Đã ngủ riêng rồi, tôi tái hôn mà anh quỳ làm gì? - Chương 229: Bắt cóc cô ấy về nhà, quyến rũ cô ấy

Cập nhật lúc: 2026-04-16 05:11:04
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chiếc xe sang trọng nhanh chóng đến biệt thự nơi Thượng Liệt Duệ sinh sống.

"Tôi về nhà!" Ôn Nhiễm kiên quyết chịu xuống xe.

Ánh mắt của Thượng Liệt Duệ tối sầm : "Em chắc chắn là xuống ?"

Ôn Nhiễm gật đầu chút do dự: "Không!" Đừng tưởng cô đang định làm gì.

Thượng Liệt Duệ hiệu cho tài xế khởi động xe. Rồi, chậm rãi và thận trọng : "Tôi nhớ chiếc quần lót cởi cho em lúc nãy vẫn đang phơi ở nhà . Em chắc chắn là lấy chứ?"

Mí mắt của Ôn Nhiễm giật giật. Cô vội vàng hét lên: "Dừng xe !"

với vẻ tin mắt : "Anh gì... về đồ lót ?"

Thượng Liệt Duệ nghiêng gần cô: "Lần khi em đến nhà dự sinh nhật, cái mà cởi cho em đó..." Hơi thở nóng bỏng, quyến rũ của phả khắp làn da cô.

Ôn Nhiễm theo bản năng run rẩy. Cô lập tức vươn tay và áp lòng bàn tay lên đôi môi mỏng của : "Thôi !"

đang đến loại đồ lót nào. Chắc hẳn thời gian đó, Thượng Liệt Duệ cởi nó khi cô say. "Chẳng vứt nó ?" cô hỏi, nên lời.

Giọng Thượng Liệt Duệ khàn đặc: "Đó là thứ em từng mặc, nó còn vương mùi hương của em, thể nỡ vứt chứ?"

Ôn Nhiễm: "..."

Mặt cô đỏ bừng như quả táo chín. Cô chỉ nghĩ đến việc đồ lót của đang trong tay , và hề vứt nó . Ai liệu lấy đồ lót của cô làm chuyện gì kỳ quặc khi ở một ban đêm ...

Trái tim Ôn Nhiễm đập nhanh ngừng. Thở gấp. Đáng ghét! Trên chiếc xe sang trọng đó chỉ cô và Thượng Liệt Duệ, tài xế vẫn còn ở đây. Nếu thì tài xế sẽ nghĩ ? Ôn Nhiễm thực sự thể chịu nổi sự hổ nữa.

"Được , sẽ nhà để lấy nó." Cô còn lựa chọn nào khác ngoài việc nghiến răng sự thật.

Thượng Liệt Duệ vươn tay véo nhẹ má mềm mại của cô: "Ngoan!" Hắn dụ Ôn Nhiễm về nhà thành công.

Ngay khi bước cửa, cô đàn ông khống chế và giữ chặt ghế sofa. Những nụ hôn của khiến đôi môi đỏ mọng của cô sưng lên.

"Đồ khốn! Tôi chỉ để lấy đồ lót chứ để gây sự với !" Ôn Nhiễm , giọng đầy hổ và phẫn nộ.

Thượng Liệt Duệ chằm chằm cô gái đang đè chặt: "Tôi làm gì em cả, chỉ hôn em để giải khát thôi."

Tuy nhiên, Ôn Nhiễm hề tin lời . Anh hôn cô một cái thật nhanh ? Anh hôn cô nhiều ! Anh "ăn" gần hết thỏi son dưỡng môi của cô .

"Giờ giải khát xong , thể để ?" Ôn Nhiễm , thể chịu đựng thêm nữa.

"Không thể!" Thượng Liệt Duệ từ chối thẳng thừng: "Cơn khát của vẫn thỏa mãn!"

Ôn Nhiễm bất lực hỏi: "Vậy làm mới thể giải khát ?"

Thượng Liệt Duệ khẽ , vẻ mặt tinh nghịch. Anh cởi áo khoác vest mặt cô. Sau đó, bắt đầu cởi từng cúc áo sơ mi một. Thấy , da đầu Ôn Nhiễm nổi gai ốc: "Anh đang làm gì ?"

"Giúp giải khát!" Thượng Liệt Duệ chút do dự. Anh tiếp tục cởi cúc áo cho đến khi những đường nét cơ bắp quyến rũ lộ . Cơ bụng 8 múi tràn đầy sức mạnh, toát lên vẻ quyến rũ nam tính.

Ôn Nhiễm kìm mà nuốt nước bọt, liền hỏi : "Ai sẽ giải khát đây, ?"

Ánh mắt của Thượng Liệt Duệ chứa đựng một ý nghĩa đặc biệt: "Nếu giúp em giải khát , thì em cũng thể giải khát cho , ?"

Trên trán Ôn Nhiễm xuất hiện vài vạch đen. Hóa đàn ông ý định đó từ lâu. "Tôi cần!" Cô mặt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-njku/chuong-229-bat-coc-co-ay-ve-nha-quyen-ru-co-ay.html.]

