Cưới chớp nhoáng Tần Gia, tôi thành đoàn sủng trong hào môn - Chương 456: Lại Dở Trò Gì Nữa Đây
Cập nhật lúc: 2026-05-04 10:25:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiêu Chu đưa tay khẽ chạm lên môi , giọng điệu
cợt nhả: "Bạch Tây Nguyệt, em lợi dụng đấy
?"
"..." Bạch Tây Nguyệt cạn lời thái độ của .
"Lúc nãy cố tình viện cớ để đụng chạm đúng
?" Tiêu Chu vẫn dai dẳng tha.
Bạch Tây Nguyệt dứt khoát đáp: "Làm như
đụng chạm bao giờ ."
Tiêu Chu nhướng mày, bật : "Cứng miệng gớm
nhỉ."
Bạch Tây Nguyệt khoanh tay chống cằm, điệu bộ
càng thêm kiên quyết, như chứng minh lời
.
"Được , em giỏi." Tiêu Chu gật gù, đột nhiên
dậy.
Thấy , Bạch Tây Nguyệt giật , cảnh giác
: "Anh... định làm gì?"
Tiêu Chu liếc đồng hồ, sang cô:
"Đến giờ về . Giữa thanh thiên bạch nhật thế
, còn làm gì nữa?"
Bạch Tây Nguyệt: "... Vậy thong thả."
Tiêu Chu chằm chằm cô một lúc, dường như
điều gì đó, nhưng cuối cùng im lặng
lưng rời .
Bạch Tây Nguyệt theo bóng lưng cho đến
khi khuất cánh cửa quán cà phê.
Lúc nãy định gì nhỉ?
Thời gian trôi qua thật nhanh, mới đó chập tối.
Quán cà phê chuẩn đóng cửa, Bạch Tây Nguyệt
đang thu dọn đồ đạc thì Đoạn Dịch xồng xộc chạy
.
"Tây Nguyệt, với ."
"Đi ?"
"Cô xem , suốt ngày ru rú trong quán cà
phê, chẳng lấy một phút giây giải trí. Hôm nay
sẽ dẫn cô 'xõa'."
Bạch Tây Nguyệt khoanh tay ngực, dò xét:
"Đoạn Dịch, định giở trò gì đây?"
"Đâu giở trò gì, chỉ là thấy lâu em
tụ tập. Tình cờ một bạn mới mở quán
bar khá xịn xò, nên rủ cô làm vài ly cho vui."
"Lâu tụ tập?" Bạch Tây Nguyệt hừ lạnh:
"Chẳng vẫn tổ chức tiệc tùng linh đình
ở biệt thự ."
"Tiệc ở nhà làm so với khí ở quán
bar."
"Tôi ." Bạch Tây Nguyệt từ chối phắt: "Tôi
quen ai ở đó ."
"Có Tiêu Chu mà, cô là ."
"Tiêu Chu cũng ?"
" . Cô dạo bao nhiêu cô
gái đang nhòm ngó ? Nếu cô canh
chừng, lỡ cô nào đó 'cuỗm' mất thì
thiệt thòi là cô đấy."
Bạch Tây Nguyệt: "... Tôi thì gì mà thiệt thòi."
Đoạn Dịch: "Cậu là đàn ông của cô, đương
nhiên cô là chịu thiệt ."
Bạch Tây Nguyệt: "Chúng chia tay ."
Đoạn Dịch: " cô vẫn còn tình cảm với
mà."
Bạch Tây Nguyệt: "..."
"Đi thôi." Đoạn Dịch nắm lấy tay cô, kéo : "Cô
thì cũng chẳng hứng thú vui chơi
gì . Hai đúng là sinh để dành cho ,
đừng bướng bỉnh nữa."
"Buông , tự ." Bạch Tây Nguyệt rút tay
.
"Cô đừng mà bỏ trốn đấy nhé."
"Không thèm."
Bạch Tây Nguyệt theo Đoạn Dịch lên xe. Mấy ngày
nay thần kinh cô luôn căng như dây đàn, giờ nhóm
sát thủ rời , cô cũng tìm một gian
thoải mái để xả stress.
Xe dừng cửa một quán bar sang trọng, hai
tiến thẳng lên khu vực VIP tầng hai.
