Cửa không khóa, vào làm đi - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-01-29 01:57:35
Lượt xem: 104

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Camera chuyển sang chế độ , lướt qua bóng dáng của Tống Kỳ Niên trong một giây.

Sắc mặt của Phó Tế trắng bệch đến đáng sợ.

Tôi chút lo lắng:

"Anh cảm ? Sao trông thần sắc thế?"

"Bôi t.h.u.ố.c ?"

Chủ đề đổi quá đột ngột, mất một lúc mới phản ứng kịp, nhận đang nhắc đến mấy vết muỗi đốt cổ .

"Em mới tự bôi xong , cũng , vết c.ắ.n nặng lắm, chắc là đợi về thì nó cũng lặn hết thôi."

"

Giọng của Phó Tế khản đặc, đôi mày nhíu chặt, dường như thể chấp nhận nổi:

"Cậu để em tự bôi t.h.u.ố.c ?"

Tôi ngơ ngác, cái " " chẳng lẽ là đang chỉ Tống Kỳ Niên?

Để em chồng giúp bôi t.h.u.ố.c á?

Thế đúng ?

"Chuyện em tự làm là , cần thiết phiền đến khác."

Tôi cân nhắc trả lời, nhưng Phó Tế xong vẻ càng giận hơn.

Anh nhắm mắt :

"Em đưa điện thoại cho Tống Kỳ Niên."

Tống Kỳ Niên cũng ngơ ngác kém.

Cậu vốn sợ họ , run cầm cập còn kịp gọi một tiếng .

Đã thấy một câu lạnh lùng thấu xương:

"Cởi áo , biến khỏi nhà tao, tránh xa vợ tao ."

Sao giống hệt mấy câu chính thất dằn mặt tiểu tam thế ?

Bỗng nhiên mắng xối xả mặt, tính thiếu gia của Tống Kỳ Niên cũng trỗi dậy:

"Chẳng bảo em đến tìm chị dâu ? Ban đầu em bảo là khách sạn thuê phòng , đêm hôm khuya khoắt, em vẫn còn là trai nhà lành đấy nhé, như thế đúng quy tắc. Anh cứ dùng xe đua để uy h.i.ế.p dụ dỗ, nếu em cũng chẳng thèm đến ."

"Còn cả đống quần áo của nữa, em chả buồn , còn lẳng lơ hơn cả mấy gã trai bao bên ngoài, tưởng em mặc chắc?"

"Em thật nhé, tính kiểm soát của quá mạnh đấy, em nhạc gì cũng quản, đừng là đối với chị dâu, chị sớm muộn gì cũng chịu nổi !"

"Anh bảo em biến, em cứ biến đấy, em cứ thích ở gần vợ , chiếm nhà của , làm chim hú chiếm tổ đấy, giỏi thì bay về nước mà đ.á.n.h em !"

Nói xong, Tống Kỳ Niên im lặng một lúc, lấy chút lý trí, liền ngậm đắng nuốt cay mở lời:

"... Cái xe đua chắc tặng em nữa nhỉ."

Đáp án thì ai cũng đoán .

Cuộc gọi kết thúc, gọi Tống Kỳ Niên .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/cua-khong-khoa-vao-lam-di/chuong-4.html.]

"Cậu thích bài hát nào ?"

Tống Kỳ Niên thút thít, nhớ đến mấy câu hùng hổ nên dám :

"Cũng hẳn là thích lắm, em chỉ tình cờ ngẫu nhiên trúng thôi."

"Vậy đó là bài...?"

"Cửa khóa."

Tim bỗng hẫng một nhịp, trực giác mách bảo bỏ qua thời cơ .

"Cậu cho chị xem lịch sử trò chuyện giữa và Phó Tế ?"

Tống Kỳ Niên do dự:

"Chị dâu , tuy em và em cãi , nhưng cái nghĩa khí em ..."

"Chị tặng chiếc xe đó."

Tống Kỳ Niên lập tức dâng điện thoại bằng hai tay.

Hai bọn họ ít khi liên lạc.

Lần thường xuyên nhất chính là tối nay, Phó Tế dùng một chiếc xe để dụ dỗ Tống Kỳ Niên, hỏi sẵn lòng giúp làm một việc .

Hàng giới hạn cơ mà, Tống Kỳ Niên đương nhiên là đồng ý cả hai tay hai chân.

Cậu nhắn tin dồn dập hỏi khi nào thì bắt đầu, sẵn sàng ngay bây giờ, thì nào là vợ của cũng là vợ của em, vì chị dâu nguyện nhảy dầu sôi lửa bỏng.

Rõ ràng là lời nịnh nọt đầu môi, Phó Tế hiểu lầm thành ý đồ với .

Xem thời gian, khớp với bài đăng diễn đàn.

Đoạn là Tống Kỳ Niên đăng một cái status lên vòng bạn bè, than thở ống nước nổ, đêm nay lang thang đầu đường xó chợ.

Ước chừng là Phó Tế thấy câu nên mới đổi ý, bảo trực tiếp đến nhà luôn.

Tống Kỳ Niên còn ngây thơ phản hồi một chữ ok:

【Anh đúng là nhất, yên tâm , em chừng mực mà, câu "vợ của em thì kính"... nhầm, " khinh".】

Tống Kỳ Niên thấy câu thì mặt đầy kinh hãi:

"Là ' khinh'! Tại bộ gõ nhảy chữ thôi, chị dâu, chị nhất định tin em."

Tôi bằng ánh mắt đầy thương cảm:

"Chị dâu tin , nhưng thì chắc ."

"Ngoài những cái , Phó Tế còn hỏi xin cái gì khác ?"

"Một bản báo cáo khám sức khỏe, cũng chẳng đòi cái thứ đó làm gì nữa."

Tống Kỳ Niên lầm bầm.

Sự thật phơi bày, lòng nhất thời ngổn ngang trăm mối.

Cái bài đăng đó hóa đúng là do Phó Tế .

Mở điện thoại lên, đập mắt là một đống thông báo đỏ rực, cứ ngỡ là hội chị em đang xin link truyện, click mới phát hiện cái bài đăng tùy hứng bùng nổ .

Loading...