Tôi đặc biệt phản hồi bình luận :
【Chồng cũng chịu tập phục hồi t.ử tế, lúc còn lo cho , giờ nghĩ thấy thế .】
Bộ combo chiêu thức đem hiệu quả bất ngờ.
Ian phấn khích báo cáo với rằng, mấy ngày nay Phó Tế phát điên lên mà tập luyện, dáng vẻ đó trông hệt như sợ ai tới cướp mất vợ bằng.
Về phần Tống Kỳ Niên, sớm dặn dò lánh nạn ít ngày. Anh họ dạo gần đây mắt, đặc biệt là với chiếc xe bảo bối .
Ian cao giọng hào hứng:
"Giản ơi, phối hợp với thế nào ."
Cậu diễn tả một cách sinh động chuyện giả vờ nhận điện thoại mặt Phó Tế, là đưa "đồ bảo hộ" sang cho như thế nào.
Sau đó...
"Tôi bảo bận , bảo hai dứt khoát là đừng dùng nữa cho xong."
Nghe đến đây, tim bỗng nhảy dựng lên một cái, bật dậy khỏi giường.
"Đợi , Phó Tế bây giờ đang ở ?"
Ian ngơ ngác lầm bầm:
"Còn ở nữa? Trong phòng bệnh chứ ."
"Đậu xanh, !?"
Dự cảm bất an trong lòng đạt đến đỉnh điểm ngay khi tiếng chuông cửa vang lên.
Chuyển sang trang cá nhân, Phó Tế gửi cho một tin nhắn từ nửa giờ :
【Quà mua cho em gửi tới đấy, ngủ dậy nhớ lấy nhé.】
Tôi nào gan mà lấy cơ chứ.
Đành giả vờ ngủ .
Dù chẳng tác dụng gì, vì Phó Tế thể nhập mật mã để nhà, nhưng trốn lúc nào lúc nấy.
Trừ khi...
Trong đầu bỗng lóe lên một tia sáng.
Tôi thể khóa cửa phòng ngủ mà.
Đi ngủ khóa cửa là chuyện quá bình thường còn gì.
Tôi rón rén tiến gần cửa phòng, đến thở cũng dám thở mạnh.
Khi chạm tay nắm cửa, chóp mũi lấm tấm một tầng mồ hôi mỏng.
Sắp thành công .
lúc , một bàn tay với những khớp xương rõ ràng lách khe cửa.
Giọng của Phó Tế lạnh lẽo vang lên:
"Chẳng đang ngủ ? Bảo bảo?"
"Anh nhớ là đây em thói quen khóa cửa, là, vài thứ khuất tất cuối cùng cũng hổ ?"
Phó Tế cao, điều luôn rõ.
khi bóng hình của phủ xuống như một ngọn núi nhỏ che lấp lấy , mới thực sự cảm nhận áp lực nặng nề từ .
Tôi hoảng loạn lùi vài bước, cố gắng giữ bình tĩnh, chớp chớp mắt :
"Vừa nãy em đang ngủ thật mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/cua-khong-khoa-vao-lam-di/chuong-10.html.]
"Với ai bảo em định khóa cửa chứ? Em thấy khát nên ngoài uống nước thôi."
Chẳng Phó Tế tin .
Anh dạt sang một bên, ánh mắt tối tăm khó đoán cứ dán chặt .
Thấy vẫn im, khẽ mỉm :
"Cần bế em ?"
Tôi vội vàng lắc đầu nguầy nguậy.
Phó Tế bám sát ngay lưng rời nửa bước.
Tôi rót một ly nước đầy, nhấp từng ngụm nhỏ.
Cả cơ thể cứng đờ, dám đầu .
nước thì cũng lúc hết.
Cánh tay Phó Tế siết chặt lấy eo , giọng đầy vẻ âm u:
"Sao khát đến thế? Nếu Bảo bảo ngủ dậy, còn tưởng em lén lút làm chuyện gì tốn sức lắm cơ đấy."
Tôi vội vàng xoay , hai tay chống lên lồng n.g.ự.c .
Tôi thực sự chịu nổi cái tông giọng mỉa mai của .
Tôi nhón chân hôn một cái, chủ động nhận với hy vọng sẽ khoan hồng:
"Em sai , đừng giận mà."
Phó Tế vẫn dửng dưng, thậm chí chẳng thèm đáp nụ hôn của .
Tôi chuyện lớn .
Tôi kéo xuống sofa, quỳ , lôi cái cớ chuẩn từ để đổ .
"Chuyện đó là em lấy cảm hứng nghệ thuật từ đời thực thôi mà, với em ghi chú là hư cấu , rõ ràng là giả mà ."
"Còn về Ian, em bảo là lung tung , vì mà giận lây sang em đấy."
"Hơn nữa, dạo 'mạnh bạo' như thế, em nào dám đến bệnh viện tìm ngược chứ, trốn một chút chẳng là bình thường ?"
Phó Tế với ánh mắt nặng nề.
Một lúc , bật vì tức giận:
"Vậy là do nghĩ ngợi lung tung, đổ oan cho em ?"
Tôi chớp mắt lấy một cái, trực tiếp làm một cú 'sofa-dong' áp sát :
"Tất nhiên ạ."
Mấy lọn tóc rũ xuống, khẽ lướt qua bên mặt .
Phó Tế đưa tay giữ lấy nó.
Anh dịu dàng vén tóc tai cho .
Ngay khi tưởng rằng vượt qua cửa ải , thì đầu ngón tay của Phó Tế xoay , cảm giác lạnh lẽo như lưỡi rắn lướt qua cằm .
Giọng vẫn chút cảm xúc nào:
"Bảo bảo, nhớ là từng nhắc với em , bệnh viện đó tên ."
"Em lúc xem camera giám sát, nghĩ gì ?"
"Ngoại tình ư? Đánh gãy chân."
Mồ hôi trán vã như tắm.