- Muộn . - Diệp Lăng Thần ném về phía Chu Vô Ưu một ánh mắt lạnh băng. Biểu cảm gương mặt lên tất cả: còn chỗ cho bất kỳ sự thương lượng nào nữa.
Chu Vô Ưu bỗng thấy hoảng loạn tột độ. Muộn ư? Cô thậm chí còn kịp giải thích gì cả, rốt cuộc ám chỉ điều gì khi là "muộn "?
Chẳng lẽ trong thời đại , chuyện ép duyên vẫn còn coi là hợp pháp ?
Mặc kệ . Nếu cô nhất quyết chịu cưới, thì thể làm gì cô chứ?
Ngay lúc , Chu Vô Ưu chỉ trút hết nỗi bực dọc bằng cách gào thét điên cuồng, hoặc c.ắ.n xé một ai đó cho hả . À , cô thể c.ắ.n c.h.ế.t luôn cũng .
Vốn dĩ cô luôn là một vô cùng lý trí, luôn giữ sự bình tĩnh tuyệt đối mỗi khi chuyện bất ngờ xảy . Thế nhưng, đầu tiên trong đời, cô nảy sinh khao khát dùng đến bạo lực.
Tuy nhiên, ánh mắt lạnh lẽo như băng mà ném về phía cô dập tắt ngay tiếng thét đang chực trào nơi đầu lưỡi.
Người xưa câu: "Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt". Nếu dám khiêu chiến với thời điểm nhạy cảm như thế , thì quả là cô mất trí .
Bốn vệ sĩ canh gác phía trông vô cùng chuyên nghiệp và tinh nhuệ. Hơn nữa, theo phán đoán của cô, bản Diệp Lăng Thần cũng là một cao thủ võ thuật dạng .
- Diệp thiếu gia, thật lòng nhé: việc tìm kiếm một phụ nữ đáp ứng những tiêu chí mà đề tối qua vốn chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ thôi mà. Có vì quá bận rộn, thời gian để làm việc đó chăng? Nếu đồng ý, sẵn sàng đích đảm nhận trọng trách , giúp tìm phụ nữ hảo trong mơ của . Anh thấy ? - Chu Vô Ưu thử chuyển sang một chiến thuật tiếp cận khác.
Điều khiến cô cảm thấy khó hiểu nhất chính là: tại cứ nhất quyết đòi cưới cô cho bằng ? Với những phẩm chất ưu tú và sức hút trời phú của , thể bất kỳ phụ nữ nào thế giới cơ mà.
Diệp Lăng Thần cô chằm chằm với ánh mắt vô hồn, chẳng chẳng rằng. Trông vẻ ngây , cứ như thể c.h.ế.t lặng, thốt nên lời .
Trước ánh mắt chăm chú và đầy dò xét của , Chu Vô Ưu bỗng cảm thấy thấp thỏm, bất an. Chẳng lẽ cô lỡ lời sai điều gì ? Tại cứ cô chằm chằm như thế chứ? Rõ ràng cô thấy những lời hợp tình hợp lý mà.
- Nếu thì, cũng thể giao phó trọng trách cho vị thư ký của đảm nhận. Chỉ cần phong thái tao nhã và cử chỉ tự nhiên đầy điềm đạm của , thể đoán chắc rằng đó là một đàn ông vô cùng tài năng và xuất chúng. Tôi tin chắc rằng sẽ sớm tìm một đối tượng hảo, cực kỳ xứng đôi lứa với thôi. - Chu Vô Ưu thầm nghĩ, việc cô tự nguyện mặt lo liệu chuyện e rằng chút thỏa đáng. Sự thật là, cô chẳng hề dính dáng gì đến cả.
- Thanh tao ư? Phong thái tự nhiên ư? - Diệp Lăng Thần bỗng nhiên chuyển ánh mắt sang phía Thư ký Lưu. Ánh lạnh băng của khiến Thư ký Lưu rùng ớn lạnh.
Thư ký Lưu hoảng hồn tột độ. Anh chọc ghẹo ai , rốt cuộc làm gì mà hứng chịu tai họa chứ? Nãy giờ chỉ đó, bất động và im lặng như một cái bóng vô hình, mà vẫn rước họa ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/cuoc-hon-nhan-bi-mat-100-ngay-voi-ong-chu-chu-vo-uu-diep-lang-than/chuong-70-can-chet-anh-ta-2.html.]
Đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, chẳng dám hé răng lời nào, nhưng trong đầu thì đang gào thét và c.h.ử.i rủa điên cuồng. Tại Chu Đại tiểu thư khen ngợi chứ?
Cô lẽ dành những lời tán dương đó cho Chủ tịch mới ! Chứ cho !
Chu Vô Ưu chớp mắt ngơ ngác đàn ông . Cô thao thao bất tuyệt một hồi lâu, nhưng dường như chỉ tiếp thu mỗi lời khen cụ thể đó. Đó chỉ là một ví dụ minh họa mà thôi, chứ là trọng tâm trong bài diễn văn dài dòng của cô.
- Diệp tổng, ngay đây để kịp chuyến bay. - Cô chẳng còn tâm trí nào mà bận tâm đến chuyện nữa; nhiệm vụ quan trọng nhất của cô lúc là rời khỏi nơi đây ngay lập tức.
Trên thực tế, Chu Vô Ưu vốn chẳng kỳ vọng gì nhiều khi bày tỏ suy nghĩ của , thế nhưng câu trả lời của Diệp Lăng Thần như thể đang thực sự cân nhắc khả năng đó .
- Ừm. - Anh đáp khẽ bằng một giọng trầm khàn.
Câu trả lời gieo lòng Chu Vô Ưu một nỗi linh cảm chẳng lành, nhất là khi cô nếm trải cái kiểu ăn của đêm qua…
Ngay đó, cô thấy Diệp Lăng Thần rút điện thoại di động và thực hiện một cuộc gọi .
- Ông nội , cháu sắp kết hôn . Ông giúp cháu…
Mẹ kiếp!!!
Chu Vô Ưu giật nảy khi thấy những lời đó. Chẳng lẽ đang nhờ Cụ Diệp lo liệu chuyện cầu hôn ngay lập tức ?!
Cô thừa chẳng là kẻ dễ dãi chiều lòng khác chút nào!
Nếu đích Cụ Diệp dàn xếp thỏa thuận , thì cô sẽ chẳng còn đường nào mà thoát nữa.
Chu Vô Ưu nheo mắt ; cơ thể cô phản xạ theo bản năng nhanh hơn cả khi lý trí kịp nghĩ một giải pháp đối phó. Chỉ trong tích tắc, cô lao vọt tới phía .
Bốp!
Chỉ bằng một chuyển động dứt khoát, cô giáng một đòn mạnh đến mức chiếc điện thoại di động của văng khỏi tay.