Tin nhắn chỉ vỏn vẹn một câu: [Sếp Đường tay!]
Diệp Lăng Thần nheo mắt , thầm nghiền ngẫm ý nghĩa ẩn chứa trong những lời .
Chu Vô Ưu thong thả nán trong phòng vệ sinh. Mọi chuyện khác đều thể chờ đến khi cô giải quyết xong chuyện riêng.
Kim Minh Trân bước lên lầu, phía là một đám đang theo hầu hạ. Phòng của bà ở cuối hành lang, vì thế đường , họ thể tránh khỏi việc ngang qua phòng của Diệp Lăng Chương.
Kim Minh Trân chuyển sự chú ý về phía phòng của Diệp Lăng Chương, trong lòng thầm đắc ý khi thấy những âm thanh vọng từ đó. Có vẻ như kế hoạch của bà diễn suôn sẻ đúng như dự liệu.
- Ôi chà, hình như tiếng động phát từ phòng của Lăng Chương kìa. - Kim Minh Trân cố tình kêu to lên khi ngay cửa phòng con trai .
Những hầu khác đang dừng bước cũng thể tránh khỏi việc thấy những âm thanh đó.
- Ôi, c.h.ế.t ! Nghe giọng Lăng Chương cứ như đang rên rỉ vì đau đớn . Chẳng lẽ nó thương ? - Kim Minh Trân đột nhiên hét toáng lên vẻ kinh ngạc.
Những khác cảm thấy vô cùng ngượng nghịu khi thấy những âm thanh nhạy cảm , nhưng họ chẳng dám hé răng lời nào.
Ngay cả ruột của đương sự còn chẳng thấy bận tâm, thì họ còn thể năng gì nữa đây?
- Lăng Chương , chuyện gì ? Con đang khó chịu trong ? Hay là thương ? Mở cửa , mau lên…
Kim Minh Trân đập cửa ầm ĩ, cố tình tỏ sốt ruột và thiếu kiên nhẫn để gây sự chú ý, hòng lôi Diệp lão gia – đang ở trong thư phòng – bước ngoài.
- Rốt cuộc đang chuyện ầm ĩ gì thế ? Các rằng trong ngôi nhà luôn những quy tắc riêng đấy chứ. - Bị làm phiền bởi những tiếng động hỗn loạn, Diệp lão gia bước khỏi thư phòng; sắc mặt ông lập tức trở nên âm u khi thấy cảnh tượng mắt.
Diệp lão gia cất giọng quát tháo đầy gay gắt. Ông vốn dĩ đang nổi trận lôi đình, mà từ đến nay, ông cũng chẳng bao giờ tỏ thái độ t.ử tế gì với Kim Minh Trân cả.
- Lão gia, con thấy tiếng Lăng Chương đang rên rỉ vì đau đớn. Con lo ngại rằng Lăng Chương thể ốm hoặc thương ạ. - Trong lòng, Kim Minh Trân thầm reo hò đắc thắng. Với sự xuất hiện của Diệp lão gia, màn kịch của bà chính thức bắt đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/cuoc-hon-nhan-bi-mat-100-ngay-voi-ong-chu-chu-vo-uu-diep-lang-than/chuong-150-diep-tam-thieu-gia-anh-dung-la-ke-hai-mat-6.html.]
- Mau sai lấy chìa khóa đến đây. - Diệp lão gia khẽ cau mày, nét mặt lộ rõ vẻ lo lắng. Dẫu nữa, đang nhắc đến ở đây chính là cháu trai ruột của ông.
Một hầu lập tức rời để lấy chìa khóa.
Cùng lúc đó, Chu Vô Ưu từ nhà vệ sinh trở . Cô bước về phía phòng của Diệp Lăng Chương và ngay phía Kim Minh Trân.
Tuy nhiên, Kim Minh Trân - kẻ đang đắc chí thành công của chính - dồn hết sự chú ý bên trong căn phòng, hề rằng Chu Vô Ưu đang ngay lưng .
Diệp Lăng Thần khẽ nhướng mày khi quan sát những hành động của cô.
- Tôi lấy chìa khóa . - Chẳng bao lâu , hầu .
- Mau mở cửa ! - Kim Minh Trân sốt ruột thúc giục.
Cảm giác bồn chồn, nôn nóng mà bà đang trải qua lúc là chân thực. Bà thực sự thể chờ thêm dù chỉ một giây nào nữa để chứng kiến cảnh Chu Vô Ưu và Diệp Lăng Thần bêu rếu, làm bẽ mặt bàn dân thiên hạ.
Kim Minh Trân lùi một bước để nhường chỗ cho hầu thao tác. Bà cảm thấy va ai đó, bèn theo bản năng ngoái đầu qua vai. Ngay lập tức, bà sợ đến hồn bay phách lạc.
- Là cô ? Sao cô ở đây? - Kim Minh Trân hẳn và phát hiện Chu Vô Ưu đang ngay lưng . Sự phát hiện khiến bà bất ngờ, đến mức trong thoáng chốc thể thốt nên lời một cách mạch lạc.
Tại Chu Vô Ưu chễm chệ ngay tại đây? Nếu cô đang ở đây, thì rốt cuộc chuyện gì đang diễn ở phía bên cánh cửa chứ? Còn những tiếng động ồn ào mà bà thấy vọng từ trong phòng thì ?
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, Kim Minh Trân toát mồ hôi lạnh như tắm.
- Tôi đến để xem thử xem rốt cuộc bên đang ồn ào chuyện gì mà. - Chu Vô Ưu mỉm cặp kính. Trông cô vẻ vô cùng chân thành và ngây thơ.
Thế nhưng, Kim Minh Trân run rẩy bần bật thể kiểm soát, cứ như thể dội một xô nước đá khổng lồ từ đỉnh đầu xuống giữa một ngày đông giá rét . Bà cảm thấy luồng lạnh chạy dọc từ đỉnh đầu xuống tận gót chân. Bà thực sự khiếp sợ đến tột độ.
Cùng lúc đó, cánh cửa phòng của Diệp Lăng Chương cuối cùng cũng mở , và sự chú ý của tất cả đều đồng loạt đổ dồn bên trong căn phòng.