Thẩm Ngũ thiếu gia khẽ giật giật khóe môi. Chẳng lẽ mắt mù ? Nghĩ mà xem, Chu Vô Ưu lảng tránh Ba, đó tìm Hà Du Phi ư?!
Không, hề mù. Chính Chu Vô Ưu mới là kẻ mù. Phải, chắc chắn là như !
- Anh gì? - Chu Vô Ưu lên một chiếc ghế cao ở quầy bar và liếc Hà Du Phi một cái.
- Tôi vệ sinh. - Hà Du Phi trừng mắt cô, cố hết sức kìm nén cơn giận trong giọng .
- Rồi nữa? - Chu Vô Ưu nhướng mày. Chuyện cần giải quyết nhu cầu sinh lý thì liên quan gì đến cô chứ?
Chẳng lẽ cô còn giúp làm chuyện đó luôn ?
- Cô giúp . - Hà Du Phi gằn giọng đáp .
- Tôi giúp kiểu gì đây? Anh mang một cái chai đến chứ gì? Nói , chai Wahaha Nutri-Express đây? - Chu Vô Ưu nhướng mày, ném cho một ánh mắt đầy ẩn ý. Sau đó, cô chậm rãi thêm.
- Tôi đoán chai Wahaha là đủ cho nhỉ…
- Chu Vô Ưu… - Trong thoáng chốc, sắc mặt Hà Du Phi tối sầm . Trên gương mặt hiện rõ vẻ phẫn nộ và nhục nhã.
Hắn đúng là điên , tự rước họa . Đó chính là lý do gọi cô đến đây.
Trên thực tế, Hà Du Phi hiểu rõ rằng Chu Vô Ưu chẳng thể giúp gì cho nhiều nhặn gì. Chẳng ai thể giúp cả. Tuy nhiên, đơn giản là thể chịu nổi cái ý nghĩ rằng bản đang chịu đựng khổ sở, trong khi Chu Vô Ưu đang vui vẻ tận hưởng bữa tiệc.
- Con khốn! Mày cứ đợi đấy! - Hà Du Phi lúc thực sự vô cùng kích động, nhưng chẳng thể làm gì . Hắn chỉ còn buông lời c.h.ử.i rủa cô mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/cuoc-hon-nhan-bi-mat-100-ngay-voi-ong-chu-chu-vo-uu-diep-lang-than/chuong-60-rot-cuoc-co-tro-ve-vi-ai.html.]
Chu Vô Ưu liếc một cách hờ hững nhướng mày. Hắn đang đe dọa cô đấy ? Cô bao giờ thích những lời đe dọa cả. Chu Vô Ưu nhếch mép , cố tình huýt sáo một tiếng.
Tất nhiên, tiếng huýt sáo đó chỉ đủ lớn để mỗi Hà Du Phi thấy mà thôi.
- Nhớ lấy điều , Chu Vô Ưu. - Hà Du Phi gầm gừ. Nếu thể cử động, chắc chắn sẽ bóp cổ cô ngay lập tức.
Cô thừa chẳng thể nhúc nhích chút nào, và đang bứt rứt đến phát điên; thế mà cô cố tình huýt sáo trêu ngươi. Hà Du Phi cảm thấy vô cùng tồi tệ, thể chịu đựng thêm nữa.
Hà Du Phi nghiến chặt răng, trong khi Chu Vô Ưu vẫn mỉm đầy vẻ ngây thơ vô tội.
Thẩm Ngũ thiếu gia Chu Vô Ưu đang mỉm , sang Diệp Lăng Thần đang bên cạnh .
Trên gương mặt Diệp Lăng Thần lộ chút cảm xúc nào. Ánh mắt lạnh lùng và kiên định, nhưng dường như toát một luồng khí lạnh lẽo đến rợn . Cảm giác cứ như thể nhiệt độ xung quanh sụt giảm vài độ .
Thẩm Ngũ thiếu gia hít một thật sâu. Bỗng nhiên, cảm thấy sống lưng lạnh toát, mồ hôi bắt đầu rịn cổ. Anh theo bản năng đưa tay chạm cổ ; đầu tiên trong đời, nhận rằng để ngoài xem kịch vui, cũng mạo hiểm cả tính mạng.
Chu Ninh Nhi hề ngốc. Nếu , cô chẳng thể trở thành nhất thiên kim tiểu thư của thành phố Kim. Cô đôi chút ẩn ý qua biểu cảm gương mặt Thẩm Ngũ thiếu gia.
Chu Ninh Nhi liếc Chu Vô Ưu một cái, buông một câu tưởng chừng như vô tình.
- Chị vẫn luôn thầm thương trộm nhớ Hà. Năm năm , khi hủy bỏ hôn ước, chị suy sụp . Chị đau khổ đến mức bệnh tình trở nặng, nên ông nội đành gửi chị sang nước M để điều trị. Giờ đây, khi bình phục, chị trở về chính là vì Hà.
- Ý cô là... cô trở về vì Hà Du Phi ? - Thẩm Ngũ thiếu gia thể tin nổi những gì thấy; vẻ mặt lập tức hiện lên sự hoang mang tột độ. Chẳng lẽ Chu Vô Ưu trở về là vì Hà Du Phi thật ?
Vậy thì...