Ở đó khá đông tụ tập. Thấy Đoạn Dịch
cùng một cô gái xinh , liền lên tiếng trêu
ghẹo: "Thảo nào lúc nãy Đoạn thiếu gia
cùng chúng , hóa là bận đón ."
Một gã trai mặc chiếc áo sơ mi màu đỏ rượu vang, bộ
dạng vẻ khá dân chơi, tiến gần, xòe tay :
"Chào , là..."
"Tránh !" Lời gã còn dứt, Đoạn Dịch gạt
phăng tay gã: "Đừng đụng cô ."
"Chà, bảo vệ kỹ gớm nhỉ?" Gã đàn ông tỏ vẻ ngạc
nhiên: "Bắt tay một cái cũng cho ?"
Đoạn Dịch sang Bạch Tây Nguyệt: "Đừng để ý
đến , tên đào hoa lắm, cô cứ tránh xa ."
Đám nam nữ xung quanh bật sảng khoái.
Đoạn Dịch dẫn Bạch Tây Nguyệt một góc khuất
để .
Gã trai theo : "Đoạn Dịch, thế là oan
cho , bản thiếu gia đây là đàng hoàng
nhé."
"Cậu mà đàng hoàng thì đời làm gì còn đàn
ông lăng nhăng nữa?" Đoạn Dịch đáp trả,
đảo mắt quanh: "Tiêu Chu đến ?"
"Tiêu thiếu gia tối nay cũng tham gia ?"
"Ừ, chắc chắn sẽ đến." Vì Bạch Tây Nguyệt
mặt ở đây, Tiêu Chu đến mới là chuyện lạ.
"Chắc là đến , nãy giờ thấy bóng
dáng ." Gã trai xuống ghế, ánh mắt tò
mò hướng về phía Bạch Tây Nguyệt: "Đoạn Dịch, cô
gái xinh rốt cuộc là ai ? Trước đây
từng gặp, giới thiệu chút , đừng ích kỷ thế."
"Bạn của ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/cuoi-chop-nhoang-tan-gia-toi-thanh-doan-sung-trong-hao-mon-vcge/chuong-456-lai-do-tro-gi-nua-day.html.]
"Bạn ?" Gã trai mỉa mai: "Thân đến mức
nào?"
"Tôi cảnh cáo , đừng năng lung tung với cô
, kẻo rước họa đấy." Đoạn Dịch nhắc nhở
một cách chân thành. Bỏ qua chuyện Tiêu Chu cưng
chiều Bạch Tây Nguyệt , bản cô cũng
dạng .
Một võ nghệ đầy , hễ tức giận là sẵn sàng
"tẩn" cho một trận nhừ tử. Người bình
thường làm mà chịu nổi.
Đoạn Dịch đẩy một đĩa thức ăn nhẹ về phía Bạch Tây
Nguyệt: "Cô ăn lót hẵng uống."
Thấy thái độ nghiêm túc của Đoạn Dịch, gã trai
--- Truyện nhà Anh Đào ----
cũng tém chút: "Chỉ là bạn bè bình thường thôi
?"
"Tất nhiên , chú ý mồm miệng chút."
Gã trai hì hì: "Ok."
Bạch Tây Nguyệt đụng đến rượu, chỉ nhón vài
miếng trái cây.
Khoảng vài phút , bóng dáng quen thuộc của Tiêu
Chu xuất hiện.
Đoạn Dịch vẫy tay vồn vã: "Tiêu Chu, bên ."
Tiêu Chu đưa mắt về phía họ, ánh mắt dừng
khuôn mặt Bạch Tây Nguyệt, khóe môi khẽ
nhếch lên một nụ khó đoán.
"Tiêu thiếu gia đến kìa." Gã trai mặc áo đỏ lúc
nãy vồn vã chào đón: "Nhiệt liệt chào mừng Tiêu
thiếu gia."
Một khác chen : "Bây giờ gọi là Tiêu
tổng , Tiêu thiếu gia nữa ."
" đúng, Tiêu tổng, chào mừng Tiêu tổng."
Đám thanh niên đều là dân chơi thứ thiệt ở Bắc
Kinh. Dù địa vị sánh bằng Tiêu Chu, nhưng ít
nhiều cũng từng dịp chạm mặt .
