Thành phố A, tại một biệt thự sân vườn rộng lớn.
Trực thăng từ từ đáp xuống sân, Tần Tư Yến và Vân
Tô bước .
"Mấy ngày tới chúng sẽ nghỉ ngơi ở đây."
"Vâng." Vân Tô gật đầu. Thực cô cũng sở hữu một
căn bất động sản ở thành phố A, đó là món quà mới
đây từ ông nội Quý. Quý Trạch Thần giúp cô
tất thủ tục sang tên.
Tuy nhiên, cô kịp xem kỹ địa chỉ, chỉ loáng
thoáng nhớ đó cũng là một căn biệt thự sân vườn.
Vừa bước nhà và yên vị sô pha, điện thoại
Vân Tô rung lên báo tin nhắn từ Tiêu Chu.
[Lão đại, tiến độ bên chị ?]
Vân Tô đáp: [Đã xác định vị trí của Giản Tranh,
đang ở thành phố A.]
Tiêu Chu: [Chị đang đường đến
thành phố A đấy chứ?]
Vân Tô: [Vừa mới tới nơi.]
Tiêu Chu: [Chị khoan hãy hành động một , để
qua đó hỗ trợ.]
Vân Tô: [Không cần , tự lo , vả Nam
Việt cũng đang ở đây.]
Sau kỳ thi, Lục Yên về thành phố A thăm bà
ngoại. Nam Việt cũng cùng để tiện theo dõi và
kiểm tra sức khỏe cho bà cụ.
Tiêu Chu: [Vậy Nam Việt cùng chị ?]
Vân Tô: [Tôi bàn chuyện với , để
xem tình hình .]
Cô mở lời thế nào với Nam Việt. Làm
để cho rằng, sư phụ của
là cha đẻ của cô, phận của ông là giả
mạo, ông thực chất là sát thủ thuộc một tổ chức
ngầm.
Và cô... chỉ là một mục tiêu trong nhiệm vụ của Vân
Thức Xuyên.
Tiêu Chu: [Chị cẩn thận nhé, nhất định chú ý an
.]
Vân Tô: [Tôi .]
Cất điện thoại , cô ngước đàn ông bên
cạnh: "Lát nữa ? Tới công ty chi nhánh ?"
GE Group một chi nhánh tại thành phố A, thỉnh
thoảng Tần Tư Yến vẫn đích đến kiểm tra.
"Giờ cũng trưa , chiều hẵng ." Tần Tư Yến
hỏi : "Lát nữa em định ?"
Vân Tô liếc đồng hồ: "Chắc để chiều ,
ghé thăm bà ngoại của A Yên ."
"Được, chiều nay chúng chung, đưa em đến
đó."
"Vâng."
Vân Tô cần xác định vị trí chính xác của Giản Tranh
khi vạch kế hoạch hành động.
Tần Tư Yến cô chăm chú: "Xong việc thì gọi
cho , sẽ đến đón em."
"Tôi chắc bao giờ xong việc. Khi nào xong
thì báo , chúng cùng về."
"Đồng ý." Tần Tư Yến khẽ mỉm : "Bây giờ nghỉ
ngơi một chút ăn trưa ."
Chẳng mấy chốc đến chiều.
Tần Tư Yến đưa Vân Tô đến khu chung cư Nam
Loan rời .
Vừa bước khu dân cư, Vân Tô thấy Lục Yên
và Nam Việt đợi sẵn.
"Cục cưng, ở đây ." Lục Yên tươi vẫy tay
gọi.
Vân Tô rảo bước nhanh về phía họ.
"Cô cùng Tần Tư Yến đến đây ?" Nam Việt lên
tiếng hỏi.
"Ừ, qua chi nhánh công ty ." Vân Tô đáp,
sang Lục Yên: "Bà ngoại dạo ?"
"Khỏe lắm." Lục Yên hồ hởi: "Các chỉ sức khỏe
đều bình thường cả ."
Nam Việt gật gù: "Bà cụ phục hồi ."
"Thôi, chúng lên nhà , bà đang mong gặp
lắm đấy." Lục Yên thiết khoác tay Vân Tô.
"Ừ, thôi." Vân Tô mỉm .
Nam Việt hai cô gái ríu rít bên , khẽ
bước theo .
Khu chung cư khá cũ kỹ, nhuốm màu thời gian.
Lục Yên nhiều đón bà ngoại lên Bắc
Kinh, nhưng bà cụ gắn bó với nơi cả đời
, nỡ rời xa.
Trong thang máy, Vân Tô hỏi: "Lần thuyết
phục bà ? Bà đồng ý lên Bắc Kinh
?"
Nghe câu hỏi, Lục Yên thở dài thườn thượt, lắc đầu:
"Vẫn chứng nào tật nấy, bà chịu ."
Nam Việt ôn tồn : "Người lớn tuổi thường
hoài niệm, nỡ rời xa chốn cũ cũng là điều dễ
hiểu, cứ từ từ thuyết phục bà."
Lục Yên sang : "Bà lời lắm
đấy, lát nữa thử khuyên bà thêm xem ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/cuoi-chop-nhoang-tan-gia-toi-thanh-doan-sung-trong-hao-mon-vcge/chuong-375-den-thanh-pho-a.html.]
Nam Việt mỉm : "Được thôi."
