Đến khi Kim Minh Trân bừng tỉnh khỏi cơn mê, thì chuyện quá muộn.
Chu Vô Ưu thò đầu qua đám đông, định xem thử rốt cuộc Diệp Lăng Chương làm cách nào mà tạo những âm thanh y như thật .
- Chẳng gì cho em xem . - Tuy nhiên, Diệp Lăng Thần dịch chuyển bước chân, chắn ngay mặt cô, che khuất tầm của cô .
Chu Vô Ưu bĩu môi tỏ vẻ bất mãn. Ai cũng xem màn kịch , chỉ riêng cô thì ư?
Rốt cuộc chuyện gì xảy nhỉ? Tại cô phép xem? Chẳng lẽ vì cảnh tượng bên trong quá đỗi kịch tính ?
- Đừng xem nữa. Dừng . Tất cả giải tán hết ! - Kim Minh Trân bỗng nhiên tỏ vẻ vô cùng lúng túng. Bà vội vàng đóng sầm cửa , cố gắng giải tán đám đông đang tụ tập.
Một tia sáng tinh ranh lóe lên trong mắt Chu Vô Ưu. Màn trình diễn bên trong chắc hẳn đặc sắc lắm đây. Kim Minh Trân đóng sầm cánh cửa ngay lưng , khiến Chu Vô Ưu chẳng kịp thấy chút cảnh tượng nào bên trong.
Cô vốn chỉ yêu cầu Diệp Lăng Chương diễn theo đúng kịch bản ban đầu thôi mà. Cô tự hỏi xoay xở thế nào nhỉ?
- Chẳng còn gì để xem nữa . Mọi làm gì thì cứ tiếp tục làm , đừng tụ tập ở đây nữa. - Mặc dù rõ rốt cuộc xảy trục trặc gì, nhưng Kim Minh Trân hiểu rõ một điều: kế hoạch của bà đổ bể , vì thế bà cần nhanh chóng giải tán đám đông .
Trong thâm tâm, Chu Vô Ưu khẩy một tiếng đầy lạnh lùng. Kim Minh Trân chẳng thể trách cứ ai cả, bởi suy cho cùng, chính bà mới là nghĩ cái ý tưởng .
Mọi oan trái đều kẻ gây , món nợ đều trả. Chu Vô Ưu quyết định sẽ để cho Kim Minh Trân thoát dễ dàng như .
- Ông xã , đến giờ chúng ngủ chung đấy. - Chu Vô Ưu bất ngờ tiến gần Diệp Lăng Thần, chủ động khoác tay một cách đầy mật.
Một thoáng kinh ngạc lướt qua đôi mắt Diệp Lăng Thần, và cặp lông mày khẽ giật lên. Cô thực sự câu đó ? Anh tự hỏi liệu nhầm nữa.
Cô chủ động rủ lên giường ? Hơn nữa, đây là đầu tiên cô đối xử với một cách mật đến thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/cuoc-hon-nhan-bi-mat-100-ngay-voi-ong-chu-chu-vo-uu-diep-lang-than/chuong-151-diep-tam-thieu-gia-anh-dung-la-ke-hai-mat-7.html.]
Anh cảm thấy như phát cuồng vì sung sướng. Anh ngây ngất những lời tâng bốc của cô!
Tuy nhiên, ngay giây tiếp theo, sắc mặt tối sầm thấy rõ khi cô kéo về phía phòng của Diệp Lăng Chương.
- Em đấy? Đây phòng của . - Người đàn ông lanh trí gần như ngay lập tức hiểu thấu ý đồ của cô, và quyết định âm thầm phối hợp với cô.
- Không ? Sao thế nhỉ? Lúc nãy bà bảo với em rằng đây là phòng của , và dặn em trong đó đợi . Em định sẽ làm khi vệ sinh xong mà. - Chu Vô Ưu vươn ngón tay chỉ về phía Kim Minh Trân. Cô chớp chớp mắt cặp kính, vẻ mặt trông ngơ ngác, khó hiểu.
Kim Minh Trân cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Bà hé miệng, định cãi đôi lời.
Thế nhưng, kịp gì thì Diệp Lăng Thần nắm bắt thời cơ để lên tiếng.
- Hừm, đúng là phòng của thật. Em lừa .
Sự phối hợp của Diệp Lăng Thần thật sự hảo. Cách dùng từ ngữ khéo léo của giải thích rõ ràng bộ sự việc.
- Vậy thì đây là phòng của ai? - Chu Vô Ưu ngây thơ hỏi , cứ như thể cô chẳng hề gì .
- Của Diệp Lăng Chương. - Diệp Lăng Thần - vốn dĩ luôn thận trọng trong lời ăn tiếng - bỗng nhiên sẵn lòng trả lời câu hỏi của cô.
Hai vợ chồng họ cùng tung hứng vô cùng ăn ý, tạo nên một màn kịch hảo!
Chu Vô Ưu nhanh chóng đạt mục đích nhờ sự phối hợp chê của . Quả nhiên đúng như dự đoán, Diệp Tam thiếu gia đích thị là một kẻ hai mặt chính hiệu. Một tiếng suýt chút nữa bật khỏi miệng Chu Vô Ưu; cô cố gắng lắm mới kìm nén niềm vui sướng đang trào dâng trong lòng.
Cô một nữa chỉ tay về phía Kim Minh Trân.
- Tại bà lừa ? Tại bà dẫn đến phòng của ? - Giọng điệu của cô vẻ giận dữ, pha lẫn chút trách cứ, buộc tội.
Chu Vô Ưu cần diễn trọn vẹn màn kịch đến cùng. Bằng , kỹ năng diễn xuất xuất sắc của Diệp Lăng Thần sẽ trở nên vô ích mất thôi.