cos0 - Chương 2: "Đừng chạm vào tôi."

Cập nhật lúc: 2026-04-06 07:06:53
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chiếc xe tiến khu dân cư mới dọn đến tuần , nhân viên bảo vệ thẳng tắp, giơ tay chào.

Hứa Ký về đến nhà, "tạch" một tiếng bật đèn lên, đập mắt là bảy tám chiếc ván trượt đủ loại và trang trượt tuyết treo tường.

Căn nhà mới trang trí theo phong cách tối giản lạnh lùng, t.h.ả.m và chăn đệm đều là màu xám, thấy một chút sắc màu rực rỡ nào, một màn hình lớn khảm tường trắng, đó hiển thị thời gian "7:59".

Anh định tắm , điện thoại của Trần Luyến gọi tới.

Kể từ khi nhận giấy chứng nhận kết hôn, những cuộc gọi điên cuồng của cha chỉ tăng chứ giảm, khiến Hứa Ký bây giờ thấy tiếng chuông là tim run lên, sự chán ghét từ tận đáy lòng khiến là chuyện gì nảy sinh bực bội.

Anh hít sâu một , bắt máy:

"Chuyện gì?"

Trần Luyến hỏi:

"Hôm nay con cũng về nhà ? Tiểu Thính ... , con nhiều ngày về , cũng nên về nhà xem chút chứ?"

Sự chán ghét của Hứa Ký đối với Lê Thính lúc đạt đến đỉnh điểm, lạnh một tiếng.

"Sao? Cậu còn mách lẻo ?"

Trần Luyến cuống quýt.

"Ấy , nhầm, chỉ là..."

"Sau nếu vì chuyện thì đừng gọi điện cho con nữa."

Hứa Ký tâm trạng , tâm trạng tệ, phiền đến mức đập đồ. Nhờ cái cuộc hôn nhân đầu tiên trong suốt 26 năm qua nhận dễ nổi nóng đến thế.

Anh rút một điếu thuốc, ngậm miệng dùng răng c.ắ.n nhẹ. Không cử động, phiền, Hứa Ký mặt cảm xúc trần nhà, khí lúc chỉ cần một sợi lông rụng xuống cũng đủ khiến nổ tung.

Đợi đến khi đầy miệng là vị đắng của t.h.u.ố.c lá, mới dậy về phía phòng tắm, kết quả cởi áo xong, điện thoại vang lên.

Hứa Ký lập tức bùng nổ, bắt máy gầm nhẹ:

"Đừng làm phiền nữa, một ngày mấy cuộc điện thoại chỉ để cùng một chuyện, thấy thú vị ?"

Đầu dây bên im lặng một hồi lâu mới rụt rè lên tiếng:

"Anh, là em, cái đó... bây giờ tiện ạ? Hay là để em..."

Kỷ Phương Trì, một bạn trượt tuyết mà quen ở công viên tuyết hoang dã Altai bốn năm , một em trai 18 tuổi.

Hứa Ký giống như một cái nắp nồi đậy , cơn giận đầy bụng chỗ phát tiết, nén ngọn lửa đang bùng lên nữa:

"Không, chuyện gì?"

"Anh, giọng cứ như g.i.ế.c em ..."

Kỷ Phương Trì sợ hãi, nhưng vẫn ham hố.

“Ngày trượt tuyết ? Chán quá ! Ở nhà sắp mốc meo cả ."

Vừa để thư giãn một chút, Hứa Ký chút do dự:

"Đi."

Khu trượt tuyết Nam Tháp là khu trượt tuyết duy nhất ở thành phố G, mặc dù là tuyết nhân tạo.

Nói cũng lạ, là một phương Nam 365 ngày thấy tuyết, Hứa Ký yêu thích môn trượt tuyết.

"Ồ."

Chưa thấy thấy tiếng.

"Đến chậm thế, kẹt trong nhà vệ sinh làm gì ?"

Kỷ Trì đút tay túi ở cổng lớn, nụ trêu chọc mặt khiến Hứa Ký chỉ đ.ấ.m cho một phát.