Một lát , ba bước nhà. Lục Yên ríu rít
gọi: "Bà ngoại ơi, tụi cháu về đây. Giới thiệu với
bà, đây là bạn nhất của cháu ở Bắc Kinh, Vân
Tô."
Bà cụ với khuôn mặt hiền từ, phúc hậu Vân Tô
với ánh mắt đầy thiện cảm: "Chào cháu, cháu ở ngoài
còn xinh hơn trong ảnh nhiều."
Vân Tô lễ phép: "Cháu chào bà, cuối cùng cháu cũng
gặp bà ."
Bà cụ nắm lấy tay Vân Tô ân cần: "Lại đây chơi
cháu. Cả Nam Việt nữa, cháu cũng đây."
"Vâng ạ." Nam Việt bước tới.
Ba xuống sô pha, bà cụ vẫn nắm chặt tay
Vân Tô: "Tiểu Yên lên Bắc Kinh nhờ hai cháu
giúp đỡ nhiều. Đợt Nam Việt còn cất công từ
Bắc Kinh lặn lội xuống đây khám bệnh cho bà, bà
thật sự lấy gì để cảm tạ hai cháu."
"Bà đừng thế, A Yên là bạn của chúng cháu,
giúp đỡ là chuyện bình thường. Cô cũng đối
xử với bọn cháu mà." Vân Tô nhẹ nhàng đáp.
" thưa bà." Nam Việt tiếp lời: "Bà đừng quá
khách sáo với bọn cháu."
Lục Yên xổm bàn , rót hai ly nước mời
Vân Tô và Nam Việt, : "Bà ngoại, bà theo cháu
lên Bắc Kinh sống , cháu sẽ phụng dưỡng
bà."
"Bà già , lụ khụ thế theo chỉ thêm vướng
bận cho cháu." Bà cụ cháu gái âu yếm: "Cháu
sống ở Bắc Kinh là bà yên tâm ."
"Làm gì chuyện vướng bận, bà ở một cháu
an tâm chút nào."
"Bà ở một , xung quanh còn đầy hàng
xóm láng giềng thiết, kể Tiểu Lý mà cháu
thuê để bầu bạn với bà nữa."
Tiểu Lý là giúp việc ở nhà do Lục Yên thuê
chuyên để chăm sóc bà cụ.
"Bà ngoại, A Yên là vì thương nhớ bà, ở
gần chăm sóc bà thôi." Vân Tô thuyết phục: "Bà lên
Bắc Kinh, chúng cháu cũng điều kiện thường
xuyên ghé thăm bà hơn."
" thưa bà, bà thường xuyên
gặp chúng cháu ?" Nam Việt cũng hùa: "Tuy
bệnh của bà khỏi, nhưng vẫn cần theo dõi và
bồi bổ sức khỏe. Bà lên Bắc Kinh, cháu sẽ điều
kiện chăm sóc sức khỏe cho bà hơn."
"Thân già làm phiền hai đứa ."
Bà cụ nắm lấy tay Nam Việt, hiền: "Bà
làm phiền cháu mãi, trừ phi cháu và Tiểu Yên...
thành một đôi."
Lục Yên: "..."
"Bà ngoại, bà lôi chuyện nữa ."
Nam Việt mỉm điềm tĩnh: "Bà ngoại cứ yên tâm,
cháu sẽ chăm sóc cho A Yên."
Bà cụ mừng rỡ: "Thế thì quá, cháu là một
trai , bà tin tưởng cháu."
Lục Yên khẽ hắng giọng: "Cháu là lớn , tự
chăm sóc bản , bà mới là cần
chăm sóc."
Nam Việt: "Cô xem, cô từ chối cháu . Hay là
bà ngoại theo chúng cháu lên Bắc Kinh, ở gần để
khuyên nhủ cô thêm?"
Lục Yên: "..."
Anh đang nhờ bà khuyên nhủ theo cách
?
Vân Tô cũng ngẩn , đưa mắt Nam Việt.
Không rõ đang mượn cớ thuyết phục bà cụ,
là thực lòng ý với Lục Yên.
Bà cụ hiền từ: "Con gái thường một
đằng nghĩ một nẻo, cháu đừng chỉ bề
ngoài."
Nam Việt liếc cô gái: "Vậy ?"
Lục Yên khóe miệng giật giật, chọn cách im lặng.
"Con bé đang ngại ngùng đấy." Bà cụ móm
mém.
Nam Việt khẽ : "Dạ."
Cả buổi chiều, ba nán trò chuyện cùng bà
cụ.
Nhân lúc bà cụ và Lục Yên phòng tìm đồ, Vân
--- Truyện nhà Anh Đào ----
Tô Nam Việt, thẳng vấn đề: "Vừa nãy
là để dụ bà ngoại lên Bắc Kinh, là
tình cảm với A Yên thật?"
"Thế hiện tại tình cảm của cô dành cho Tần Tư Yến
là thế nào?" Nam Việt hỏi ngược .
Vân Tô: "... Rõ ràng là hỏi cơ mà."
"Là sư , trách nhiệm quan tâm đến hạnh
phúc cả đời của cô, đó là lời hứa với sư phụ."
Vừa nhắc đến hai tiếng 'sư phụ', khí bỗng
chùng xuống, Vân Tô im lặng.
Nhận thấy sự đổi nét mặt cô, Nam Việt lo
lắng hỏi: "Sao ? Có chuyện gì vui ?"