- Đại tiểu thư nhà họ Chu quả nhiên là chu đáo và thấu hiểu. - Khóe môi của Thẩm Ngũ thiếu gia khẽ run lên. Ban nãy vẫn thực sự tin lời Chu Ninh Nhi , nhưng tình hình hiện tại thì...
Thẩm Ngũ thiếu gia cảm thấy một cơn đau nhói kinh hoàng ở cổ, cứ như thể ai đó đang định cắt toạc nó .
- Thật ? - Thật ngoài dự đoán của cô khi Thẩm Ngũ thiếu gia chủ động bắt chuyện với . Chu Vô Ưu nhướng mày, chuyển ánh mắt sang phía Hà Du Phi.
- Anh cũng nghĩ ? - Cô hỏi với một nụ đầy châm biếm.
Chu đáo và thấu hiểu ư? Cô cảm thấy tâng bốc đấy chứ, nhưng cô tự hỏi liệu Hà Du Phi cùng suy nghĩ đó .
Đương nhiên, Chu Vô Ưu nhận giọng điệu dò xét của Thẩm Ngũ thiếu gia, và cô rằng đang săm soi từng cử chỉ, tương tác giữa cô và Hà Du Phi. Tuy nhiên, cô cảm thấy mừng vì điều đó giúp ngăn chặn những kẻ khác - những kẻ vốn đang ý định bắt chuyện -tiến gần cô.
- Chắc chắn . - Hà Du Phi khẽ đáp, giọng như nghiến qua kẽ răng.
- Ồ, cảm ơn nhé. - Chẳng hề bận tâm, Chu Vô Ưu thản nhiên đón nhận lời khen đó một cách đầy chân thành. Sau đó, cô lấy thêm vài ly bia nữa và đặt chúng xuống mặt Hà Du Phi.
- Tôi nghĩ nên sống cho xứng với lời khen đó chứ nhỉ.
- Anh Ba, chẳng đang tìm Chu lão gia ? Chu đại tiểu thư, phiền cô dẫn đường cho Ba của một chút ? - Thẩm Ngũ thiếu gia nghĩ rằng nếu cứ để tình hình tiếp diễn như thế thì chuyện sẽ chỉ càng tồi tệ thêm mà thôi.
Vì , cần tạo cơ hội để Ba thể ở riêng với Chu Vô Ưu, giúp hai họ gian để trực tiếp giải quyết những chuyện riêng tư với .
- Được thôi. - Chu Vô Ưu vốn tránh mặt Diệp Lăng Thần vì cô là một kẻ nguy hiểm, nhưng cô càng chán ghét những buổi tiệc tùng kiểu hơn. Cô chẳng nán thêm chút nào nữa, nhất là khi mà cô mong đợi sẽ xuất hiện chẳng thấy tăm .
Chu Ninh Nhi vốn đang háo hức giành lấy cái nhiệm vụ đáng ghen tị về tay , nhưng Diệp Tam thiếu gia dậy khỏi chỗ và cùng Chu Vô Ưu rời mất .
Mọi dõi mắt theo bóng dáng hai đang dần khuất xa, và ai nấy đều thầm nghĩ rằng họ quả thực là một cặp đôi vô cùng xứng đôi lứa. Ngay cả Thẩm Ngũ thiếu gia cũng đồng tình, nhưng tất cả còn phụ thuộc việc liệu Chu Vô Ưu thực sự là phụ nữ mà Ba đang tìm kiếm . Bằng , cho rằng Ba chắc chắn là quá tầm với cô.
Hà Du Phi lộ vẻ ủ rũ khi bóng dáng Chu Vô Ưu khuất dần nơi xa, và một cảm giác phức tạp dâng lên trong lòng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/cuoc-hon-nhan-bi-mat-100-ngay-voi-ong-chu-chu-vo-uu-diep-lang-than/chuong-62-anh-den-de-cau-hon.html.]
- Tại Diệp Tam thiếu gia tìm gặp ông nội ? - Chu Vô Ưu vốn là tò mò, và cô cũng sẽ chẳng bao giờ xen chuyện riêng của quen. Tuy nhiên, vì một lý do nào đó mà chính cô cũng hiểu nổi, cô buột miệng hỏi câu đó.
Lúc , họ đến gần phòng của ông Chu.
- Để cầu hôn. - Người đàn ông nhẹ nhàng đáp.
Cô liếc mắt sang thật nhanh và nhận thấy vẻ mặt chẳng hề đổi chút nào.
- Cầu hôn ư? Cầu hôn ? - Chu Vô Ưu sững sờ. Dù cố gắng lấy bình tĩnh, nhưng sự bất ngờ quá lớn vẫn khiến cô lắp bắp.
- Xin hỏi là cầu hôn ai ? Chu Ninh Nhi chăng? Cô gái lương thiện đó thông minh xinh , chắc chắn là một đối tượng tuyệt vời. - Chu Vô Ưu tự hỏi liệu để mắt đến Chu Ninh Nhi .
Khóe môi cong lên thành một nụ đầy ẩn ý.
- Chẳng cô mới chính là sắp đặt để gặp mặt đối tượng xem mắt trong bữa tiệc hôm nay ?
Chỉ một câu thôi cũng đủ để giải thích tất cả.
“…”
Chu Vô Ưu c.h.ế.t lặng, cứ như thể lưỡi cô ai đó cắt mất . Cô chằm chằm qua cặp kính dày cộp để xem liệu đang thật .
Thế nhưng, gương mặt chẳng hề dấu hiệu nào cho thấy đang đùa cợt cả. Người cũng thể nhận thấy rằng vẻ mặt vô cảm hề bộc lộ bất kỳ cảm xúc nào.
- Tôi chợt nhớ là lẽ ông nội đó . - Chu Vô Ưu đạt đến cảnh giới dối trơ trẽn mà mặt vẫn hề đỏ.
- Được thôi, chúng về . - Diệp Lăng Thần đáp ánh mắt cô, nhưng nụ đầy vẻ tò mò gương mặt vẫn nán lâu hơn mức bình thường một chút.
Nghĩ rằng bỏ cuộc và quyết định rời , cô thầm thở phào nhẹ nhõm, mà chẳng hề rằng nãy giờ nín thở.
Sự thật là, Chu Vô Ưu chẳng hề am hiểu tính cách của Diệp Tam thiếu gia chút nào. lúc cô đang thầm cảm tạ trời đất, bỗng nhiên thốt vài lời đường đột, khiến Chu Vô Ưu sợ đến hồn bay phách lạc.