"Anh."

Kỷ Phương Trì vỗ mạnh lưng trai .

"Mấy lời thô tục đó đừng to thế."

Hứa Ký hôm nay mặc một chiếc áo khoác gió màu đen tuyền, khóa kéo kéo tận đỉnh, cổ áo dựng lên che khuất đôi môi, lưng đeo một túi ván trượt cũng màu đen tuyền, trông như cổ nhân đeo đại đao, tỏa một luồng khí lạnh lẽo " lạ chớ gần", trong vòng ba mét ai dám gần.

Kỷ Phương Trì cảm thấy như thấy Diêm Vương:

"Vãi... , cứ như đến để ám sát em ."

Trong lúc đang mặc trang , Kỷ Trì đạp trúng "mìn":

"Nghe dạo mới cưới vợ ?"

Hứa Ký đang cúi cài Binding (bộ phận gắn giày ván trượt), thì khựng , cái cảm giác khó chịu đ.á.n.h trỗi dậy, lạnh lùng :

"Câm miệng, đừng nhắc đến với ."

Kỷ Phương Trì vẫn nhận mức độ nghiêm trọng của vấn đề, tò mò hỏi:

" , trong giới chúng đồn ầm lên cả , thế nào ? Chị dâu , ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/cos0/chuong-2-dung-cham-vao-toi.html.]

Hứa Ký thẳng , mặt cảm xúc hai em nhà nọ, nhưng ánh mắt "trảm" giấu :

"Ván trượt của với rằng nó xúc hai gãy xương luôn đấy."

Không ngờ rằng, câu linh ứng lên chính bản .

Cuối tuần khu trượt tuyết đông , khi đến đường trượt cao cấp qua đường trượt sơ cấp và trung cấp, đông như kiến cỏ ở công viên nước mùa hè, thậm chí nhiều còn "chiếm chỗ mà làm việc", mặc mỗi chiếc áo hai dây mỏng manh giữa trời tuyết để tạo dáng chụp ảnh, Hứa Ký mà càng thấy phiền hơn.

Họ cáp treo lên núi, lúc xuống cáp treo, một ở toa phía lẽ là đầu đến, loay hoay mãi dám xuống, xuống một nửa bò ngược , cứ như con sên chơi đùa .

Hứa Ký nhắm mắt , chậm rãi thở một .

Đến cả Kỷ Trì cũng chờ đến mất kiên nhẫn, một câu:

"Cậu nhảy , c.h.ế.t !"

May mà đường trượt cao cấp ít hơn một chút, hơn nữa đều trượt và hiểu quy tắc, lối một tấm biển lớn ghi chữ "Đường trượt cao cấp", còn loa lặp lặp ngừng:

"Đây là đường trượt cao cấp, đây là đường trượt cao cấp, trượt thì tự lượng sức , đ.â.m khác đền nổi, đ.â.m chính thì đau chịu thấu."

Hứa Ký và Kỷ Trì trượt ván đơn (Snowboard), Kỷ Phương Trì trượt ván đôi (Ski). Ván đơn nhập môn khó nhưng nâng cao dễ, ván đôi thì ngược . Kỷ Phương Trì lúc đầu cũng định học ván đơn theo trai, nhưng một tuần ngã sấp mặt thì dứt khoát đổi sang ván đôi.

Phong cách trượt của Hứa Ký mạnh mẽ, gọn gàng và táo bạo, khả năng thăng bằng của , sức mạnh cơ lõi mạnh, tốc độ cũng nhanh.

Từ góc của ngoài, như đang bay , cơ thể nghiêng đến mức gần như chạm mặt tuyết, dù đeo khăn che mặt vẫn thể cảm nhận cơn gió lạnh rít gào tạt mặt đau rát, cạnh ván để một đường liên tục mặt tuyết, kỹ thuật gọi là Carving (trượt cắt tuyết).

Kỷ Phương Trì theo bên cạnh, khỏi cảm thán:

"Đẹp trai thật... hối hận quá, lúc đó nên kiên trì học ván đơn mới ."

