Văn phòng Thời Tinh Công Nghệ.
Vân Tô thâm nhập thành công hệ thống
camera an ninh của khu công nghiệp Công nghệ Sáng
Nhất, màn hình máy tính đang phát trực tiếp hình
ảnh tại đó.
Lục Yên chằm chằm màn hình, ánh mắt lóe
lên tia lạnh lẽo: "Quả nhiên là . Cho một
cái tát thôi thì còn nhẹ chán."
Vì âm thanh nên Lục Yên chỉ thể đoán
già đoán non: "Cậu nghĩ Tống Duy Tân sẽ giải thích
thế nào? Liệu Tần Hướng Vinh để yên cho
?"
Suy ngẫm một lúc, Vân Tô nhận định: "Tần Hướng
Vinh đang lúc cần , khả năng cao là sẽ
đuổi việc ."
Lục Yên trầm ngâm một lát dậy: "Tớ
về tập đoàn một chuyến."
Vân Tô cũng lên theo: "Tớ cùng ."
"Hệ thống mà, còn cất công đến đó
làm gì?"
"Tới xem qua cho yên tâm, tiện thể ghé qua Tín An
một lát." Nói xong, Vân Tô tắt máy tính.
"Được, chúng thôi."
Nửa giờ .
Chiếc xe dừng ở bãi đỗ xe tòa nhà LY. Hai
xuống xe bắt gặp một bóng dáng quen
thuộc đang bên trong.
"Hình như là Tần Tích, con gái của Tần Hướng Vinh
kìa!" Lục Yên nhỏ.
Vân Tô theo hướng đó: "Đến tìm Hứa Thâm đây
mà."
"Chắc chắn ."
Hai cùng tiến sảnh chính. Tần Tích đang
ở quầy lễ tân. Nghe cô xưng danh là Tần tiểu
thư, nhân viên lễ tân lập tức gọi điện lên báo cáo.
Trong khi đó, Lục Yên và Vân Tô chỉ việc quẹt thẻ
qua cửa an ninh và thẳng về phía thang máy.
Nhận hai họ, ánh mắt Tần Tích thoáng hiện
vẻ nghi ngờ, cô sang hỏi nhân viên lễ tân
khác: "Sao hai thẳng ?"
Cô nhân viên theo hướng Tần Tích chỉ, mỉm
giải thích: "Người bên là nhân viên của
tập đoàn chúng ạ."
Tần Tích gật gù: "Hóa là ."
Lúc , nhân viên gọi điện cúp máy, niềm nở :
"Tần tiểu thư, mời cô theo , sẽ đưa cô lên
lầu."
Tần Tích: "Được, làm phiền cô."
"Dạ gì ạ."
Hai về phía thang máy. Lục Yên và Vân Tô
vẫn đang chờ. Ba cùng một chỗ
nhưng ai với ai câu nào.
Với phận của , Tần Tích dĩ nhiên
thèm để mắt tới một nhân viên quèn. Về phần Vân
Tô, cô càng chẳng bận tâm, thậm chí
thêm thứ hai.
Một lát , cửa thang máy mở .
Cô nhân viên lễ tân đưa tay mời: "Tần tiểu thư, mời
cô."
Tần Tích kịp bước thì Lục Yên và Vân Tô
nhanh chân bước .
Thấy , sắc mặt Tần Tích biến đổi, nhưng cô
cũng gì, chỉ thầm mắng hai là vô
duyên, thiếu giáo dục.
Cô bước thang máy, cánh cửa từ từ khép .
Không gian trong thang máy trở nên im ắng đến ngột
ngạt.
Lục Yên lẳng lặng rút điện thoại nhắn tin cho Hứa
Thâm.
Thang máy nhanh chóng đưa họ lên tầng 30. Cô nhân
viên lễ tân lên tiếng: "Tần tiểu thư, đến nơi ạ. Ra
khỏi thang máy sẽ trợ lý đón cô."
Cửa thang máy mở , nam trợ lý chờ sẵn:
"Chào Tần tiểu thư, Hứa tổng bảo đón cô."
"Vâng." Tần Tích bước khỏi thang máy, cùng nam
trợ lý rời .
Ngay đó, Lục Yên và Vân Tô cũng bước , về
hướng ngược . Cả hai rảo bước đến cuối hành lang
và tiến một văn phòng làm việc rộng lớn.
Hứa Thâm đợi sẵn ở bên trong. Thấy hai ,
mỉm chào hỏi: "Cô Vân Tô." Rồi sang
Lục Yên: "Có chuyện gì mà gọi qua đây ?"
Lục Yên thẳng đến mặt : "Anh chẳng
thèm hỏi xem Tần Tích gặp vì việc gì mà
cho cô lên đây ."
Hứa Thâm: "Cô gặp cô ?"
Lục Yên: "Bọn chung một thang máy mà."
Hứa Thâm: "Lẽ nào vụ tấn công mạng liên
quan đến nhà họ Tần?"
Lục Yên: "Chính xác, là của khu công nghiệp
Công nghệ Sáng Nhất, cụ thể là Tống Duy Tân."
Hứa Thâm kinh ngạc hai : "Hai điều
tra ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/cuoi-chop-nhoang-tan-gia-toi-thanh-doan-sung-trong-hao-mon-vcge/chuong-231-dung-la-cho-cay-gan-nha.html.]
