-04-15 07:02:16
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Nhiễm thừa , cái ánh sắc lạnh, ghim chặt lấy lưng cô nãy giờ, chắc chắn là của Thương Liệt Duệ.

thì ? Giữa cô và lúc , quả thực cạn kiệt lời để , chẳng còn điều gì thể níu kéo hàn huyên nữa.

Cô hít một thật sâu, xách đống cà phê nặng trĩu phân phát cho từng trong phòng.

Quả nhiên, chiến thuật "bao ăn uống" luôn phát huy tác dụng. Những đồng nghiệp khi nhận ly cà phê nóng hổi từ tay cô, thái độ lập tức mềm mỏng, thiện cảm và cởi mở hơn hẳn lúc sáng.

Đang lúc Ôn Nhiễm định trở về phòng làm việc riêng của , thì cô bất ngờ thấy Hứa Giai Tuệ hai mắt đỏ hoe, nước mắt ngắn nước mắt dài chạy vụt từ phòng Tổng giám đốc. Hứa Giai Tuệ chính thức sa thải.

Chỉ vì cái tội dám "ma cũ bắt nạt ma mới", sai phái

Ôn Nhiễm mua cà phê, mà cô chính tay Tần Dược Siêu tống cổ khỏi công ty ngay lập tức.

Tin tức Hứa Giai Tuệ đuổi việc lan nhanh như cháy rừng. Ngay đó, ánh mắt của tất cả những đồng nghiệp khác khi Ôn Nhiễm đổi 180 độ.

Không còn sự coi thường tẩy chay, mà đó là sự e dè, kính sợ và dè chừng xen lẫn chút sợ hãi.

Cái điệu bộ khép nép, tránh né của bọn họ rõ ràng là đang phát tín hiệu: "Tránh xa cô , đụng là bỏng tay đấy!"

Thậm chí, Ôn Nhiễm còn lờ mờ những lời xì xào, bàn tán nhỏ to lưng rằng: Cô là em vợ cũ của sếp Tần, giữa hai mối quan hệ vô cùng phức tạp, mờ ám và " hề đơn giản".

Nghe những lời đàm tiếu ác ý đó, trong lòng Ôn Nhiễm dâng lên một sự khó chịu, nghẹn đắng.

Họ thể ghen tị, thể nghi ngờ cô dùng "luật

ngầm", cửa để vị trí , cô thể bỏ qua.

họ tuyệt đối quyền bôi nhọ, bóp méo bản chất mối quan hệ trong sáng giữa cô và Tần Dược Siêu.

Rõ ràng hai chỉ đơn thuần là mối quan hệ rể cũ và em vợ cũ, quang minh chính đại. Vậy mà qua miệng lưỡi thiên hạ, nó trở thành một câu chuyện cẩu huyết, dơ bẩn đến thế.

Ôn Nhiễm thở dài thườn thượt đầy bất lực.

Cô quyết định bước đến phòng Tổng giám đốc, gõ cửa xin .

Ban đầu, cô cứ đinh ninh rằng sẽ chạm mặt Thương Liệt Duệ ở bên trong.

khi đẩy cửa bước , đập mắt cô chỉ là một căn phòng rộng lớn, và Tần Dược Siêu đang cắm cúi, bận rộn phê duyệt núi tài liệu bàn làm việc.

Hoàn bóng dáng của Thương Liệt Duệ.

Sự vắng mặt của khiến Ôn Nhiễm thầm thở phào nhẹ nhõm như trút gánh nặng.

Anh ở đây thì càng , đỡ đối mặt, đỡ khó xử.

"Tìm việc gì ?"

Tần Dược Siêu ngẩng đầu lên, ánh mắt lộ rõ vẻ ngạc nhiên khi thấy bước là cô.

Ôn Nhiễm gật đầu, chậm rãi tiến gần bàn làm việc: "Sếp Tần, ... mới sa thải chị Hứa Giai Tuệ ?"

Tần Dược Siêu đáp ngắn gọn, chút do dự: "Ừm."

Ôn Nhiễm ngập ngừng: "Liệu thể mạo hỏi lý do tại ?"

Tần Dược Siêu nhướng mày, giọng điệu bá đạo: "Lúc nãy trong thang máy tuyên bố rõ ràng đấy thôi, em là Trợ lý đặc biệt của riêng , trong cái công ty , ngoại trừ , một kẻ nào quyền sai phái lệnh cho em cả."

Quả nhiên... nguyên nhân khiến Hứa Giai Tuệ mất việc là do cô.

