Sự thật là, Lãnh thiếu gia tình cờ xuất hiện tại một buổi quảng cáo của Lý Vũ Hân, và cô chớp lấy cơ hội đó để trò chuyện đôi câu với .
Sau cuộc gặp gỡ , cô nhận một bó hoa. Lý Vũ Hân cùng bộ ê-kíp đương nhiên đều đinh ninh rằng bó hoa đó là do Lãnh thiếu gia gửi tặng. Tuy nhiên, đó cô mới phát hiện tặng hoa là một khác; thế nhưng, khi thấy những ánh mắt ngưỡng mộ mà dành cho , cô lên tiếng giải thích thêm.
Lý Vũ Hân vốn rõ thế hiển hách của Lãnh thiếu gia, bởi cô cũng nuôi hy vọng thể kết giao bằng hữu với .
Tin đồn cứ thế lan truyền rộng rãi. Tuy nhiên, Lãnh thiếu gia hề đính chính, và vì thế, cô cũng chẳng buồn giải thích làm gì.
Cô ngờ rằng một thời điểm nhạy cảm như lúc , Lãnh thiếu gia nỡ lòng bôi nhọ, làm cô mất mặt ngay bao con mắt dòm ngó của công chúng.
- Cô hẳn hiểu rõ hậu quả của việc gây rối tại sự kiện do chính tổ chức chứ. Giờ thì , rốt cuộc chuyện gì xảy ? - Lãnh thiếu gia khẽ liếc Chu Vô Ưu với vẻ hờ hững. Sự thiên vị mà dành cho Chu Vô Ưu hiện lên rõ mồn một.
Ánh mắt của Diệp Lăng Thần chợt trở nên thâm trầm. Chẳng lẽ gã đàn ông đang định tay giải cứu phụ nữ của ?
- Cô Chu , ý định đắc tội với cô . Chính Chu Ninh Nhi là kẻ xúi giục làm . Chu Ninh Nhi hứa rằng nếu chịu giúp cô , cô sẽ trao cho một vai mẫu trong các dự án kinh doanh của nhà họ Chu; chính vì những lợi ích đó làm cho mờ mắt, mới gật đầu theo.
Toàn Lý Vũ Hân run lên bần bật vì khiếp sợ. Cô thừa hiểu sự tàn nhẫn khét tiếng của Lãnh thiếu gia, thế nên cô chẳng dại gì mà mạo hiểm chọc giận . Thậm chí, khi giọng của Lãnh thiếu gia còn dứt hẳn, cô vội vàng khai báo một cách thành khẩn.
- Cô Chu ơi, những lời là sự thật. Trước đây nào quen gì cô , thì cớ gì bày mưu hãm hại cô chứ? Kẻ chủ mưu thực sự chuyện chính là Chu Ninh Nhi đấy ạ. Chính cô ép buộc làm những chuyện . - Lý Vũ Hân liên tục lặp lặp lời giải thích của , chỉ vì sợ rằng Chu Vô Ưu sẽ tin lời cô .
- Cô đang cái thứ nhảm nhí gì thế hả? Đừng hòng vu khống, buộc tội khi trong tay chẳng lấy một chút bằng chứng nào nhé! - Vô vàn cảm xúc lướt nhanh qua gương mặt Chu Ninh Nhi, nhưng cô vẫn nhất quyết chịu nhận tội.
- Tôi thực sự bằng chứng đây. Tôi ghi âm cuộc trò chuyện của chúng , phòng khi cô trở mặt giữ lời hứa. - Dù Lý Vũ Hân chỉ là một mẫu mới nghề, nhưng cô cũng lăn lộn trong giới giải trí vài năm. Hiển nhiên, cô cũng thủ sẵn vài chiêu trò phòng khi chứng kiến những thói hư tật thường xuyên diễn trong ngành .
Chỉ trong vài giây, cô lấy điện thoại và bật đoạn ghi âm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/cuoc-hon-nhan-bi-mat-100-ngay-voi-ong-chu-chu-vo-uu-diep-lang-than/chuong-112-diep-thieu-gia-co-ke-dang-muon-cuop-mat-trai-tim-nguoi-phu-nu-cua-anh-3.html.]
- Làm giúp một việc, đổi sẽ cho cô một suất làm mẫu tại công ty của gia đình họ Chu. - Giọng của Chu Ninh Nhi vang lên rõ mồn một qua loa điện thoại.
- Cô làm gì?
- Hãy tìm cơ hội nhét sợi dây chuyền của cô túi xách của cô , vu khống cô tội ăn cắp. Nếu cô làm thành công, sẽ đưa cô làm tại công ty nhà họ Chu.
Đoạn ghi âm đó là bằng chứng quá đủ để củng cố cho lời khai của Lý Vũ Hân.
Ngay lúc , sắc mặt Chu Ninh Nhi trở nên trắng bệch như tờ giấy. Cô phản bác, nhưng bằng chứng rành rành như thế, cô còn cơ hội nào nữa.
- Ồ, hóa chính chị em ruột của là kẻ giật dây tất cả chuyện . Nếu thì... - Khẽ nhíu mày, Chu Vô Ưu sang Chu Ninh Nhi đột ngột ngưng lời giữa chừng để tạo hiệu ứng kịch tính.
Nghe thấy những lời đó, đám đông cứ ngỡ rằng Chu Vô Ưu sẽ bỏ qua cho em của , mặc dù chính cô mới là kẻ chủ mưu âm mưu thâm độc . Dẫu thì họ cũng là một nhà mà.
Sắc mặt Thẩm Ngũ thiếu gia tối sầm . Chẳng lẽ phụ nữ ngốc nghếch định cứ thế cho qua chuyện ?
Cô từng Chu Ninh Nhi hãm hại chỉ một . Chẳng lẽ cô quên hết ?
- Các cảnh sát, xin hãy cứ xử lý vụ việc theo đúng quy định của pháp luật. - Chu Vô Ưu cuối cùng cũng tiếp câu còn dang dở, đúng lúc đám đông đang đoán già đoán non xem cô sẽ làm gì tiếp theo.
Thẩm Ngũ thiếu gia khẽ sững . Mẹ kiếp! Cô đúng là chẳng cần thiết ngưng lấy lâu đến thế giữa chừng câu chứ.
- Ha, thôi. - Viên cảnh sát trẻ tuổi kìm tiếng .
- Không cần xem camera nữa , vì chúng làm sáng tỏ chuyện . Thẩm đội trưởng , phiền trả thứ đó cho ? - Chu Vô Ưu hướng ánh mắt về phía chiếc “camera thu nhỏ” đang trong tay Thẩm Ngũ thiếu gia.