Tiêu Chu bước đến, đáp lễ: "Mọi khách
sáo quá, cứ tự nhiên ."
Vừa thấy , Đoạn Dịch vội xê nhường chỗ,
để Tiêu Chu cạnh Bạch Tây Nguyệt: "Cậu
đây ."
Vừa xuống, Tiêu Chu sang phụ
nữ bên cạnh, vờ hỏi: "Sao em ở đây?"
Bạch Tây Nguyệt liếc Đoạn Dịch một cái: "Anh
gọi đến."
" , đúng ." Đoạn Dịch xác nhận: "Tôi gọi
Tây Nguyệt đến, đông cho vui mà."
"Em đang kiêng rượu mà?" Tiêu Chu hỏi.
"Ừ, uống ." Bạch Tây Nguyệt đáp thành
thật. Cô đang trong giai đoạn cho con bú, uống rượu
sẽ cho bé.
Đoạn Dịch cô mới sinh con, nhưng rành
về những kiêng cữ : "Chỉ uống vài ly nhẹ nhẹ thôi
cũng ?"
Nhớ thời gian ở Bắc Mỹ, ba họ
thường xuyên chén chú chén , say sưa thả ga.
Tiêu Chu lên tiếng: "Gọi cho cô một ly hồng
."
Đoạn Dịch: "... Được, để gọi."
Gã trai mặc áo sơ mi đỏ, nãy cố làm quen
với Bạch Tây Nguyệt, cảnh thì trong bụng
hiểu lờ mờ. Kinh nghiệm tình trường bao năm nay
mách bảo gã rằng giữa Tiêu Chu và cô gái chắc
chắn chuyện mờ ám.
Thảo nào lúc nãy Đoạn Dịch phản ứng gay gắt
như . Hóa đây là phụ nữ của Tiêu Chu.
May mà lúc nãy gã kịp buông lời sàm sỡ, nếu
thì rắc rối to.
Bạch Tây Nguyệt gì, nhón một quả nho bỏ
miệng. Ngoài cà phê, cô còn thích uống hồng
.
Tiêu Chu vẫn nhớ rõ sở thích của cô.
Hôm nay Tiêu Chu vẻ khá vui, rôm rả với
, uống cũng ít.
Dù và Bạch Tây Nguyệt cử chỉ
mật nào thái quá, nhưng ai tinh ý cũng thể nhận
mối quan hệ giữa họ hề đơn giản.
Ở một bàn khác gần đó.
Một thanh niên trẻ tuổi đang uống rượu giải sầu,
bạn bên cạnh hỏi thăm: "Sao thế, cả tối nay
thấy mặt mày cứ hầm hầm?"
Sau khi nốc cạn ly rượu, thanh niên mới chậm rãi lên
tiếng: "Cậu nghĩ nên thăm cô ?"
"Ai cơ?"
"Còn ai đây nữa?" Thanh niên nhíu mày: "Ngoài
cô thì còn thể là ai."
"À, ý là Quý tiểu thư chứ gì? Nếu lo lắng thì cứ
đến thăm, làm yêu thì làm bạn cũng
mà."
Thanh niên tu ực một ngụm rượu: "Cậu đúng,
thà làm bạn còn hơn là cứ như thế ."
" mà... cô chỉ là con nuôi của nhà họ Quý
thôi, bận tâm chuyện đó ?"
"Con nuôi thì ? Cô tài năng, sắc ,
con đàn bà nhà quê mới nhận về sánh
bằng!"
"Quý tiểu thư quả thật xinh , khí chất thanh
tao, tuổi còn trẻ mà là một họa sĩ tiếng tăm.
Con gái quê mùa tất nhiên thể bì kịp. Nếu
thực sự bận tâm phận con nuôi của cô
thì cứ dũng cảm tiến tới . Dạo chắc chắn cô
đang buồn bã, cứ ân cần quan tâm,
cô sẽ mở lòng đón nhận đấy."
Mắt thanh niên sáng rực lên: "Cậu chí ."
Cuộc chuyện của hai khá lớn tiếng. Tiếng
nhạc trong quán bar quá ồn ào nên Tiêu Chu
rõ mồn một. Đôi mắt lạnh lùng của liếc
hai gã , thầm nghĩ đúng là hai tên ngu ngốc
từ chui .