Đã ngủ riêng rồi, tôi tái hôn mà anh quỳ làm gì? - Chương 188: Người chồng cũ không đến với người em gái đã ly dị của mình.
Cập nhật lúc: 2026-04-16 05:09:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Nhiễm tỏ vẻ cảnh giác: "Anh đang làm gì ?"
Sau đó, cô nhắc nhở rằng đây là phòng bệnh của cô.
Sao vẫn thể ve vãn cô chứ?
Đôi mắt đen như mực của Thượng Liệt Duệ chằm chằm cô: "Cô quyến rũ nhanh đến . Cô dùng thủ đoạn gì ?"
Ôn Nhiễm bực thấy buồn những gì .
Cô quyến rũ lúc nào?
Anh khỏi ngạc nhiên hỏi: "Tôi thể dùng phương pháp nào đây?"
Thượng Liệt Duệ cúi xuống và hít một thật sâu chiếc cổ thanh tú như cổ thiên nga của .
"Bạn vẻ mùi hương cơ thể tự nhiên."
Mỗi ân ái với nàng, đều mê hoặc bởi hương thơm cơ thể của nàng.
Điều đó khiến thở gấp và tim đập nhanh hơn.
Anh nguồn năng lượng dồi dào bao giờ cạn kiệt.
"Không đời nào!" Ôn Nhiễm trừng mắt và phủ nhận.
“Phải, !” Ánh mắt Thượng Liệt Duệ sâu thẳm, dáng cao lớn của dần tiến gần giường bệnh của cô.
Ôn Nhiễm cảm nhận bàn tay to lớn của chạm vòng eo thon gọn của cô.
Cô kìm mà đẩy vì hổ và bực bội: "Anh đang làm gì ?"
Ngay cả lúc , vẫn thể cưỡng việc sờ mó cô một cách đắn.
Ánh mắt của Thượng Liệt Duệ đầy mãnh liệt: "Tôi cởi quần áo của cô và xem."
Ôn Nhiễm quá sốc đến nỗi nên lời.
"Tôi với , đây là bệnh viện, làm ơn đừng gây rắc rối nữa ?"
"Không thể!"
Thượng Liệt Duệ nhanh chóng tấn công cô nữa.
Bàn tay cô luồn trong áo ...
Đồng t.ử của co ngay lập tức.
"Bạn mặc áo n.g.ự.c ?"
Ánh mắt của Ôn Nhiễm như phun lửa: "Chẳng chạm tất cả bọn họ ?"
Sao bạn hỏi cô câu ?
Bạn nghĩ điều đó là cần thiết ?
Thượng Liệt Duệ cau mày sâu sắc: "Vậy chẳng khác cũng thấy ?"
Ôn Nhiễm giật , nhịn mà đáp : "Thứ nhất, áo choàng bệnh viện của trong suốt; thứ hai, dù , cũng luôn đắp chăn cánh tay; thứ ba, ngoài thì còn ai chằm chằm chỗ đó của như chứ?"
Thượng Liệt Duệ suy nghĩ một lát : "Những gì hợp lý."
Một chút giận dữ kìm nén thoáng hiện trong đôi mắt của Ôn Nhiễm: "Giờ thể bỏ tay ?"
Việc thò tay trong quần áo cô lúc là phù hợp, ?
Vùng da lòng bàn tay cảm giác như đang bốc cháy.
Thượng Liệt Duệ dường như thấy lời cô , và ghé sát tai cô hơn: "Em cảm nhận chứ?"
Ôn Nhiễm nên lời: "Làm ơn, vẫn còn thương. Anh cảm thấy thế nào chứ?"
Ánh mắt của Thượng Liệt Duệ rực lửa: "Ngươi nhận thấy mặt đỏ lên ?"
Ôn Nhiễm lúng túng lấy tay quạt cho .
Anh đáp một cách giả tạo, "Tôi thể trai ?"
Ánh mắt của Thượng Liệt Duệ dán chặt cô: "Vậy thì cởi quần áo !"
Ôn Nhiễm: "..."
Thượng Liệt Duệ: "Tôi sẽ giúp bạn cởi nó !"
Ôn Nhiễm chỉ với một câu: "Cút !"
Thượng Liệt Duệ trơ trẽn đáp trả: "Nếu , ai sẽ ở bầu bạn với ?"
Ôn Nhiễm trừng mắt , vẻ mặt khó chịu: "Ai bảo cùng ?"
Thượng Liệt Duệ thẳng mắt cô: "Cô thực sự cùng ?"
Ôn Nhiễm khẽ hừ một tiếng mặt .
Thượng Liệt Duệ kéo một chiếc ghế và xuống bên cạnh giường bệnh của cô.
"Vậy thì sẽ ở đây và ngắm bạn ngủ."
Ôn Nhiễm: "..."
Cô thực sự ngủ.
thể ngủ .
Giờ Thượng Liệt Duệ ở bên cạnh, cô càng thể ngủ .
cô dám nhúc nhích.
Cô sợ rằng nếu ngủ , Thượng Liệt Duệ sẽ lợi dụng cơ hội để làm điều gì đó đắn với cô.
"Em khó ngủ ?" Thượng Liệt Duệ dường như nhận rằng cô buồn ngủ.
Ôn Nhiễm: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-njku/chuong-188-nguoi-chong-cu-khong-den-voi-nguoi-em-gai-da-ly-di-cua-minh.html.]
Thượng Liệt Duệ: "Hay là kể cho một câu chuyện nhé?"
