Cửa không khóa, vào làm đi - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-01-29 01:57:38
Lượt xem: 71

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói đến đây, Phó Tế dần mất kiểm soát cảm xúc, giọng nghẹn ngào:

"Anh ly hôn. Thế nên suy nghĩ lâu, vì để đám gì bên ngoài quyến rũ em rời xa , chi bằng tìm một đứa rõ gốc gác. Dưới sự kiểm soát của , nó sẽ dám làm hại em, cũng dám đòi hỏi danh phận."

Tôi sững sờ hồi lâu mới phản ứng kịp mà Phó Tế đang nhắc đến là ai.

"Anh đang đến Ian?"

"Cái thằng nhóc thối tha đó á?"

Nhìn vẻ mặt hoảng hốt của Phó Tế, bỗng cảm thấy ngứa răng.

Tôi dứt khoát c.ắ.n mặt một cái cho nhớ đời:

"Có thời gian sắp xếp theo dõi em, mà thời gian tra xem thằng bé đó còn đủ tuổi vị thành niên !"

"Đã diễn vai phản diện âm hiểm mà cũng xong, cứ một ở đó nghĩ ngợi lung tung. Anh thể vì thấy mấy đứa nhóc nước ngoài trông già dặn mà nghĩ em sẽ hại trẻ vị thành niên chứ? Gu của em là đàn ông trưởng thành, hiểu ?"

Vẻ mặt Phó Tế đờ trong chốc lát:

"Anh dám tra, sợ..."

"Không sợ."

Tôi đưa thẳng điện thoại cho :

"Kiểm tra , trừ tin nhắn với album ảnh của em và con bạn , còn tùy lật mở."

Cũng album ảnh gì mờ ám, đơn giản là nó "trong sáng" cho lắm thôi.

Còn tin nhắn với bạn thì khỏi , ai hiểu thì tự hiểu.

"Ian là đứa cháu trai duy nhất của bác sĩ Levi. Em chủ động tiếp cận cũng vì xem thể tạo quan hệ , để giúp vài câu, thuyết phục bác sĩ Levi tái xuất."

Cái tên bác sĩ Levi quả thực hề xa lạ.

Y thuật cao siêu, vô kỳ tích y học đời lưỡi d.a.o phẫu thuật của ông, nhưng cuối cùng ông vì một vụ hành hung bác sĩ mà giải nghệ.

Ông nản lòng thoái chí, cầm d.a.o mổ thêm nào nữa.

Kể từ đó ông ngao du khắp nơi, hành tung bất định.

Việc Ian là cháu trai ông cũng chỉ là tình cờ.

Ừm, đúng là trong sách cả kho vàng mà.

Nghe đến đây, tay Phó Tế run rẩy:

"Vậy nên em liên lạc với là vì đôi chân của ."

Tôi bực , dùng trán cụng trán một cái:

"Chứ còn gì nữa?"

"Còn ai đáng để em tốn công như ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/cua-khong-khoa-vao-lam-di/chuong-7.html.]

"Lúc đầu với là vì em cũng chắc chắn, sợ hy vọng thất vọng. Vốn dĩ em định đợi khi nào xong xuôi sẽ tạo bất ngờ cho , giờ thì , tặng cho em một phen hú vía ."

Tôi từng chứng kiến thời thiếu niên hào hùng của Phó Tế.

từng kể, thích đua xe, thích các môn thể thao mạo hiểm, ngay cả các môn bóng cũng cực kỳ xuất sắc.

Trong nhà một căn phòng đóng kín từ lâu, bên trong bày đầy những huy chương của .

Phó Tế né tránh thấy chúng, còn thì lẳng lặng lau từng lớp bụi bặm bám đó.

Trong lời kể của khác, luôn rạng rỡ, mạnh mẽ, như một vầng mặt trời bao giờ dập tắt.

Thế nhưng đầu gặp Phó Tế, đang trong xe, góc nghiêng tái nhợt ẩn chứa sự mệt mỏi rã rời.

Lúc đó nhận , việc đầu tiên làm khi bố đẻ tìm về là gả , thế nên đầy bụng bất mãn mà mỉa mai ngay mặt :

"Một lão già chân thọt, tính khí quái gở, là trạm thu mua phế liệu cơ chứ."

Anh tự giễu một tiếng:

" thế, một kẻ tàn phế còn vác xác ngoài hại làm gì?"

Vì câu đó mà khi kết hôn, Phó Tế luôn trốn tránh .

Anh trốn, thì bám lấy.

Tôi đẩy dạo, mệt thì lòng .

Một cái ôm đủ thì trao cho cái ôm.

Ban đầu đúng thật là vì áy náy và thương hại, nhưng về chuyện dần dần đổi khác.

Vì yêu mà sinh lo âu.

Tôi chỉ mong mỗi đêm đều thể ngủ ngon, những cơn ác mộng làm cho giật tỉnh giấc.

Lần đầu tiên của chúng là do chủ động.

Bên ngoài cửa sổ mưa như trút nước, tiếng sấm đập liên hồi dây thần kinh của Phó Tế, cơn đau từ xương chân và ký ức kinh hoàng về vụ t.a.i n.ạ.n cứ lặp lặp giày vò .

Tôi coi t.h.u.ố.c giảm đau như kẹo mà uống.

Thế nên trở , rúc lòng trong tư thế đối mặt.

Lời đề nghị đưa đột ngột:

"Em khó ngủ, hôn nhé?"

Phó Tế gì, nhưng dùng hành động để trả lời .

Mọi chuyện đó diễn một cách tự nhiên như nước chảy thành sông, ngay cả cơn mưa bão cũng trở thành bản nhạc nền trợ hứng.

Tôi ở bên , suốt cả đêm.

Yêu là một loại cảm xúc kỳ diệu.

Loading...