Thượng Liệt Duệ vươn tay nắm lấy bàn tay thon thả của cô, đặt lên một trong những múi cơ của : "Cảm giác dễ chịu ?"

Má Ôn Nhiễm nóng bừng. Giật , cô vội vàng rụt tay . Người đàn ông đang cố gắng quyến rũ cô ? Biết rằng đây cô từng chút "cuồng trai ", thể chống cự như ?

Ôn Nhiễm cố gắng hết sức để kiềm chế bản : "Rốt cuộc thì gì?"

Thượng Liệt Duệ chằm chằm khuôn mặt đỏ ửng của cô: "Tối nay em 'ăn' món gì đó ngon."

Trái tim Ôn Nhiễm run lên, và cô một cách thiếu thành thật: "Tôi cần nó."

Thượng Liệt Duệ nắm lấy tay cô: "Nếu em chạm chỗ đó, em chạm chỗ ?" Giọng trầm khàn của pha lẫn chút tiếng thở nặng nhọc.

Ôn Nhiễm đỏ mặt tía tai: "Không, thả !" Cô bao giờ ý định ở bên theo cách đó tối nay.

"Em yêu, chạm !" Thượng Liệt Duệ giữ c.h.ặ.t t.a.y cô và bắt đầu dẫn dắt cô sờ soạng khắp .

"Không, ..." Ngay khi Ôn Nhiễm định từ chối, đàn ông hôn lên dái tai cô. Cô cảm thấy một luồng cảm xúc phấn khích dâng trào. Cảm giác lúc đó giống như đang thiêu đốt, lối thoát.

Thượng Liệt Duệ nắm lấy tay cô và vuốt ve khắp cơ thể . Rồi cởi thắt lưng...

Sau khi chuyện kết thúc, Ôn Nhiễm đó bất động, thể nhúc nhích. Cô thầm bực bội vì chính bản thiếu ý chí. Cô chỉ đến nhà để lấy đồ lót thôi mà. Cô tạo cơ hội cho "giải khát" như thế nào ? Ôn Nhiễm thực sự c.h.ử.i thề.

Thượng Liệt Duệ vẫn ân cần hôn lên trán cô hết đến khác, dường như đang cố gắng an ủi cô. Cơn giận trong lòng cô dịu đáng kể.

"Thả ! Tôi cần nhà vệ sinh để rửa tay!" cô với giọng bực bội.

"Tôi sẽ bế em đến đó, chúng sẽ tắm cùng !" Thượng Liệt Duệ vòng tay qua eo thon của cô và .

"KHÔNG." Ôn Nhiễm phản ứng ngay lập tức. Cô vẫn nhớ như in cuối cùng tắm cùng cô, nó quá đáng sợ. Cô tuyệt đối phép lặp sai lầm đó nữa.

"Vậy thì sẽ chuẩn bồn tắm cho em." Thượng Liệt Duệ bế cô phòng tắm mới buông .

Ôn Nhiễm tắm, nhưng Thượng Liệt Duệ để xả nước bồn. Cô nhanh chóng mở vòi nước, xịt dung dịch rửa tay vài và rửa thật kỹ. Cô và thấy dáng cao lớn của Thượng Liệt Duệ mặt .

"Nước tắm sẵn sàng . Tôi giúp em cởi quần áo nhé?"

"Không, cần ..." Ôn Nhiễm vội vàng từ chối, "Thật , nãy đổ mồ hôi nhiều nên cần tắm. Hay tắm ? Tôi về ."

đáp ứng nhu cầu của , nên giờ thể để cô chứ. Bất ngờ , Thượng Liệt Duệ vòng tay ôm lấy eo cô từ phía . "Tôi để em rời xa!" Anh thì thầm tai cô: "Em , trái tim cảm thấy trống rỗng ."

Ôn Nhiễm đảo mắt: "Vậy đây vượt qua chuyện đó như thế nào?" Trước khi họ bắt đầu mối quan hệ , chẳng đang sống khi độc ?

Thượng Liệt Duệ ôm chặt lấy cô: "Trước khi em, bao giờ trải nghiệm cảm giác đó. Giờ đây, khi em, thứ khác ."

Ôn Nhiễm thực sự hỏi : Có gì khác biệt chứ? Chúng vẫn sống cuộc sống của thôi. Anh chính xác điều gì?

Thượng Liệt Duệ mỉm nhỏ: "Vừa nãy em giúp , giờ đến lượt giúp em!"

Trước khi Ôn Nhiễm kịp phản ứng, bế cô bồn tắm. Đến lúc cô nhận ý định của thì cởi hết quần áo của cô .

"Tôi , đừng làm điều gì vội vàng!" Ôn Nhiễm hét lên đầy lo lắng.

Ánh mắt của Thượng Liệt Duệ sâu thẳm đến lạ thường: "Tôi làm gì đúng mực cả, chỉ làm cho em cảm thấy thoải mái thôi!"

Những ngón tay dài, thon thả của nhẹ nhàng vuốt ve làn da mềm mại đùi cô... Toàn Ôn Nhiễm run rẩy, nhưng cuối cùng vẫn thành công "phục vụ" cô đến nơi đến chốn.

Loading...