Minh Hàn
"Đồng ý chuyện gì cơ?" Bạch Tây Nguyệt thắc mắc.
Tiêu Chu cố tình giữ bí mật, chịu .
Ngập ngừng một lát, Bạch Tây Nguyệt tiếp lời:
"Thực em cũng chuyện với ."
"Chuyện gì thế?"
"Đợi xong em sẽ kể cho ." Bạch Tây
Nguyệt mỉm bí hiểm.
Tiêu Chu cô: "Được."
Không lâu , hai đến nhà hàng .
Tiêu Chu nắm tay Bạch Tây Nguyệt bước .
Một gian lộng lẫy hiện mắt với vô
bông hồng đỏ rực rỡ và những chùm bóng bay đủ
màu sắc. Xung quanh vắng lặng, chỉ tiếng đàn
piano du dương vang lên.
Nhìn khung cảnh trang hoàng lãng mạn, một ý
nghĩ thoáng qua trong đầu Bạch Tây Nguyệt. Cô
sang đàn ông bên cạnh, định hỏi gì
đó nhưng thôi.
Khi cả hai bước đến vị trí trung tâm, Tiêu Chu xoay
, đối mặt với Bạch Tây Nguyệt: "Bây giờ,
sẽ cho em chuyện vô cùng quan trọng
đó."
Anh từ từ quỳ một chân xuống, ngước khuôn
mặt cô: "Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên gặp em,
gục ngã. Thực , bao giờ bận
tâm đến việc em lợi dụng , điều duy nhất khiến
để tâm là em rời xa . Anh từng hối hận vì
trong phút bốc đồng đồng ý chia tay, tức giận
bỏ . Anh càng hối hận hơn vì lúc em cần nhất,
ở bên cạnh. từ nay về ,
ở bên em mãi mãi, bao giờ xa cách
nữa."
"Tây Nguyệt." Tiêu Chu nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, tay lấy
chiếc nhẫn kim cương, nhẹ nhàng : "Em đồng ý
làm vợ nhé?"
Sống mũi Bạch Tây Nguyệt cay cay, nước mắt chực
trào nơi khóe mi. Mọi sự chuẩn chu đáo , quả
nhiên là dành cho lời cầu hôn .
Cô chần chừ đáp lời: "Em đồng ý."
Khóe môi Tiêu Chu cong lên, từ từ đeo chiếc
nhẫn kim cương ngón tay cô, đan chặt mười
ngón tay dậy.
Bạch Tây Nguyệt : "Sao bất ngờ thế
?"
"Không bất ngờ , mong chờ khoảnh khắc
từ lâu ." Tiêu Chu vòng tay ôm lấy vòng eo
thon gọn của cô, cúi xuống đặt một nụ hôn nhẹ lên
môi cô: "Từ lâu ."
Bạch Tây Nguyệt khẽ ngước lên: "Thực em..."
"Sao thế?"
"Trước khi sang nước C, em lên kế hoạch giải
quyết chuyện xong xuôi sẽ theo đuổi
. Tiêu Chu, em yêu , yêu nhiều."
Đây là đầu tiên Bạch Tây Nguyệt bày tỏ tình cảm
một cách thẳng thắn như , trái tim Tiêu Chu như
rung lên vì xúc động. Anh thêm nữa,
bèn : "Nói nữa ."
Bạch Tây Nguyệt , ánh mắt đầy nghiêm túc:
"Em yêu , yêu nhiều."
Tiêu Chu ôm chầm lấy phụ nữ lòng, một
nữa phủ lấy đôi môi cô, nhưng còn
là một cái chạm nhẹ, mà là một nụ hôn sâu thẳm,
cuồng nhiệt.
Từ một góc khuất, Đoạn Dịch vô cùng cảm động,
thầm thán phục: "Tình yêu ơi, đây chính là sức mạnh
của tình yêu."
Người đàn ông bên cạnh khẽ hỏi: "Đoạn thiếu, giờ
bắn pháo hoa giấy ạ?"
"Chờ ." Nhìn cặp đôi vẫn đang đắm chìm trong nụ
hôn, Đoạn Dịch bảo: "Để hai họ hôn thêm lúc
nữa."
Một lúc lâu , hai mới chịu rời .
Ngay lập tức, tiếng nổ "bùm bùm" của pháo hoa vang
lên, vô dải ruy băng rực rỡ từ cao từ từ rơi
xuống, phủ lên hai .
Đoạn Dịch bước : "Chúc mừng, chúc mừng hai
."
Bạch Tây Nguyệt vô cùng kinh ngạc: "Sao ở
đây?"
"Đến giúp ông xã tương lai của cô trang trí hiện
trường cầu hôn chứ . Thấy thế nào, lãng mạn
?"
Bạch Tây Nguyệt liếc , sang Tiêu
Chu, tủm tỉm : "Cũng ."
Đoạn Dịch nhướng mày: "Chỉ là cũng thôi á?"
Tiêu Chu nâng cằm cô lên: "Lúc nãy em bảo lên kế
hoạch theo đuổi , định theo đuổi thế
nào?"
Bạch Tây Nguyệt chiếc nhẫn kim cương
tay: "Giờ đính hôn , chắc khỏi cần nữa."
"Hay là em diễn thử một , tò mò lắm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/cuoi-chop-nhoang-tan-gia-toi-thanh-doan-sung-trong-hao-mon-vcge/chuong-537-bach-tay-nguyet-la-em-gai-bac.html.]
