Cuộc Gọi Phơi Bày Sự Thật - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-05-08 04:25:13
Lượt xem: 100

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giận thì giận thật, nhưng kiểu gì cũng bòn rút chút tiền từ mới lật bài ngửa cũng muộn. Con thể vì xả cơn giận mà ngay cả tiền cũng cần chứ?

Khổ nỗi, nghĩ mãi mà chẳng cách gì. Hắn vốn là nghèo ba đời, vất vả lắm mới học đại học làm ở doanh nghiệp nhà nước để hưởng lương c.h.ế.t. Hồi đó cũng vì thấy tuổi tác còn nhỏ, gia đình thúc giục, thấy trông cũng thật thà, công việc định nên mới mù mắt mà gả cho .

Cứ tưởng lấy t.ử tế, ai ngờ chẳng thật thà chút nào, còn yếu sinh lý. Kết hôn 5 năm mà con, mấy năm gần đây đến cả sinh hoạt vợ chồng cũng chẳng .

Bây giờ chỉ thể tìm cách kiếm tiền thôi.

Cơ mà cái bộ dạng phế vật của Vương Hạo, lôi sang Miến Điện bán thận chắc cũng chỉ mấy quán đồ nướng thèm mua thôi.

Tôi lo lắng đến mức quên bẵng mất việc đến đây là để bắt ghen.

Cũng may là hướng đúng, phương pháp sớm muộn gì cũng . Cuối cùng cũng nghĩ một cách .

Tuy nhiên, còn cần chuẩn kỹ càng thêm một chút, và thật nhẫn nại. Bị cắm sừng là t.h.ả.m nhất, t.h.ả.m nhất là buông xuôi tất cả mà chẳng thu gì.

06

Gần đến buổi trưa, đôi cẩu nam nữ đó cuối cùng cũng mãn nguyện dắt xuống lầu.

Tôi đợi đến khi bọn họ bước khỏi cửa khách sạn mới đột ngột tiến tới.

"Chồng ơi, chẳng tăng ca ? Sao ở đây?"

Vương Hạo dọa cho giật b.ắ.n . Nếu mà xông thẳng phòng thì lẽ cú giật sẽ trở thành bóng ma tâm lý cả đời của mất.

"Sao em ở đây?"

"Chẳng em dạo phố ? Ở một chán quá, em cứ mấy mới nhận đấy. là đang tăng ca nên em chẳng dám nhận quen luôn. Còn vị là...?"

Người phụ nữ trung niên bên cạnh mặt đỏ bừng.

"Ồ, để tự giới thiệu, là cấp của Vương Hạo. Hôm nay cùng tăng ca về sớm nên rủ đây ăn cơm, trò chuyện chút thôi."

Ăn cơm? Ăn cái búa ! Ăn cái gì chẳng lẽ ?

"Tam tỷ" mặt đỏ thật đấy, nhưng chẳng hổ do dối .

"Ồ, . Nhà Hạo tăng ca liên tục suốt một năm nay , công ty các chị cũng thật là bóc lột quá . , Hạo bảo năm nay tăng ca nhiều để cuối năm phân nhà, chuyện đó thật chị? Anh lừa chứ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/cuoc-goi-phoi-bay-su-that/chuong-4.html.]

Tam tỷ liếc Vương Hạo một cái lập tức gật đầu.

" , đúng , Vương Hạo chắc chắn sẽ phân nhà."

"Được phân nhà là , cũng uổng công vất vả mỗi tuần đến mức thâm quầng cả mắt."

Vương Hạo lúng túng, cố tỏ bình tĩnh.

"Sếp, xin phép về ."

Nói xong, nắm chặt cánh tay kéo , vài bước mới buông . Thấy vẻ mặt hoảng hốt của , cũng chẳng thèm giận nữa.

"Anh vội cái gì thế? Không là làm chuyện gì khuất tất đấy chứ? Bảo là tăng ca mà chạy đến gần khách sạn thế ?"

Sắc mặt Vương Hạo lập tức sa sầm, nhưng nhanh đó bắt đầu giở trò thao túng tâm lý với .

"Em ? Em suýt nữa thì phá hỏng kế hoạch của đấy."

"Kế hoạch gì cơ?"

"Người phụ nữ lúc nãy là sếp của , bà phụ trách việc phân nhà. Anh vốn định mời bà ăn cơm để lấy lòng, em chen quấy rầy như , ngộ nhỡ thành kiến với thì ?"

Trời ạ, đúng là cao thủ, đổi trắng đen giỏi thật đấy, thế mà cũng sang đổ cho ?

"Chồng ơi, em xin , em ..."

"Lần chú ý một chút!"

Mẹ kiếp, nếu vì thời cơ tới, còn lâu mới nhịn cục tức .

07

mà, cái gì cần xả thì vẫn xả cho bõ tức.

"Chồng ơi, lúc nãy em thấy siêu thị bán lốc 12 chai nước khoáng giảm giá, chỉ 12 tệ thôi. Em nhờ nhân viên mang cửa , bê giúp em trạm xe buýt nhé."

Đôi chân vốn đang run rẩy của Vương Hạo dường như càng run mạnh hơn.

"Em mua nhiều nước thế làm gì? Siêu thị nhà cũng mà."

"Ở đây rẻ hơn mà ? Dưới nhà tận 24 tệ, em thấy vất vả kiếm tiền tăng ca nên em cũng tiết kiệm chút chứ..."

Loading...