Cuộc Sống Hậu Tận Thế - Chương 308

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-11 22:34:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi lấy hết can đảm, thẳng mắt cô : "Và nếu bắt đuọc em, sẽ đụ em gốc cây."

Môi cô hé mở, thở nghẹn trong cổ họng. Tôi chằm chằm mắt cô, cố tìm kiếm sự phán xét ghê tởm, nhưng đó, thấy đồng t.ử cô giãn , má đỏ bừng. Nước b.ắ.n tung tóe khi cô ngọ nguậy, tay cô đưa lên vuốt ve xương quai xanh.

Tôi định xin thì cô buột miệng : "Làm thôi."

Lúc đó cũng là chiều muộn, hệt như ngày hôm đó. Tôi ở ngưỡng cửa nhà khu rừng, tim đập thình thịch, bụng quặn lên vì buồn nôn và phấn khích. Tôi sợ hãi phấn khích, và sự kết hợp thật choáng ngợp.

Voss ngay , tay đặt eo . Anh thở gấp, thở nóng hổi, những ngón tay co giật váy . Tôi nuốt nước bọt thành tiếng, và cúi đầu sát tai .

"Anh sẽ cho em , nhưng sẽ ở ngay phía em," thì thầm, những ngón tay siết chặt. "Và nếu em dừng , chỉ cần "dừng ". Mọi chuyện sẽ kết thúc, sẽ đưa em về nhà, và chúng sẽ quên hết chuyện."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/cuoc-song-hau-tan-the/chuong-308.html.]

Tôi lắc đầu. Không đời nào bỏ cuộc. Ngay cả khi cơ thể đang run lên vì adrenaline, thở dồn dập gần như nghẹt thở, sẽ vượt qua. Không chỉ để chữa khỏi.

Tôi thực sự háo hức làm điều đó. Nghĩ đến việc Voss bắt gặp , thấy rạo rực trong lòng. Trời ơi, ước gì mất kiểm soát như trong phòng tắm hôm đó. Hoặc thậm chí còn hơn thế nữa.

Flowers

Tôi thể chịu đựng nỗi sợ hãi . Vậy nên nghiến chặt hàm, hít một thật sâu và bước khỏi nhà.

"Được ." Tôi qua vai, cố nén cơn buồn nôn. "Bắt em ."

Tôi lao chạy, quyết định chuyển hướng nỗi sợ hãi thành hành động. Khi ngoái , Voss đang thong thả bước về phía , đuôi nó giật giật. Tôi giảm tốc độ, giữ cách quá xa. Tôi vẫn sợ ở đây một hơn là sợ .

"Không , đồ láu cá?" hỏi bằng giọng trầm khiến giật . Đôi mắt sáng lên sắc vàng, khuôn mặt lộ rõ vẻ khao khát mãnh liệt. "Anh cả."

Anh bắt đầu chạy, đôi chân dài lướt thật nhanh mỗi bước chân, nắm đ.ấ.m vung vẩy, đuôi đung đưa lưng. Tôi hét lên kinh hãi theo bản năng và tăng tốc thật nhanh, bỏ tất cả nỗi sợ hãi khi ở ngoài .

Loading...