Đường Trí Mặc từ nhỏ là một đứa trẻ tự lập. Cậu bé kéo vali bằng một tay, tay nắm tay em gái.
Đường Trí Mặc mang nhiều vali hơn nhưng vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y Đường Chỉ Hi vì sợ lạc mất em trong đám đông.
- Mẹ ơi, con cần vệ sinh. - Đi nửa đường, Đường Chỉ Hi đột ngột dừng và Tần Vũ Đồng với vẻ mặt phụng phịu. Thông thường, hai đứa bé sẽ gọi Tần Vũ Đồng là “Mẹ” khi Chu Vô Ưu mặt.
- Con yêu, gấp ? - Tần Vũ Đồng tự hỏi liệu cô bé thể nhịn thêm một chút nữa vì họ sắp đến cổng .
Dù thì cô còn chăm sóc hai đứa trẻ một cộng thêm đống vali. Cô sợ rằng thể xoay xở . Nếu cô bé thể nhịn thêm một chút nữa thì Chu Vô Ưu sẽ đến giúp.
- Vâng ạ. - Đường Chỉ Hi gật đầu lia lịa, vẻ mặt đáng thương cho thấy tình hình cấp bách.
- Được , chúng vệ sinh thôi. - Mặc dù kéo vali phía , Tần Vũ Đồng vẫn quyết định đưa bọn trẻ nhà vệ sinh. Cô bé cưng khó chịu và lo sợ thể xảy sự cố mong .
Đường Chỉ Hi mới chỉ bốn tuổi nên Tần Vũ Đồng lo lắng khi để bé tự vệ sinh. Tuy nhiên, cô cũng để Đường Trí Mặc một đợi bên ngoài nhà vệ sinh.
Đường Trí Mặc là một bé khá chín chắn; ngay cả ở độ tuổi , bé cũng sẽ bao giờ bước nhà vệ sinh nữ.
- Con cũng cần tiểu. - Như thể nhận tình thế khó xử của Tần Vũ Đồng, Đường Trí Mặc lao nhà vệ sinh nam mà đầu .
Cậu bé thậm chí cho Tần Vũ Đồng cơ hội ngăn .
Sau khi giúp Đường Chỉ Hi thoát khỏi tình huống khó khăn, Tần Vũ Đồng và cô gái khỏi nhà vệ sinh nữ nhưng thấy Đường Trí Mặc . Tần Vũ Đồng rằng bé thông minh và hiểu chuyện sẽ đợi ở cửa nếu dùng xong nhà vệ sinh.
Vì , Trí Mặc chắc chắn vẫn còn ở trong nhà vệ sinh vì lý do nào đó.
Năm phút trôi qua nhưng Đường Trí Mặc vẫn xuất hiện từ nhà vệ sinh nam.
- Xin , thưa , thể tìm xem bé bốn tuổi nào trong nhà vệ sinh nam ? - Lo lắng, Tần Vũ Đồng thấy một bước từ nhà vệ sinh nam và lập tức nhờ giúp đỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/cuoc-hon-nhan-bi-mat-100-ngay-voi-ong-chu-chu-vo-uu-diep-lang-than/chuong-85-khong-nhan-ra-co.html.]
Tiếng kêu cứu bật khỏi miệng cô khi cô kịp rõ mặt đàn ông đó. Cô giật khi ngẩng đầu lên và bắt gặp ánh mắt của .
Sao là ? Sao là ?!
- Được. - Người đàn ông đó nhanh chóng đồng ý mà để ý đến vẻ mặt kinh ngạc của Tần Vũ Đồng. Anh bước phòng vệ sinh nam.
Tần Vũ Đồng c.h.ế.t lặng, cảm thấy run rẩy kiểm soát. Cô bao giờ nghĩ sẽ gặp .
Cô coi cái tên Hy Kỳ như một ký ức chôn vùi, sẽ mãi mãi ở trong tâm trí cô.
Ai ngờ rằng họ sẽ gặp ngần thời gian? Họ gặp hai năm .
Vài phút , Hy Kỳ cùng Đường Trí Mặc bước khỏi phòng vệ sinh nam.
- Cậu bé , đừng lo.
- Cảm ơn. - Tần Vũ Đồng thở chậm rãi để lấy bình tĩnh. Cô cố gắng giữ bình tĩnh để lộ phận nhưng ngay lập tức nhận thấy tay đang run rẩy kiểm soát.
Cô vô cùng bất an và sắp sửa toát mồ hôi lạnh!
- Không gì. - Hy Kỳ đáp với một nụ .
- Cậu bé của cô đáng yêu và dễ mến.
Biểu cảm của Hy Kỳ tự nhiên. Nụ dịu dàng khuôn mặt hề gượng gạo, và sự quan tâm của dành cho Tần Vũ Đồng cũng bình thường.
Thấy nụ của , Tần Vũ Đồng mặt và cúi đầu. Cô mím môi khi nhận nhận .
Mới chỉ hai năm trôi qua mà nhận cô ?