"Vân Mộng Đồ" là bức tranh mà Vân Tô vẫn luôn khao khát , cô liền đồng ý: "Cháu cảm ơn Viện trưởng Mạnh, cháu sẽ tự qua lấy, bác cần cử mang đến ạ."
sẽ sai mang qua cho cháu ngay." Viện trưởng Mạnh đáp.
"Cháu đang ở công ty, cũng chuẩn ngoài , bác đang ở viện bảo tàng ạ?"
"Ừ, đang ở đây, nếu cháu đến lấy thì qua viện bảo tàng nhé."
"Vâng, cháu qua ngay đây ạ."
Cúp điện thoại, Vân Tô dọn dẹp đống tài liệu bàn, tắt máy tính rời khỏi văn phòng.
làm phiền nữa, thứ Bảy chúng gặp ."
Hoắc Trí Vũ đáp: "Không , làm phiền , giờ cũng đang rảnh mà."
Kỳ Thiệu Uyên lên: "Dù đây cũng là giờ làm việc, ở lâu quá thì tiện lắm."
"Thật sự mà." Hoắc Trí Vũ dậy: "Cậu cũng khách sáo quá đấy."
Kỳ Thiệu Uyên : "Thứ Bảy sẽ qua nhà đón ."
Hoắc Trí Vũ: "Được, để tiễn ngoài."
Lúc Vân Tô cũng khỏi văn phòng, tình cờ chạm mặt hai chuẩn rời .
Thấy cô khỏi văn phòng, Hoắc Trí Vũ liền hỏi: "Vân Tô, em định ngoài ?"
Vân Tô bước tới: "Ừ, chút việc ngoài."
"À, đúng , giới thiệu với em, đây là bạn mới kể với em, Kỳ Thiệu Uyên." Hoắc Trí Vũ giới thiệu: "Thiệu Uyên, đây là Vân tổng của chúng , Vân Tô."
Thiệu Uyên thoáng chốc ngẩn ngơ. Anh ngờ Tô Bạch trong lời đồn xinh đến , khác biệt với tất cả những phụ nữ từng gặp.
Thấy đàn ông cứ chằm chằm , Vân Tô giữ vẻ mặt lạnh nhạt, chủ động chào hỏi.
Hoắc Trí Vũ khẽ huých cùi chỏ Kỳ Thiệu Uyên, thì thầm nhắc nhở: "Thiệu Uyên."
Kỳ Thiệu Uyên lập tức hồn, vội vã : "Thật sự xin , ngờ Vân tổng trẻ như , thất lễ. Chào Vân tổng."
đó sang Hoắc Trí Vũ: "Tôi đang vội, đây."
"Được." Hoắc Trí Vũ đáp: "Đi đường cẩn thận nhé." "Ừ." Vân Tô cất bước, nhanh chóng rời .
Kỳ Thiệu Uyên gượng gạo: "Vừa nãy thất lễ ?"
" là một chút." Hoắc Trí Vũ thật, thêm : " mà cũng đừng bận tâm quá, Vân Tô quả thực , dễ khiến sững sờ. Lần đầu gặp cô cũng ngây ngất mà."
"Cũng hẳn, tính cách của Vân Tô vốn lạnh lùng, cô với ai cũng thôi, đừng nghĩ nhiều."
"Vậy , xem Vân tổng chỉ là nhân tài diện, mà còn cá tính."
"Chuyện đó thì chắc chắn ." Hoắc Trí Vũ gật đầu.
Hai trò chuyện ngoài, lúc xuống lầu thì bóng dáng Vân Tô khuất dạng.
Vân Tô lái xe, nhanh đến viện bảo tàng.
đến ."
"Viện trưởng Mạnh, lâu gặp." Vân Tô mỉm .
" là lâu lắm gặp cháu, trong ." Viện trưởng Mạnh vui vẻ mời cô văn phòng.
"Vâng." Vân Tô đáp lời, đó cùng Viện trưởng văn phòng.
Cuối hành lang, cửa một văn phòng khác, một phụ nữ thấy Vân Tô, sắc mặt lập tức xị xuống.
mặt khó coi của cô , liền hỏi: "Sao thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/cuoi-chop-nhoang-tan-gia-toi-thanh-doan-sung-trong-hao-mon-fgix/chuong-568-co-tinh-la-cai-tha-gi.html.]
Người phụ nữ trừng mắt về phía văn phòng Viện trưởng: "Lại là phụ nữ đó."
"Người phụ nữ nào?" Người đàn ông thò đầu , theo hướng ánh mắt của cô , nhưng thấy gì.