Sắc mặt Ôn Nhiễm trở nên vô cùng nghiêm trọng.

"Tôi ơn vì sếp Tần bảo vệ, bênh vực cho . mà... việc thẳng tay sa thải chị Hứa Giai Tuệ chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt như , chắc chắn sẽ khiến trong công ty hiểu lầm, cho rằng là kẻ ' ô dù', lộng quyền và ỷ thế ức h.i.ế.p khác!"

Khóe môi Tần Dược Siêu cong lên thành một nụ nửa miệng: "Vậy sự thật thì... em ' ô dù' ?"

Ôn Nhiễm cứng họng, nghẹn lời.

Hai má cô bất giác đỏ bừng lên vì hổ và đuối lý.

, cô thừa nhận là "lính dù", là đặc cách nhận .

cũng chính vì mang cái mác nhạy cảm đó, cô càng cẩn trọng, cư xử khiêm nhường hơn gấp bội.

Mới chân ướt chân ráo đến công ty ngày đầu tiên, làm nên trò trống gì mà gián tiếp khiến sếp đuổi việc một nhân viên kỳ cựu, nhiều năm cống hiến. Thử hỏi sự việc , những đồng nghiệp khác sẽ nhận và đ.á.n.h giá cô ?

Sau , cô lấy mặt mũi nào để làm việc, để hòa đồng và tồn tại trong cái môi trường công sở đầy thị phi đây?

"Cho dù đặc cách chăng nữa, thì cũng tuyệt đối trở thành một kẻ hống hách, lộng quyền trong công ty!"

Tần Dược Siêu bật sảng khoái: "Nếu như tự nguyện trao cho em cái đặc quyền hống hách đó thì ?"

Ôn Nhiễm dứt khoát từ chối: "Tôi cần cái đặc quyền vô lý đó từ ! Mong duy nhất của đối xử bình đẳng như một nhân viên bình thường khác!"

Cô thực sự nhận bất kỳ sự ưu ái đặc quyền nào cả.

Tần Dược Siêu cô bằng ánh mắt sâu xa, đầy thích thú.

Cô gái ... quả thực đặc biệt và khác biệt so với những phụ nữ từng gặp.

"Vậy ... em đến tìm là để đỡ, xin xỏ cho Hứa Giai Tuệ ?"

Ôn Nhiễm gật đầu: " ."

Tần Dược Siêu liếc cô một cái, bụng nhắc nhở: " em chắc là cô sẽ cảm kích và ơn hành động của em ?"

Ôn Nhiễm thản nhiên đáp: "Việc chị ơn là chuyện cá nhân của chị ! Còn phần , chỉ làm những gì mà lương tâm cho là đúng đắn và cần làm!"

Tần Dược Siêu khẽ nhướng mày, gật gù: "Được , hiểu ý em ! Em về phòng tiếp tục làm việc ."

Ôn Nhiễm bước khỏi phòng mà trong lòng vẫn canh cánh, rõ rốt cuộc đồng ý thu hồi quyết định sa thải Hứa Giai Tuệ .

Vừa bước khỏi cửa, cô định thẳng đến nhà vệ sinh để chỉnh trang trang phục.

Thì bất ngờ một nhân viên hớt hải chạy tới thông báo: "Trợ lý Ôn, sếp Tần chỉ thị thông báo lát nữa sẽ diễn một cuộc họp khẩn, sếp yêu cầu cô phòng họp chuẩn và đợi sếp ở đó ."

Ôn Nhiễm gật đầu tuân lệnh: "Vâng, ." Cô gót, thẳng về hướng phòng họp.

ngay khoảnh khắc cô đẩy cửa phòng họp bước , một bàn tay sắt thép từ trong bóng tối bất ngờ lao , tóm chặt lấy cổ tay cô.

Chưa kịp định thần, cả cơ thể Ôn Nhiễm một lực đạo mạnh mẽ ép chặt bức vách gỗ của cánh cửa.

Một mùi hương nam tính, quen thuộc đến mức ám ảnh xộc thẳng mũi cô.

Ôn Nhiễm lập tức nhận kẻ đang tấn công , ai khác chính là Thương Liệt Duệ.

mà... điên ?

Đây là phòng họp của Tập đoàn Tần thị cơ mà!

Chỉ vài phút nữa thôi, Tần Dược Siêu và các giám đốc cấp cao sẽ lục tục bước đây để họp.

Anh to gan lớn mật, xông đây định giở cái trò lưu manh gì ?