"Không những điều tra mà Liên minh W còn đánh
sập cả hệ thống của khu công nghiệp đó luôn ."
Hứa Thâm vỡ lẽ: "Thảo nào nhà họ Tần nằng
nặc đòi gặp , còn bảo là chuyện vô cùng hệ
trọng. Hóa là ."
Tại phòng khách.
Nhìn quanh căn phòng trống , Tần Tích tỏ vẻ
hài lòng: "Hứa tổng ở đây ?"
"Tần tiểu thư xin đợi một lát, Hứa tổng sẽ đến ngay."
Nam trợ lý thêm: "Tần tiểu thư dùng
chút đồ uống gì ?"
"Không cần ." Tần Tích tiến đến ghế sô pha
xuống, lặng lẽ chờ đợi.
Khoảng mười lăm phút , Hứa Thâm mới bước
: "Tần tiểu thư, để cô đợi lâu ."
Tần Tích cố giữ nụ môi: "Không ,
Hứa tổng bận, là đường đột làm phiền."
Dù Đầu tư LY cũng Liên minh W làm chỗ dựa
vững chắc. Dù bất mãn đến , cô cũng
dám bộc lộ mặt, hơn nữa hôm nay nhà họ Tần
là bên đuối lý.
...
Vân Tô đích đến trung tâm an ninh kiểm tra một
--- Truyện nhà Anh Đào ----
lượt, đến khi chắc chắn thứ đều an , cô mới
thực sự yên tâm.
Lục Yên chút ngạc nhiên: "Chỉ là một tên Tống
Duy Tân thôi mà, tự dưng cẩn thận thế?"
"Tên cũng dạng , khá là
năng lực đấy. Hắn từng hai liên lạc với A
Linh để xin gia nhập Liên minh W, nên cẩn thận vẫn
hơn."
"Hừ." Lục Yên mỉa: " là đồ ảo tưởng sức
mạnh."
Vân Tô xem đồng hồ: "Cậu về phòng làm việc , tớ
qua Tín An một chuyến."
"Tớ tiễn xuống."
Lục Yên tiễn Vân Tô xuống sảnh, bóng cô khuất
khỏi tòa nhà mới trở lên.
Tòa nhà Vân Đoan ngay sát bên cạnh, cách đó
tới 500 mét. Vân Tô bộ sang đó, nửa
đường thì một chiếc xe màu đen bất ngờ dừng
bên lề đường.
Cửa xe bật mở, Tần Tích bước , thẳng về phía
cô.
Vân Tô dừng bước, nét mặt mảy may gợn
sóng.
Tần Tích chằm chằm mặt cô một lúc lâu,
chậm rãi : "Tôi vốn để ý đến cô,
nhưng nghĩ thì vẫn nên nhắc nhở cô một câu."
"Đừng tơ tưởng đến những thuộc về
. Loại như cô và Thời Cảnh vốn dĩ
chung một thế giới."
Ánh mắt Vân Tô sắc lạnh: "Câu đó cô nên dành
cho chính thì hơn."
Im lặng vài giây, Tần Tích bất ngờ gặng hỏi: "Cô và
Thời Cảnh rốt cuộc quan hệ gì? Hai ..."
Dù trong thâm tâm cô tin Thời Cảnh
lòng một phụ nữ như , thậm chí còn
quan hệ mờ ám với cô , nhưng những biểu hiện
của Thời Cảnh thời gian gần đây khiến cô
thể nghi ngờ!
Vân Tô chỉ đáp bằng bốn chữ lạnh lùng: "Không
liên quan đến cô."
Sắc mặt Tần Tích sầm , giọng điệu đanh thép, đầy
tính đe dọa: "Chắc cô những ả đàn bà
đây dám mồi chài kết cục
nhỉ."
"Tôi quả thực ." Đôi mắt Vân Tô lóe lên tia
nguy hiểm, khí thế bức : " những
kẻ dám đe dọa sẽ kết cục như thế nào!"
Sắc mặt Tần Tích thoáng biến đổi, ánh mắt hiện lên
vẻ ngạc nhiên. Chưa từng phụ nữ nào dám
tỏ thái độ thách thức như mặt cô . Cô
phận của ?
Hay là ỷ Thời Cảnh chống lưng nên nghĩ
thể hô mưa gọi gió?
Không, thể nào cô . Chắc chắn là
trường hợp thứ hai .
Tần Tích bất giác bật mỉa mai, cho rằng Vân Tô
quá ngu xuẩn, mới bám Thời Cảnh mà
nghĩ thể bay cao, coi ai gì.
Giống như mấy cô nghệ sĩ trong showbiz, tưởng bợ
đỡ đại gia là thể mặc sức làm càn, hống
hách, kiêu ngạo.
Cuối cùng c.h.ế.t thế nào cũng !
"Cô tưởng bám víu Thời Cảnh là thể ngang
dọc Bắc Kinh ?" Tần Tích châm biếm: "
là con ngốc trời cao đất dày!"
Vân Tô lạnh lùng đáp trả: " là ch.ó cậy gần nhà!"
Mặt Tần Tích đen : "Cô cái gì!"
"Chó ngoan thì đừng cản đường. Tính
lắm , khi tay, nhất là cô
nên biến cho khuất mắt." Vân Tô cảnh cáo
cuối.