Nàng nửa tỉnh nửa mê hành lang dài, ánh đèn lồng ở cửa quán trọ sáng tối, phác họa hình dáng hai bóng . Khương Biệt Hàn xa xa vẫy tay với nàng, hộp kiếm lưng vốn rời từ lúc nào tháo xuống —— kỹ thể thấy một góc hộp kiếm, đang từ từ biến mất trong bóng tối.
“A Lê.”
Lê Bạch cẩn thận chằm chằm, một giọng kéo sự chú ý.
Buổi tối cuối xuân se lạnh, Tiết Quỳnh Lâu khoác một chiếc áo choàng trắng như tuyết cánh tay, tới khoác lên cho nàng, áo choàng mỏng nhẹ, đến mức oi bức, cổ áo hoa văn triền chi tinh xảo. Hắn thắt một chiếc nơ bướm, đội mũ lên cho nàng, “Đi thôi.”
Trên thiếu nữ như phủ một lớp tuyết, tỏa ánh sáng dịu nhẹ trong bóng tối.
Tiết Quỳnh Lâu ở phía , bên cạnh trống ai theo tới, đầu phát hiện nàng đang cùng Lăng Yên Yên , Khương Biệt Hàn giống như một hộ hoa sứ giả ở một bên, hai cô gái ríu rít, bản im lặng lên tiếng, nhưng nụ rạng rỡ.
Trong mắt thiếu niên nhuốm một chút bóng đêm ảm đạm.
Trong ảo cảnh cũng gần như , mật khăng khít.
Hắn dời ánh mắt, thấy bộ hộp kiếm lưng Khương Biệt Hàn biến mất, tiếp theo bắt đầu tan biến chính là quần áo của . Hắn bên cạnh hai cô gái, thần thái khác gì thường lệ.
Tiết Quỳnh Lâu theo vài bước, trong con ngươi ảm đạm nhuốm một chút ý .
Lại sắp biến mất.
Hai bên đường dài một vài tán tu đang bày quán, những chiếc đèn lồng vàng kim bóng đêm chút vàng như nến, chiếu lên khuôn mặt của chủ quán dày đặc như quỷ mị, đường đối diện giơ tay nhấc chân cũng sự cứng đờ mất tự nhiên.
“Khương sư , mua cái .” Lăng Yên Yên chỉ một chiếc mặt nạ thỏ hàng rong, đầu hỏi: “A Lê, ngươi cũng chọn một cái .”
Lê Bạch chọn một chiếc mặt nạ hồ ly trong vô mặt nạ rực rỡ, đeo thử lên mặt.
“Ngươi đeo lệch .” Một giọng vang lên lưng nàng.
Một bàn tay duỗi , lấy mặt nạ từ tay nàng, véo cằm nàng nhẹ nhàng nâng lên. Bóng tối của mặt nạ che phủ xuống, làm cho bóng dáng thiếu niên mặt chút mơ hồ, hai tay áo như thác nước rũ xuống bên cạnh thiếu nữ, khiến cả nàng nép lòng .
Vệt đỏ tươi ở đuôi mắt trái của hồ ly, trong ánh đèn dầu leo lét, uốn lượn đến chói mắt. Nàng ngẩng mặt, đôi mắt giấu mặt nạ , bình thản gợn sóng.
Tiết Quỳnh Lâu tiện tay thanh toán tiền, “Đi thôi.”
Nàng chớp chớp mắt, giọng mặt nạ chút rầu rĩ, “Chúng chờ họ một chút .”
“Được.” Hắn cũng tiện tay cầm một chiếc mặt nạ hồ ly đeo lên cho , vệt màu đỏ chạy đến đuôi mắt .
Hai mặt đối mặt , màu đỏ ở đuôi mắt trùng điệp .
Một bên Khương Biệt Hàn cũng đang chọn mặt nạ cho Lăng Yên Yên, là một chiếc mặt nạ thỏ trắng hai tai dài vểnh lên. Hai chân chìm trong bóng đêm đen kịt, phảng phất như , nghiêm túc đeo mặt nạ cho Lăng Yên Yên.