Bạch Tây Nguyệt ngước lên, đôi mắt long lanh ánh
lên sự tinh nghịch: "Thực em định dùng 'hành
động thực tế'."
Tiêu Chu: "..."
Khựng vài giây, đáp: "Vậy lát nữa về nhà
'hành động' luôn nhé."
lúc , điện thoại của Tiêu Chu bất ngờ đổ
chuông, là A Linh gọi: "Anh máy nhé."
"Vâng." Bạch Tây Nguyệt gật đầu.
Điện thoại kết nối, giọng tức giận của A Linh
vang lên: "Tiêu Chu, chị U Vân Thức Xuyên bắt
, đưa chị sang nước C."
"Cái gì!" Sắc mặt Tiêu Chu biến đổi ngay lập tức:
"Chuyện là ?"
"Hôm qua Vân Thức Xuyên sát hại Quý Mẫn
Dung, đó bắt luôn chị U ."
"Làm thể! Vân Tô làm dễ bắt
!"
"Là Vô Ảnh, lừa chị U đến chỗ Vân Thức
Xuyên. Không Vân Thức Xuyên dùng trò gì đe
dọa, chị U chịu theo ."
"Em liên lạc với cô ?"
--- Truyện nhà Anh Đào ----
"Có thể chứ, nãy bọn em mới chuyện điện thoại.
Vân Thức Xuyên sẽ làm hại chị U, chỉ là
giam lỏng chị bên cạnh thôi. Chị U
đang ở chỗ , bọn em làm đây."
"Cô chắc chỉ giả vờ nhượng bộ để kéo dài thời
gian thôi, thể nào chịu khuất phục mãi .
Chắc chắn chúng hành động gì đó."
"Chị U bảo chúng cứ chờ tin của chị , đừng
manh động."
"Cô khi nào?"
"Vừa mới nãy."
"Được , , lát sẽ liên lạc với cô ."
Sau khi kết thúc cuộc gọi, Bạch Tây Nguyệt lo lắng
hỏi: "Có chuyện gì thế?"
Ánh mắt Tiêu Chu tối sầm : "Vân Tô Vân Thức
Xuyên bắt . Tên ch.ó má Bắc Minh Hàn
mà giúp sức cho Vân Thức Xuyên, chắc chắn là vì
tìm em gái."
Bạch Tây Nguyệt sững : "Anh gì cơ, Bắc
Minh Hàn giúp Vân Thức Xuyên làm việc?"
"Là lừa Vân Tô, giúp Vân Thức Xuyên thuận
lợi bắt cô . Anh , tên chẳng
gì, quả nhiên sai."
Sắc mặt Bạch Tây Nguyệt đổi, hóa Bắc Minh
Hàn tiếp tay cho Vân Thức Xuyên, lừa gạt Vân Tô
mới thông tin của cô.
Thảo nào ban ngày cô hỏi gặng thế nào, Bắc Minh
Hàn cũng kiên quyết , hóa là .
Tiêu Chu đang c.h.ử.i rủa thì Bắc Minh Hàn lù lù xuất
hiện mặt . Vốn dĩ định bế cháu trai về
biệt thự, nhưng nửa đường tò mò
Tiêu Chu rốt cuộc định làm gì, bèn bám theo đến
tận đây.
điều khiến bất ngờ nhất là Tiêu Chu
đang cầu hôn Bạch Tây Nguyệt.
"Sao ở đây?" Tiêu Chu lạnh lùng chất vấn:
"Anh còn dám vác mặt đến gặp !"
"Tôi gì mà dám!" Vô Ảnh tiến tới,
thẳng : "Anh vợ cưới mà vẫn
quan tâm đến phụ nữ khác thế."
"Có cần lo !" Tiêu Chu mỉa:
"Bắc Minh Hàn, chuyện xong ."
"Đó là chuyện giữa và Vô U, liên quan đến
. ..." Vô Ảnh liếc Bạch Tây Nguyệt:
"Chuyện ức h.i.ế.p em gái , tuyệt đối
tha cho ."
Nghe , Tiêu Chu sững sờ: "Anh... gì cơ?"
Vô Ảnh tiến thêm một bước: "Tây Nguyệt là em gái
, tên nhãi ranh nhà dám làm con bé thai
khi cưới, đúng là chán sống ."
Tiêu Chu Vô Ảnh, sang Bạch Tây
Nguyệt, bàng hoàng thốt lên: "Hai là em
?"
Bạch Tây Nguyệt lên tiếng: "Đó chính là chuyện em
kể với , em cũng mới thôi."
Tiêu Chu: "..."
Thật thể ngờ, em gái Bắc Minh Hàn
đang cất công tìm kiếm chính là Bạch Tây
Nguyệt, hai họ mà là em, là em
ruột!
Chẳng nét gì giống cả!
Bên cạnh, Đoạn Dịch cũng hình, Bạch Tây
Nguyệt là em gái của Bắc Minh Hàn!
Thế thì Bắc Minh Hàn thành vợ của
Tiêu Chu ! Hai trông vẻ ưa
cho lắm.
Vô Ảnh ném cho Tiêu Chu một cái sắc lạnh, hừ
một tiếng, : "Ngày mai sẽ đưa em gái rời
khỏi đây, đưa con bé về nhà. Từ nay về , tránh
xa con bé ."