Hứa Ký thở một luồng trắng, thẳng giảm tốc độ. Anh cực kỳ thích cảm giác khi vận động thể vứt bỏ phiền muộn.

Anh sang Kỷ Phương Trì ở bên tay , đang định mở lời thì thấy em hét lớn:

"Anh! Phía ! Tránh..."

Chân của Hứa Ký là chân trái, vì phía bên trái là điểm mù trong tầm của . Nghe thấy từ "tránh", Hứa Ký theo bản năng nhanh chóng đổi cạnh ván để né , nhưng muộn, giây tiếp theo, một lực cực lớn húc bay, lưng đập mạnh xuống mặt tuyết.

Kỷ Trì ở phía thấy tiếng động, đầu thấy hai cùng đất, vội vàng vòng trở .

Đường trượt cao cấp độ dốc lớn, mắt Hứa Ký tối sầm , cuốn theo tuyết và cơn chóng mặt lăn bao nhiêu vòng mới dừng . Trong cơn mê màng, cảm thấy vỗ nhẹ vài cái, đó thấy hai em nhà họ Kỷ đang tranh cãi với ai đó.

Giọng của Kỷ Phương Trì:

"Tôi ở phía thấy bộ quá trình! Chính là cái 'ngư lôi' đ.â.m thẳng !"

À, ngư lôi, chỉ những mới tập trượt giảm tốc độ, chuyển hướng, cực kỳ dễ mất kiểm soát đường trượt.

Giọng của Kỷ Trì:

"Tôi gọi điện cho ban quản lý khu trượt tuyết, nó chịu bộ trách nhiệm, đừng , lát nữa cùng bệnh viện."

Giọng lạ:

"Vãi, hai đ.â.m , chịu bộ trách nhiệm? Hơn nữa đều dậy , em của là ăn vạ đấy chứ?"

"Người trượt phía quyền ưu tiên đường trượt."

Hứa Ký tuyết thều thào .

"Người phía chịu bộ trách nhiệm."

Hứa Ký cũng tự khâm phục chính , mà vẫn thể chuyện bình tĩnh như . Khoảnh khắc đ.â.m ngã, cảm thấy sự bực bội và tức giận kìm nén bấy lâu nay giống như bọt khí trong nước ngọt "tạch" một tiếng nổ tung, nhưng cái "tạch" đó, chỉ thấy cạn lời và mịt mờ.

Kỷ Phương Trì và Kỷ Trì lập tức vây quanh :

"Có ? Đau ở ? Tỉnh táo choáng váng?"

Là một chơi trượt tuyết, việc gặp t.a.i n.ạ.n gãy xương là chuyện quá quen thuộc. Hứa Ký dậy, sờ nắn từng đoạn xương cảm thấy đau , nhẹ nhàng cử động chân tay.

Hồi lâu , tháo bộ phận gắn giày, dậy nữa, thấy bên cạnh đàn ông đ.â.m còn một bạn đồng hành, khuôn mặt xinh là vẻ liên quan đến .

Hứa Ký một lúc, chậm rãi kéo kính bảo hộ lên, lộ đôi mắt, vài lọn tóc nhét mũ rũ xuống, ngay đó toại nguyện thấy cái vẻ " liên quan" biến mất còn dấu vết.

Biểu cảm của Lê Thính trở nên kinh ngạc, sững sờ, cuối cùng chuyển thành lo lắng.

"Không việc gì chứ?"

Người đàn ông còn .

"Trượt tuyết mà, va chạm là chuyện thường tình."

Hứa Ký cũng đáp lời, chỉ dùng đôi mắt đen như mực chằm chằm Lê Thính.

Dưới chân Lê Thính là ván đôi, hơn nữa là loại ván cho mới thuê ở khu trượt tuyết. Cậu há miệng, tới một hai bước dường như đỡ lấy cánh tay Hứa Ký, nhưng dám, cuối cùng chỉ dùng đầu ngón tay trắng trẻo như búp măng chạm nhẹ áo khoác tuyết của .

"Cút."

Hứa Ký lập tức hất .

"Đừng chạm ."

 

Loading...