Tuy Tiêu Chu vẻ thiếu nghiêm túc, nhưng
làm việc thì luôn đáng tin cậy.
Vân Tô nghi ngờ thêm, thong thả : "Được,
cứ từ từ mà điều tra."
"Yên tâm." Tiêu Chu vắt chéo chân, tự tin khẳng
định: "Với thực lực của , sẽ lâu ."
Giang Thần Phong chen : "Cậu làm nhanh lên,
bọn chúng nhởn nhơ thêm nữa."
Tần Tư Yến tham gia cuộc trò
chuyện của ba , chỉ lặng lẽ nhâm nhi tách ,
giữ nguyên vẻ lạnh lùng, xa cách thường thấy.
Vân Tô nán lâu, liếc đồng hồ
với Tần Tư Yến: "Chúng thôi."
"Được." Tần Tư Yến đặt chén xuống.
Hai dậy chuẩn rời .
Giang Thần Phong và Tiêu Chu tiễn hai cửa.
Vân Thức Xuyên trở về hội sở, lặng
cửa sổ sát đất, Tần Tư Yến và Vân Tô từ tòa nhà
Vân Đoan bước , lên xe và rời .
"Boss." Giản Tranh bước : "Người phụ nữ
tỉnh, đang làm ầm lên đòi gặp ngài."
Vân Thức Xuyên im lặng, đưa bất kỳ phản
hồi nào, rõ ràng là gặp.
Giản Tranh hiểu ý, thêm lời nào,
bước .
Thẩm Nhu đuổi khỏi hội sở, ngã nhào xuống đất
trong tình trạng t.h.ả.m hại. Đôi mắt bà đỏ hoe, tràn
ngập sự uất hận.
Dựa !
Dựa mà Vân Thức Xuyên đẩy bà tình
cảnh khốn cùng , còn bản ông sống một
cuộc đời sung túc. Nhìn cách ăn mặc, của
ông hôm nay, rõ ràng ông trở thành một
thành đạt, giàu .
Còn bà thì ?
Chật vật, t.h.ả.m hại đến nhường .
Thẩm Nhu gạt vội những giọt nước mắt, gượng dậy,
lê bước lề đường vẫy một chiếc taxi. Vừa lên xe,
bà liền với tài xế: "Bác tài, đến Công nghệ Thời
Tinh."
Không lâu , chiếc xe dừng tòa nhà Thời
Tinh.
Thẩm Nhu thể trong, chỉ đành chờ
đợi sảnh. Bà quyết tâm gặp bằng Quý
Vân Tô, cho cô Vân Thức Xuyên vẫn còn
sống, gã sát thủ từng bắt cóc cô vẫn đang nhởn nhơ
ngoài . Cô trả thù, g.i.ế.c c.h.ế.t Vân Thức
Xuyên.
Lúc đây, vẻ bề ngoài tĩnh lặng, nội tâm bà
trở nên điên loạn.
Vân Tô Công nghệ Thời Tinh, mà
cùng Tần Tư Yến trở về nhà cũ thăm ông nội.
Đã khá lâu thấy hai cháu đến chơi, Tần lão gia
tử mừng rỡ mặt.
"Vân Tô, dạo cháu bận lắm ?"
"Dạ bận một chút, nên đến thăm ông ,
cháu xin ông ạ." Vân Tô áy náy .
"Không , ông cháu bận mà. cũng đừng
làm việc quá sức, chú ý nghỉ ngơi nhé."
"Vâng, cháu ạ." Vân Tô gật đầu.
Tần lão gia t.ử sang cháu trai: "Tư Yến, tối nay
hai đứa đừng về nữa, ở đây ."
Tần Tư Yến đáp: "Vâng, thưa ông."
Chập tối, khi ba ông cháu bàn ăn, điện
thoại của Vân Tô bỗng reo vang, là Thời Cảnh gọi
đến.
Cô nhấc máy: "Alo, Thời Cảnh."
"Vân Tô, chiều nay một phụ nữ đến tìm em,
cô đợi sảnh cả buổi chiều, bảo là chuyện
quan trọng ."
"Người phụ nữ nào ?" Vân Tô hỏi.
"Một phụ nữ trung niên, trạc bốn mươi tuổi,
họ Thẩm."
Người phụ nữ bốn mươi tuổi, họ Thẩm, ngoài
Thẩm Nhu thì thể là ai khác. Vân Tô thể
lờ mờ đoán mục đích bà tìm , liền hỏi:
"Giờ bà còn ở đó ?"
"Vẫn còn." Thời Cảnh đáp.
"Bảo chuyển lời đến bà , từ nay
phép xuất hiện nữa."
Thời Cảnh gặng hỏi đối phương là ai, cũng
hỏi lý do, chỉ : "Được, sẽ tự
với bà ."
"Cảm ơn ." Vân Tô khẽ đáp.
Cô đặt điện thoại xuống, Tần Tư Yến cất tiếng
hỏi: "Có chuyện gì thế?"
"Thẩm Nhu đến Công nghệ Thời Tinh tìm em." Vân
Tô trả lời.
Tần Tư Yến vẫn nhớ , vợ danh
nghĩa của Vân Thức Xuyên ở Hải Thành: "Bà tìm
em việc gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/cuoi-chop-nhoang-tan-gia-toi-thanh-doan-sung-trong-hao-mon-vcge/chuong-696-chat-vat-den-muc-nay.html.]
