Điện thoại của Chu Vô Ưu reo lên một nữa, ngay khi cô kịp sắp xếp những kết quả điều tra của .
Đôi lông mày cô khẽ giật lên theo phản xạ khi thấy tên của Diệp Lăng Thần hiện màn hình. Cô chợt nhớ rằng lúc rời khỏi biệt thự ban nãy, vẫn còn đang vô cùng bực bội.
- Bốn rưỡi sẽ qua đón em. Tối nay chúng sẽ về thăm nhà cũ. - Tuy nhiên, giọng điệu của Diệp Lăng Thần vẫn nhẹ nhàng như thường lệ; trong giọng của hề toát lên chút vẻ hăm dọa nào.
- Ồ. - Chu Vô Ưu tỏ khá bất ngờ. Cô nhớ bức ảnh mà Tần Vũ Đồng gửi cho cô lúc nãy, nên cứ ngỡ rằng tối nay sẽ bận rộn đến mức thể về thăm nhà .
- Em cần ăn diện thật lộng lẫy ? - Chu Vô Ưu nghĩ rằng ít nhất cô cũng chỉnh trang bản cho thật tươm tất, vì đây là đầu tiên cô gặp mặt các bậc trưởng bối trong gia đình .
Đôi khi, việc chuẩn trang phục và trang điểm thật kỹ lưỡng thể ngốn mất hàng giờ đồng hồ, nhưng cô cực kỳ ghét trải qua những công đoạn rườm rà đó. Cô thầm hy vọng thể tránh chuyện , trừ khi Diệp Lăng Thần yêu cầu cô làm khác .
Có vẻ như Diệp Lăng Thần gọi điện cho cô chính là vì lý do đó. Tuy nhiên, lúc là hơn ba giờ chiều . Liệu cô thể chuẩn tươm tất đến mức nào chỉ trong vỏn vẹn đầy một tiếng rưỡi đồng hồ chứ?
- Không cần . - Diệp Lăng Thần đáp lời ngay lập tức. Người phụ nữ của còn chẳng thèm ăn diện vì chính , thì cớ gì cô làm thế chỉ để chiều lòng những chứ?
Anh cưới cô về để cô trở thành một món đồ trang sức chỉ để trưng bày cho họ ngắm .
Hơn nữa, thừa rằng cô chẳng hề thích những kiểu cách phô trương thái quá đó. Anh chỉ cô cứ thoải mái là chính mà thôi.
Nghe thấy , đôi mắt Chu Vô Ưu bỗng sáng rực lên. Thật ? Không cần chuẩn gì hết ư?
Cô ngạc nhiên, nhưng đôi môi bất giác cong lên thành một nụ . Cô cảm thấy vô cùng phấn khởi khi quyền tự do lựa chọn trang phục theo ý thích.
Dù thì với lớp ngụy trang hiện tại, cô cũng chẳng thể nào cải thiện đáng kể diện mạo của nữa. Hơn nữa, cô cũng chẳng hề ý định cố tình ăn diện để làm hài lòng bất kỳ ai.
Thế là, Chu Vô Ưu tiếp tục vùi đầu đống hồ sơ vụ án mạng, gửi bộ những tài liệu tất sang cho tiền bối của .
Sau đó, tiền bối sẽ chuyển tiếp bộ thông tin đó sang cho Thẩm Ngũ thiếu gia. Phương pháp chắc chắn gây bất tiện cho tất cả những liên quan, nhưng Chu Vô Ưu buộc hành động hết sức thận trọng sự cố xảy sáng nay tại sở cảnh sát.
bốn giờ rưỡi chiều, Diệp Lăng Thần mặt để đón cô, sai một giây nào. Anh luôn tôn trọng thời gian của khác - một phẩm chất mà bản Chu Vô Ưu cũng coi trọng.
Vừa thấy cô, kìm nụ . Anh nhận thấy cô vẫn đang diện đúng bộ trang phục mà cô mặc khi rời đó.
Cô quả nhiên lời răm rắp! Tại bình thường cô chẳng chịu ngoan ngoãn như thế nhỉ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/cuoc-hon-nhan-bi-mat-100-ngay-voi-ong-chu-chu-vo-uu-diep-lang-than/chuong-140-diep-tam-thieu-gia-that-la-ngau-3.html.]
- Có chuyện gì ? - Nhìn thấy nụ nhếch mép của , Chu Vô Ưu bỗng cảm thấy da đầu tê dại.
- Không gì cả. Cũng tệ. - Nhìn thấy vẻ mặt ngơ ngác của cô, nụ môi càng nở rộng hơn.
Về phần Chu Vô Ưu, cô cảm thấy khẽ run lên.
“Không tệ” ư?! Liệu thể giải thích rõ hơn xem rốt cuộc là điểm nào cô “ tệ” ?
Cô thực sự chẳng thể hiểu nổi ẩn ý đằng câu của , và cũng hoài nghi về mức độ chân thành của nó.
Hơn nữa, khi rời khỏi nhà sáng nay, vẻ mặt còn lộ rõ sự bực dọc; mà giờ đây, trở nên niềm nở và rạng rỡ đến lạ thường!
Chẳng lẽ nào, Mạnh Nhược Đình an ủi và xoa dịu tâm trạng ?!
Chu Vô Ưu thầm nghĩ, chắc chắn là như .
Trên suốt quãng đường , Diệp Lăng Thần dường như luôn giữ tâm trạng ; điều càng khiến Chu Vô Ưu tin chắc rằng một khác giúp lấy tinh thần.
Cuối cùng, cô cũng thể trút bỏ gánh nặng trong lòng. Có lẽ tha thứ cho cô về sự cố sáng nay , bằng chứng là tâm trạng của trở bình thường và vui vẻ như .
Diệp gia tọa lạc khá xa so với căn biệt thự của họ, và do tình trạng giao thông đông đúc đường, họ mất khá nhiều thời gian di chuyển. Mãi đến gần sáu giờ tối, họ mới đặt chân tới nơi.
Diệp Lăng Thần lái xe qua cổng chính và tiến khuôn viên Diệp gia. Cả sân rộng lớn chìm trong một bầu khí tĩnh mịch đến rợn .
Khuôn viên nơi đây rộng lớn đến mức khó tin. Diệp Lăng Thần lái xe thêm gần mười phút nữa, thì một tòa dinh thự nguy nga, tráng lệ mới dần hiện mắt họ.
Lúc , cánh cửa chính của tòa dinh thự vẫn đang khép chặt. Kể từ khi lái xe qua cổng lớn, Chu Vô Ưu thậm chí còn chẳng thấy dù chỉ là một bóng thấp thoáng đó.
Sắc mặt Diệp Lăng Thần trầm xuống, nhưng thêm lời nào mà bước xuống xe. Thật bất ngờ, đặt một tay lên eo cô, dẫn cô bước qua cánh cửa.
Cánh cửa dinh thự mở toang. Chu Vô Ưu sững sờ vài giây khi bộ khung cảnh bên trong hiện mắt. Cùng lúc đó, tất cả trong đại sảnh cũng đồng loạt chuyển ánh mắt về phía cô.
Tiếng chuông thông báo từ điện thoại của Diệp Lăng Thần cũng vang lên ngay khoảnh khắc , và ánh mắt lập tức nheo đầy sắc bén. Đó chính là âm báo đặc biệt mà cài đặt riêng cho cuộc điều tra về thế của cô.
Tiếng báo chắc chắn đồng nghĩa với việc họ phát hiện điều gì đó!!! Cuối cùng thì cũng sắp tường tận chuyện về phận và lai lịch của cô !