Ôn Nhiễm: "..."
Anh cũng thể kể chuyện ?
Thấy cô gì, Thượng Liệt Duệ tiếp tục, "Ngày xửa ngày xưa, một nàng công chúa!"
"Cô là Lọ Lem, Bạch Tuyết Elsa ?" Ôn Nhiễm ngắt lời .
“Vậy thì hãy thử một con khác xem !” Thượng Liệt Duệ tiếp tục, “Có một con quỷ…”
"Nghìn lẻ một đêm?" Ôn Nhiễm đoán , thở dài bất lực: "Tôi thuộc lòng cuốn đó mà!"
Thượng Liệt Duệ: "Vậy thì chúng hãy chọn một khác."
Cuối cùng Ôn Nhiễm cũng mất bình tĩnh: "Làm ơn đừng kể những câu chuyện cổ tích trẻ con như nữa ?"
Thượng Liệt Duệ nhún vai: "Tôi chỉ nghĩ rằng sẽ dễ hiểu những điều hơn thôi."
Ôn Nhiễm: "..."
Ý là cô thể hiểu bất cứ điều gì dù chỉ phức tạp một chút ?
Có ai thể độc ác đến thế ?
"Hoặc là chúng tìm nào đó chỉ IQ cao hơn, hoặc là chúng đừng chuyện gì cả!" Ôn Nhiễm , mím môi.
Đôi mắt sâu thẳm của Thượng Liệt Duệ chạm ánh mắt cô trong giây lát.
Sau đó, nhướng mày và bắt đầu kể cho cô về bản chất khó lường và đầy rủi ro của thế giới kinh doanh.
Ngược , Ôn Nhiễm thấy câu chuyện khá thú vị.
Vậy là trong vài đêm tiếp theo, Thượng Liệt Duệ đều đến phòng bệnh của cô mỗi đêm và trò chuyện với cô về những thăng trầm trong thế giới kinh doanh.
Kết quả là, Ôn Nhiễm gần như quên nỗi đau, quên mất vết thương trán và quên mất là một bệnh nhân.
Sức khỏe của bà dần dần cải thiện.
Bệnh viện cho phép cô xuất viện ngày mai.
...
Ban ngày, Ôn Nhiễm nghỉ ngơi trong phòng bệnh.
Đột nhiên, cánh cửa phòng bệnh đẩy mở.
Cô nghĩ rằng Thượng Liệt Duệ đến sớm hôm nay.
Khi ngước lên, ngạc nhiên khi thấy Phó Cảnh Thành.
Lông mày của Ôn Nhiễm lập tức nhíu .
Cô ngây thơ đến mức nghĩ rằng Phó Cảnh Thành đến thăm .
Cô thương nhiều ngày ; nếu Phó Cảnh Thành thực sự đến thăm cô , làm từ lâu .
Quả nhiên, khi Phó Cảnh Thành đến bên giường bệnh của cô, câu hỏi đầu tiên của là:
"Sao thành thế ?"
Ôn Nhiễm với vẻ mặt cảm xúc, "Cứ những gì !"
Cô tin rằng Phó Cảnh Thành ai là chịu trách nhiệm cho những hành động của .
Có lẽ hôm nay ông đến đây để cầu xin cho Ôn Kỳ một nữa.
Nhìn cô trong bộ áo bệnh viện, tim Phó Cảnh Thành thắt .
Trước khi đến nơi, đoán rằng Ôn Nhiễm chắc hẳn thương nặng, nếu thì cô đưa bệnh viện.
thật bất ngờ, cô giảm cân nhiều.
"Tôi Kỳ Kỳ quá giới hạn ! Anh gì? Tôi sẽ bù đắp cho mặt cô ."
Ôn Nhiễm khẽ nhíu mày.
đền bù?
"Anh quyền gì mà đòi bồi thường mặt Ôn Kỳ? Trừ khi hai ly dị và định công khai sống chung! Nếu thì xin chúc mừng!"
Ôn Nhiễm hỏi với giọng điệu cực kỳ mỉa mai.
Sắc mặt của Phó Cảnh Thành lập tức tối sầm .
Xét về mặt logic, giờ đây cả và Ôn Kỳ đều ly hôn, lẽ tiến gần hơn đến việc chiếm trái tim của Ôn Kỳ.
Đây chẳng là điều luôn mơ ước ?
tại cảm thấy hạnh phúc chút nào?
Thay đó, cảm thấy một nỗi mất mát mà thể diễn tả .
"Chúng chính thức hẹn hò," phản xạ tự bào chữa.
Vẻ mặt của Ôn Nhiễm cứng trong giây lát.
Không cái nào ?
"Vậy thì càng quyền đại diện cho cô và bồi thường cho !" cô một cách nghiêm túc.
Phó Cảnh Thành nghẹn ngào.
Họ c.h.ế.t lặng.
Ôn Nhiễm nghĩ rằng sẽ làm điều vẫn thường làm, cố gắng ép buộc cô thỏa hiệp với Ôn Kỳ.
Bất ngờ , Phó Cảnh Thành đổi chủ đề, : "Tết Nguyên Đán sắp đến . Năm nay, con sẽ về nhà họ họ Phó ăn Tết với ."
Ôn Nhiễm sững sờ.
Khi bà còn là vợ ông, ông thậm chí còn đưa bà về nhà họ Phó để đón Tết Nguyên đán.
Dường như việc đưa cô ngoài với tư cách vợ sẽ khiến cảm thấy hổ.