"Anh buông mau!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-thuong-liet-due-on-nhiem-pho-canh-thanh-cnwt/chuong-276-anh-muon-hen-ho-voi-co.html.]

Ôn Nhiễm hoảng hốt, dùng cả hai tay và hai chân sức vùng vẫy, cố gắng đẩy .

Thương Liệt Duệ phớt lờ sự kháng cự của cô, hai bàn tay như hai chiếc gọng kìm, siết chặt buông.

Tận dụng ưu thế vượt trội về chiều cao và sức vóc của một đàn ông, dễ dàng khống chế, ghim chặt cô tường, khiến cô thể nhúc nhích.

"Tại em chọn đến Tần thị làm việc?"

Giọng trầm đục, khàn khàn, mang theo sự chất vấn và một chút ghen tuông kìm nén.

Đôi lông mày thanh tú của Ôn Nhiễm nhíu chặt thành hình chữ Xuyên.

"Tôi đến Tần thị chỉ đơn giản là để làm việc kiếm tiền thôi."

Vì cái lệnh "phong sát" tàn độc của ông chú hai nhà , cộng thêm sự tiếp tay của bố đẻ, cô dồn đường cùng, một công ty nào dám nhận.

Nếu nhờ Tần Dược Siêu dang tay cứu vớt, tạo cơ hội việc làm, thì chắc bây giờ cô vẫn đang thất nghiệp, ăn bám ở nhà.

Nói cũng , cô thực sự nợ Tần Dược Siêu một ân tình lớn.

Nếu , cô tìm một công việc trong thời điểm khó khăn .

"Em ngây thơ nghĩ rằng, chỉ cần núp cái ô bảo kê của Tần Dược Siêu ở đây là thể cao gối ngủ yên, an tuyệt đối ?"

Thương Liệt Duệ cúi thấp đầu, ghé sát tai cô, buông lời đe dọa đầy nguy hiểm.

Ôn Nhiễm thừa , chuyện đời dễ dàng và đơn giản như .

trong tình cảnh hiện tại, cô chẳng còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc "đâm lao thì theo lao", tới tới đó.

"Đó là chuyện cá nhân của , mượn Ein quản! Anh mau buông tay cho !"

Ôn Nhiễm tức giận, nghiến răng nghiến lợi quát khẽ.

Cái việc cô làm ở , công ty nào, thì liên quan quái gì đến chứ.

Anh lấy tư cách gì, quyền hành gì mà đòi xen can thiệp, quản thúc cuộc đời cô!

Nghe những lời tuyệt tình, cự tuyệt đó, sắc mặt Thương Liệt Duệ phút chốc tối sầm , đen như đáy nồi.

Đôi mày rậm nhíu chặt , thể hiện sự tức giận tột độ.

Anh bất ngờ đưa tay lên, bóp chặt lấy chiếc cằm nhỏ nhắn của cô, mạnh bạo cúi xuống, cưỡng hôn cô một cách hoang dại ngay giữa phòng họp.

"Ưm..."

Hai mắt Ôn Nhiễm mở to tròn xoe, kinh hãi tột độ .

Cái gã điên thật ! Anh dám cả gan làm cái trò đồi bại ngay trong phòng họp của Tần thị ?

Đây là địa bàn, là lãnh thổ của , thể kiềm chế, thu liễm cái thói ngang ngược, bá đạo của một chút ?

Cô tức giận nắm chặt hai tay thành nắm đấm, điên cuồng đ.ấ.m thùm thụp vòm n.g.ự.c rắn chắc của .

Thương Liệt Duệ vẫn sừng sững bất động như một bức tường thành, những buông tha, mà còn dấn sâu nụ hôn, càn quét mãnh liệt và hung bạo hơn nữa.

Toàn bộ dưỡng khí trong lồng n.g.ự.c Ôn Nhiễm hút cạn sạch, cô cảm thấy đầu óc cuồng, gần như sắp nghẹt thở đến nơi.

lúc ngàn cân treo sợi tóc đó, từ ngoài hành lang vọng những tiếng bước chân dồn dập, đan xen với tiếng xì xào bàn tán của đám đông đồng nghiệp đang tiến về phía phòng họp.

"Này mấy bà, đoán xem rốt cuộc cái cô Ôn Nhiễm đó quan hệ mờ ám gì với sếp Tần nhà ? Bà Hứa Giai Tuệ mới đụng chạm cô một tí, mà sếp Tần nổi trận lôi đình, thẳng tay sa thải bà ngay lập tức! Rồi tự dưng cô vác mặt xin xỏ vài câu, sếp Tần dễ dàng ' xe', đổi quyết định! Sếp Tần của chúng từ đến nay nổi tiếng là sắt đá, làm gì chuyện dễ dàng lung lay, lời khuyên của khác như chứ."

