- Em dối . Bọn trẻ thực sự con của . Em chỉ là đỡ đầu của chúng thôi. - Nhìn thấy vẻ mặt của đàn ông, Tần Vũ Đồng kìm mà bật .
Lời giải thích của cô thuyết phục. Hy Kỳ đành chấp nhận sự thật .
Bọn trẻ thể là con của , bởi phụ nữ của ruột của chúng.
Anh nhất thời cứng họng. Mới vài giây thôi, còn đang đắc chí khoe khoang với Ba của , nào ngờ thực tế phũ phàng đến thế .
Vậy thì rốt cuộc chuyện là đây?
- Nếu em là đỡ đầu của bọn trẻ, thì sẽ là cha đỡ đầu. – Anh nhanh chóng buông lời khẳng định ngay khi lấy vẻ bình tĩnh.
- Xì, đúng là cách tranh thủ cơ hội thật đấy. - Cô trêu chọc, dù đôi gò má lúc ửng hồng lên vì ngượng.
- Mấy cục cưng gọi là “papa” đấy thôi. Thế thì đương nhiên là cha của chúng . – Anh với vẻ mặt đầy đắc ý và kiêu hãnh.
- Anh đừng nhắc đến mấy cục cưng mặt ngoài nữa ? Gia đình bọn trẻ khác đến sự tồn tại của chúng, vì sợ sẽ gây những rắc rối đáng cho bọn nhỏ. - Tần Vũ Đồng chợt nhớ đến Chu Vô Ưu cùng cảnh đặc biệt của hai đứa trẻ. Cô lo ngại rằng chỉ một lời lỡ miệng thôi cũng thể gây những rắc rối mời mà đến.
- Cha ruột của bọn trẻ là ai ? - Hy Kỳ tỏ khá bất ngờ, trong mắt thoáng hiện lên vẻ khó hiểu. Rốt cuộc trong cảnh nào thì cha mới sợ khác đến sự tồn tại của con cái chứ?
Sự tò mò trong trỗi dậy; thực sự cha của hai đứa trẻ rốt cuộc là ai.
Rốt cuộc là những con như thế nào mới thể nuôi dạy hai đứa trẻ đáng yêu và lanh lợi đến thế?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/cuoc-hon-nhan-bi-mat-100-ngay-voi-ong-chu-chu-vo-uu-diep-lang-than/chuong-327-nhung-dua-tre-nay-la-con-cua-ai-3.html.]
- Chuyện em thể cho ngay . - Khi nghĩ đến mối quan hệ giữa đàn ông và Diệp Lăng Thần, cô đương nhiên sẽ tiết lộ quá nhiều thông tin.
- Ngay cả với ? là cha đỡ đầu của bọn trẻ cơ mà. - Anh tỏ vẻ vui. Anh chẳng hề thích việc cô giấu giếm bí mật với chút nào.
Vốn dĩ mất một phần ký ức . Việc bản quên mất những chuyện trong quá khứ khiến cảm thấy vô cùng day dứt và khổ tâm.
- Tại ư? Cho dù em thì cũng họ là ai . - Cô viện đại một lý do để đối phó.
Đường Trí Mặc khẽ nhướng mày, nhưng bé hề lên tiếng bình luận thêm bất cứ điều gì. Đường Chỉ Hi bĩu môi nhỏ khi phụ nữ dối. Chú làm việc cùng công ty với bố của hai em mà. Hơn nữa, lúc nãy cô bé còn những khác gọi chú là Phó Tổng Giám đốc. Nếu là một trong những lãnh đạo của công ty, chắc chắn chú bố của họ.
Tuy nhiên, Vũ Đồng ủng hộ việc hai em tìm bố. Vì thế, lúc cô bé đành giữ im lặng. Cô bé quyết định sẽ hỏi chú khi nào Vũ Đồng vắng mặt.
Chắc chắn chú bố của họ, nhờ đó chú thể giúp họ tìm ông .
Lúc , Tần Vũ Đồng hề để ý đến biểu cảm của cô con gái nhỏ, nên gì về toan tính của cô bé.
- Chú ơi, chú bế con ạ? - Đường Chỉ Hi nghĩ rằng nên tỏ thiện với đàn ông , vì cô bé sẽ cần đến sự giúp đỡ của chú .
- Tất nhiên , nhưng con gọi chú là “Bố” vì “Chú”, giống như trai con gọi . - Vừa , Hy Kỳ đón lấy cô bé từ trong vòng tay của Tần Vũ Đồng và nhẹ nhàng uốn nắn.
Đường Chỉ Hi chớp chớp đôi mắt ngây thơ. Cô bé chợt nhận rằng quá nhiều bố. Người chồng hiện tại của , bố ruột, và cả bố mới toanh đang ngay mặt nữa. Liệu cô bé sẽ còn thêm nhiều bố nữa ?
- Bố ạ. - Tuy nhiên, cô bé vẫn ngoan ngoãn làm theo lời chú dặn.
Cô bé nghĩ bụng, dù thì gọi như thế cũng chẳng mất mát gì. Hơn nữa, gọi chú là "Bố" sẽ khiến chú khó lòng từ chối những lời thỉnh cầu của cô bé trong tương lai.