"Con bé sinh viên Đại học Bắc Kinh, Vân Tô chứ ai." Người phụ nữ khẩy: "Ỷ chút nhan sắc, quan hệ với Viện trưởng, đến thì đến, thì , tưởng đây là nhà chắc!"
Người đàn ông ngạc nhiên: "Vân Tô đến !"
"Kích động cái gì, đừng bảo cũng để ý nó nhé?"
"Đương nhiên là ." Người đàn ông vội vàng phủ nhận. Anh làm xứng với Vân Tô, cô xinh như , tay nghề phục chế cổ họa cũng cao siêu hơn nhiều.
"Không thì nhất." Người phụ nữ chua ngoa : "Cái loại đàn bà trong đầu chỉ chực chờ bám víu kẻ tiền, làm để mắt tới loại như ."
"Vân Tô phục chế cổ họa giỏi, tuy chỉ làm thêm ở viện bảo tàng nhưng cũng kiếm kha khá tiền, cô loại như cô ."
cổ họa kiếm bao nhiêu tiền, so sánh với mấy gia tộc hào môn ở Bắc Kinh."
"Nghề phục chế dĩ nhiên thể so với hào môn, nhưng điều đó cũng chứng minh Vân Tô bám víu kẻ tiền, chỉ là do cô tự suy diễn mà thôi."
Dù ít khi tiếp xúc với Vân Tô, thậm chí chẳng gặp mặt mấy , nhưng đàn ông vẫn cảm thấy cô loại nịnh bợ những kẻ tiền.
"Nếu tận mắt chứng kiến, dĩ nhiên sẽ như ." Người phụ nữ .
"Đương nhiên!" Người phụ nữ tiếp tục: "Hai tháng tận mắt thấy cô ăn tối cùng một thiếu gia giàu khét tiếng ở Bắc Kinh, là quan hệ tầm thường."
"Thiếu gia giàu khét tiếng ở Bắc Kinh? Ai ?" Người đàn ông tò mò hỏi.
"Thái t.ử gia của Tập đoàn Lâm thị, Lâm T.ử Tự."
Người đàn ông mang vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.
"Cô cũng coi như bản lĩnh, thể câu dẫn nhân vật cỡ đó, nhưng phận như cô ,
thôi." Người phụ nữ châm chọc.
"Chuyện đó cũng chắc." Người đàn ông cãi : "Người nắm quyền gia tộc nhất tài phiệt Bắc Kinh, Tần Tư Yến, chẳng cũng cưới một chuyên gia phục chế cổ họa đó ."
"Đó là Tô Bạch, chuyên gia phục chế hàng đầu, cô làm mà bì !"
...
Viện trưởng Mạnh lấy từ trong ngăn kéo hai tấm thiệp mời, đưa cho Vân Tô: "Đây, hai tấm ,
"Bác ạ?" Vân Tô hỏi.
"Ta , hơn nữa thứ Bảy hôm đó cũng việc khác."
Vân Tô nhận thiệp mời: "Vậy cháu cảm ơn Viện trưởng Mạnh."
"Biết cháu bức 'Vân Mộng Đồ', vẫn luôn để mắt giúp cháu đấy." Viện trưởng Mạnh mỉm : "Đấu giá xong nhớ mang qua cho chiêm ngưỡng với nhé."
"Chắc chắn cháu sẽ mang qua cho bác ạ."
Vân Tô còn về Thời Tinh Khoa Kỹ nên ở lâu.
Sau khi chào tạm biệt Viện trưởng Mạnh, cô rời khỏi viện bảo tàng. Vừa định lên xe, một phụ nữ xuất hiện mặt cô với vẻ mặt hằn học: "Tưởng cô sẽ đến nữa cơ đấy."
Cô bước tới, chiếc xe thể thao bên cạnh Vân Tô, tiếp tục buông lời mỉa mai: "Câu thiếu gia hào môn khác, cả xe thể thao để lái ."
lời, mở cửa xe trong.
Thấy cô phớt lờ , sắc mặt Thẩm Minh Tuệ đổi đột ngột: "Vân Tô, đừng đến viện bảo tàng nữa, ở đây hoan nghênh cô!"
Vân Tô liếc cô : "Cô tính là cái thá gì?"
"Cô họ của là phu nhân Chủ tịch Tập đoàn Cố thị, họ là Chủ tịch Tập đoàn Cố thị, chị họ là Đại tiểu thư nhà họ Cố, cô xem tính là cái thá gì?"
Thẩm Minh Tuệ đắc ý. Gia đình cô tuy là hào môn, nhưng cũng coi là tiền, họ hàng
hơn Vân Tô nhiều.