" đấy, chuyện đúng là quá sức kỳ lạ và mờ

ám!"

"Nghe phong phanh thì cô Ôn Nhiễm đó từng là em vợ của sếp Tần đấy. Sếp Tần và cô vợ cũ ly dị từ lâu , thử đoán già đoán non xem, việc sếp ưu ái cô như ... khi nào là do lửa gần rơm lâu ngày cũng bén ?"

"Cái chuyện rể tòm tem, léng phéng với em vợ, ở cái chốn hào môn đầy rẫy thị phi thiếu gì, nhan nhản đấy thôi!"

"..."

Nghe rõ mồn một những lời đàm tiếu, bôi nhọ danh dự vô căn cứ đó, đôi lông mày Ôn Nhiễm càng nhíu chặt , sắc mặt tái nhợt vì tức giận.

Lúc , cô thậm chí còn quên bẵng mất việc đang Thương Liệt Duệ cưỡng hôn, dồn ép.

Đám rảnh rỗi sinh nông nổi, ăn hàm hồ, bịa đặt cái quái gì ?

Lại dám to gan hoài nghi, gán ghép cô và Tần Dược Siêu mối quan hệ loạn luân, bất chính.

Việc cô lấy hết can đảm, chủ động phòng Tổng giám đốc để xin xỏ, đỡ cho Hứa Giai Tuệ, mục đích duy nhất là để tránh những lời đàm tiếu, nghi kỵ

đáng , bảo vệ danh dự cho cả bản và Tần Dược Siêu.

Ai mà lường , hành động trượng nghĩa đó đem tác dụng ngược, "chữa lợn lành thành lợn què".

Càng thanh minh càng nghi ngờ, càng giải thích càng thêu dệt thành những câu chuyện đen tối hơn.

Vì mải mê suy nghĩ đối phó với những lời đàm tiếu bên ngoài, Ôn Nhiễm mất cảnh giác, hề nhận bàn tay hư hỏng của Thương Liệt

Duệ luồn bên trong vạt áo của cô từ lúc nào. "Tách" một tiếng nhỏ vang lên.

Chiếc cúp áo lót phía lưng cô những ngón tay điêu luyện của dễ dàng tháo tung .

Chưa kịp để Ôn Nhiễm định thần, bàn tay nóng hổi của nhanh chóng...

Khuôn mặt Ôn Nhiễm phút chốc đỏ bừng lên như gấc chín, lan nhanh xuống tận mang tai.

Cái gã lưu manh , bàn tay đang mò mẫm, làm cái trò đồi bại gì hả?

Hơn nữa, trong cái cảnh "nước sôi lửa bỏng", bên ngoài sắp sửa ập thế , giở trò sàm sỡ, sờ soạng cô thấy phù hợp cơ chứ?

Tiếng bước chân và tiếng trò chuyện bên ngoài hành lang mỗi lúc một rõ ràng, báo hiệu đám đông đang tiến gần cửa phòng họp.

Trái tim Ôn Nhiễm đập thình thịch, thình thịch như vỡ tung lồng n.g.ự.c vì căng thẳng và sợ hãi.

Toàn bộ các bó cơ cơ thể cô cũng căng cứng , mồ hôi lạnh toát ướt đẫm lòng bàn tay.

"Anh mau rút tay , buông , sắp đấy." Cô hoảng hốt, giọng run rẩy thúc giục, cầu xin .

Thương Liệt Duệ dường như bỏ ngoài tai lời van xin của cô.

Anh những chịu rút tay , mà những động tác vuốt ve, trêu chọc cơ thể cô càng trở nên táo tợn, liều lĩnh và quá đáng hơn.

Ôn Nhiễm hoảng sợ đến mức toát mồ hôi hột, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.

Giọng của cô trở nên vô cùng gấp gáp, mang theo sự van nài, cầu khẩn:

"Thương Liệt Duệ, xin đấy, làm ơn buông tha cho !"

Lúc , Thương Liệt Duệ mới chịu dừng động tác tay , nhưng vẫn hề buông cô .

Anh cúi đầu, áp sát trán trán cô, thở nóng hổi giao hòa.

"Trừ phi em chịu ngoan ngoãn gật đầu đồng ý... tối nay khi tan làm, hẹn hò với !"

Loading...