Diệp Lăng Thần đến nơi. Anh đỗ xe một cách tùy tiện lập tức bước tòa nhà mà chút do dự.
Mọi chuyện trong phòng thẩm vấn vẫn diễn như thường lệ.
Những câu hỏi mà Chu Vô Ưu đưa vẻ vô nghĩa, nhưng thực chất mỗi câu hỏi đó đều ẩn chứa một mục đích riêng. Tất nhiên, những khác hề điều đó, kể cả Mộ Thiếu Bạch.
Quả thực, Mộ Thiếu Bạch che giấu bản , nhưng gì thể lọt qua đôi mắt của cô. Chu Vô Ưu thể nắm bắt bất kỳ đổi dù là nhỏ nhất tinh vi nhất ở một con một cách nhanh chóng và chính xác – bởi lẽ đó chính là bản chất công việc của cô.
Câu hỏi cuối cùng của cô nhằm kiểm chứng một suy luận rút từ những thăm dò đó.
Ngay khi đặt câu hỏi, cô nhận thấy gương mặt Mộ Thiếu Bạch lộ rõ vẻ lúng túng, xen lẫn với một nỗi giận dữ đầy bất thường. Những khác cũng đều chứng kiến điều đó.
Tuy nhiên, Chu Vô Ưu phát hiện rằng ẩn sâu trong đôi mắt là một nỗi đau thương tột cùng, cùng với chút thoáng nét tự ti, mặc cảm. Hơn nữa, cơ thể dường như căng cứng trong tích tắc.
Chu Vô Ưu hiểu rõ là những phản ứng chân thực, và là những biểu hiện cố tình phô bày để đ.á.n.h lừa thị giác của khác.
- Tôi Mộ gây dựng một cơ nghiệp đồ sộ. Ở độ tuổi mà vẫn kết hôn, cũng chẳng con cái nối dõi. Thật là một điều đáng tiếc khi ai thể kế thừa gia sản của . - Giọng điệu của Chu Vô Ưu bỗng đổi. Cô cứ như một kẻ tôn sùng đồng tiền, đang khao khát hóng hớt những chuyện thị phi giật gân .
Nghe những lời cô , cơ thể đang căng cứng của Mộ Thiếu Bạch bỗng thả lỏng thấy rõ.
Ở phía bên phòng thẩm vấn, vẻ bất mãn hiện rõ gương mặt của Thẩm Ngũ thiếu gia. Rốt cuộc thì phụ nữ đang làm cái quái gì ở đây ?
Tại cô bận tâm chuyện gia sản của khác thiếu kế thừa chứ? Chẳng lẽ cô đang nuôi mộng chiếm lấy một phần lớn trong khối tài sản đó ?
Rốt cuộc thì Cả đang nghĩ gì khi tiến cử phụ nữ chứ?
- Tuy nhiên, Mộ , chị em của cũng thể kế thừa gia sản của mà. - Chu Vô Ưu bỗng nhiên thêm một câu, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ mờ nhạt.
- Tôi chị em nào cả. - Mộ Thiếu Bạch đáp gần như ngay lập tức.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi , Chu Vô Ưu nhận thấy tư thế vốn đang thả lỏng của bỗng trở nên căng thẳng trở , và một vẻ mặt đầy phức tạp thoáng lướt qua đôi mắt . Dù nữa, Chu Vô Ưu cũng thu thập lượng thông tin quá đủ cho .
- Tôi còn gì để hỏi nữa. - Chu Vô Ưu đột ngột kết thúc cuộc thẩm vấn.
Cô câu trả lời cho những nghi vấn trong lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/cuoc-hon-nhan-bi-mat-100-ngay-voi-ong-chu-chu-vo-uu-diep-lang-than/chuong-118-co-ay-chinh-la-nguoi-phu-nu-cua-nam-nam-truoc-sao-co-the-xinh-dep-den-the-4.html.]
Chỉ thế thôi ? Lời tuyên bố khiến Thẩm Ngũ thiếu gia ngây . Chuyện gì đang xảy ? Một cuộc trò chuyện vô nghĩa là tất cả những gì cô cần ? Mọi chuyện kết thúc đơn giản như thế ư?
Chẳng lẽ cô coi vụ án quan trọng như một chuyện vặt vãnh ?
Anh thực sự hỏi cô về những phát hiện của cô. Liệu cô rốt cuộc ai sẽ là thừa kế cơ nghiệp ?
May mắn , ngay từ khoảnh khắc cô bước phòng thẩm vấn, đặt quá nhiều kỳ vọng. Tuy nhiên, Ba chỉ thị rằng cô nhất định ở .
Anh nào dám trái lệnh của Ba!
- Cô Đường, xin vì làm phiền cô, nhưng thực sự thêm ý kiến của cô về vụ án . Cô thể vui lòng ghé văn phòng của một lát ? - Thẩm Ngũ thiếu gia tiến gần Chu Vô Ưu ngay khi cô bước khỏi phòng thẩm vấn.
Chu Vô Ưu nhận thấy một chút sự tôn trọng trong giọng điệu của . Thái độ của vẻ chân thành, và cũng kiểm soát biểu cảm gương mặt . Cô buộc thừa nhận tài che giấu cảm xúc tuyệt vời của .
Bất kỳ nào khác chắc chắn sẽ mảy may nghi ngờ sự chân thành đó, nhưng Chu Vô Ưu tinh ý nhận sự run rẩy khẽ trong giọng của . Cô rằng hề những lời từ tận đáy lòng.
Hơn nữa, rõ ràng là thể thấu hiểu ý nghĩa đằng những nỗ lực thẩm vấn của cô trong phòng lúc nãy; điều đó đồng thời cũng bộc lộ sự bất đồng của đối với phương pháp làm việc của cô. Nếu , tại ngỏ ý thảo luận với cô?
Nếu hiểu ý đồ thực sự của cô, thì gã đàn ông kiêu ngạo lẽ đang tỏ thái độ khinh thường cô lúc mới .
Chính vì thế...
- Không cần . Tôi còn việc khác làm. - Chu Vô Ưu , định rời .
- Cô Đường... - Tuy nhiên, Thẩm Ngũ thiếu gia bước nhanh hơn để chặn đường cô.
Có lẽ nhận thấy sự vội vã đầy sốt ruột trong hành động của , bèn giải thích một cách vẻ khá tùy tiện.
- Cô Đường , cô điều gì trao đổi về vụ án ?
- Thẩm Cục trưởng đang cố tình giữ chân . - Ánh mắt Chu Vô Ưu trở nên thâm trầm. Giọng điệu của cô mang tính khẳng định tuyệt đối, chứ hề tỏ vẻ nghi vấn.
Cô chẳng lãng phí thời gian để những lời vô nghĩa với , cũng chẳng tự rước thêm những rắc rối cần thiết .
Nếu Thẩm Ngũ thiếu gia thực sự đang cố tình kéo dài thời gian lưu của cô, thì cô...