"Chắc là tiết lộ chuyện Vân Thức Xuyên
c.h.ế.t, xúi giục em trả thù."
" là nên trả thù." Tần Tư Yến : "Từ lúc
sự thật, em nên xử lý lão . Vân Tô, Vân
Thức Xuyên bao giờ là ân nhân cứu mạng của
em, chính lão là kẻ bắt cóc em, cướp cuộc sống
vốn của em."
"À, ông cũng đang định chuyện ." Nhắc đến
Vân Thức Xuyên, giọng điệu Tần lão gia t.ử lộ rõ vẻ
vui: "Tên Vân Thức Xuyên đó đến Bắc
Kinh , làm gì?"
"Chỉ là làm ăn buôn bán thôi ạ." Vân Tô trấn an:
"Ông nội đừng lo."
"Ta thấy tên đó chẳng ý đồ gì. Tư Yến,
cháu để mắt tới Vân Tô, bảo vệ con bé thật ,
tuyệt đối để tên khốn đó bắt con bé
nữa."
"Nếu dám làm càn, cháu sẽ lấy mạng ." Tần
Tư Yến khẳng định.
Vân Tô chỉ liếc một cái, im lặng .
"Thôi, đang ăn cơm thì đừng bàn mấy chuyện xúi
quẩy nữa, mất cả ngon." Ông nội Vân Tô,
mỉm : "Vân Tô, ăn nhiều cháu, dạo ông
thấy cháu gầy đấy."
"Vâng ạ." Vân Tô đáp lời: "Cháu cảm ơn ông."
Tần Tư Yến gắp đầy thức ăn bát Vân Tô.
Vân Tô cũng gắp cho nhiều đồ ăn: "Anh
cũng ăn nhiều ."
"Được." Tần Tư Yến cô bằng ánh mắt thâm thúy
vài giây, đó ăn sạch thức ăn trong bát.
Nhìn hai đứa cháu âu yếm , Tần lão gia t.ử cảm
thấy vô cùng mãn nguyện.
...
Nguyễn Tinh nán công ty đợi Quý Trạch Thần, hai
hẹn cùng về trang viên riêng của .
Cảm thấy đến giờ, cô thu dọn đồ đạc rời khỏi công
ty.
Vừa xuống đến tầng trệt, điện thoại bỗng reo lên. Là
một dãy lạ, chần chừ vài giây, cô quyết định
máy: "Alo, ai ạ?"
"Xin hỏi, cô là Nguyễn Tinh tiểu thư ạ?"
Giọng một đàn ông vang lên từ đầu dây bên
.
"Là , là ai?"
"Cô là bạn của Lục Dã đúng ? Cậu say
khướt , cô đến đón nhé."
"Lục Dã ? Anh gọi từ ?"
Người đàn ông tên một câu lạc bộ, rằng Lục
Dã uống từ tối hôm qua đến giờ, say đến mức bất
tỉnh nhân sự. Nhân viên dùng FaceID để mở
khóa điện thoại , và tìm thấy của Nguyễn
Tinh trong danh bạ khẩn cấp.
"Phiền trông chừng giúp , sẽ đến
ngay."
Ngắt điện thoại, Nguyễn Tinh vội gọi cho Quý Trạch
Thần: "Nhị ca, cần đến đón em , em
việc đột xuất, chắc sẽ về muộn một chút."
"Muộn thế còn việc gì?" Quý Trạch Thần hỏi,
cũng sắp đến nơi .
Biết Quý Trạch Thần thích gặp gỡ Lục
Dã, Nguyễn Tinh bèn dối: "Em và Hứa Dao
chút việc gấp cần giải quyết."
Cô sợ một lo nổi Lục Dã, nên định rủ
Hứa Dao cùng.
"Bao giờ xong? Để đến đón em."
"Em cũng nữa, cần đón ,
xong việc em tự về ."
"Ừm, đừng về muộn quá nhé."
"Vâng ạ."
Hứa Dao lái xe cổng, thấy Nguyễn Tinh vẫn
bên lề đường, liền tấp xe hỏi: "Quý nhị
thiếu đến đón ?"
Nguyễn Tinh tiến gần: "Hứa Dao, cùng tớ
đến một nơi ?"
"Đi ? Cậu về nhà cùng Quý nhị thiếu ?"
"Đến tìm Lục Dã, uống say bí tỉ ở câu lạc bộ,
ở đó gọi điện cho tớ."
"Cậu báo với Quý nhị thiếu ?"
"Tớ báo là sẽ về muộn ."
"Vậy lên xe , tớ đưa ."
Nguyễn Tinh ghế phụ, hai cùng
hướng đến câu lạc bộ.
--- Truyện nhà Anh Đào ----
Hứa Dao hai tay nắm vô lăng, chậm rãi : "Tớ
dạo Lục Dã cãi to với Lục phu nhân
lắm, hình như là... vì đấy."
Nguyễn Tinh ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng lấy
vẻ bình tĩnh, dường như cô cũng lường
điều .
"Xem thích , nhưng mà cái tính nết
của Lục phu nhân..." Hứa Dao tặc lưỡi, lắc đầu ngán
ngẩm: "Ai mà làm con dâu bà thì chắc chắn là
chuốc họa ."