Tốc độ bọt biển bay từ bắt đầu nhanh hơn, trung tràn ngập những bong bóng trong suốt, bóng đêm chính là nước biển đen kịt, đưa những bong bóng lên trời cao, nổ tung vỡ vụn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/cong-tu-van-nha-la-gia-thoi/chuong-165.html.]
Bang.
Ngay khi thắt xong nút, Khương Biệt Hàn biến mất còn một mảnh, chiếc mặt nạ thỏ rơi xuống đất.
Màu mắt Lăng Yên Yên đờ đẫn, tiếng đó, con ngươi mới đờ đẫn giật giật, trong mắt chảy xuống một hàng lệ trong.
“Mặt nạ rơi ?” Lê Bạch cúi nhặt lên cho nàng.
Lăng Yên Yên sờ sờ mặt, sờ thấy đầy lòng bàn tay là nước mắt lạnh băng, nghiêng đầu dường như cảm thấy tò mò.
“Ai, ngươi ?”
“Không nữa, thể là gió đêm thổi lạnh quá.”
“Ta đeo mặt nạ cho ngươi nhé.”
“Được thôi.”
Thiếu niên ở một bên, đẩy mặt nạ hồ ly lên.
Người làm từ bọt biển, cũng sẽ cảm thấy thương tâm?
Lê Bạch tiếp tục về phía , đám đối diện trong mắt nàng mơ hồ một mảng, nàng nắm tay Lăng Yên Yên, trong lòng bàn tay cũng bắt đầu bay bọt biển.
Nàng như thấy, khều tua mặt nạ hồ ly, đẩy mặt nạ lên .
Sông Mẩu Ký từ lúc nào thêm mấy chiếc thuyền hoa, thuyền hoa đẩy những chiếc hoa đăng phủ kín mặt sông, xuôi dòng từ từ trôi tới. Dòng bên lan can chen chúc xô đẩy, cúi đầu xuống nước, trong nước những chiếc hoa đăng gấm vóc như những đóa hoa hồng dệt kim phủ đầy núi đồi, cũng ngẩng đầu trời, đêm nay trăng, dày đặc như một trận tuyết lấp lánh.
Thuyền hoa mỗi khi một đoạn, liền thả xuống một cây cầu dài màu hồng, để du khách bên bờ lên thuyền du ngoạn.
“Chúng cũng lên .” Lăng Yên Yên đề nghị.
Lê Bạch gật gật đầu, đám chen chúc ở đây, nàng chen đến lảo đảo.
Một làn gió nhẹ từ tay áo nàng thổi qua, những đang tắc nghẽn mặt nàng, vì tự động tách hai bên, vặn nhường một con đường nhỏ cho hai , thẳng đến cây cầu dài .
Gió nhẹ đến từ phía , Lê Bạch đầu , ánh đèn như ánh chiều tà phủ mặt biển, di động phiến đá xanh nhẵn bóng như gương, thiếu niên đeo mặt nạ hồ ly giẫm lên ánh sáng lơ lửng đó, xa gần theo phía .
Có làn gió mát từ tay áo thổi tới, tay áo rộng phồng lên, giống như một đám mây linh đinh, du đãng giữa chốn xa hoa truỵ lạc.
Đám bắt đầu di chuyển, cây cầu dài thả xuống từ thuyền hoa.
“Chúng mau lên thôi.” Lăng Yên Yên kéo Lê Bạch .
Bọt biển trong lòng bàn tay Lê Bạch ngày càng nhiều, nhanh nàng phát hiện, tay áo của Lăng Yên Yên trở nên trống rỗng, càng đến gần bờ sông, ánh sáng từ hàng ngàn hàng vạn chiếc hoa đăng kết càng rực rỡ, mà bóng dáng nàng hòa tan trong ánh sáng vàng nhạt, trong nháy mắt còn tăm .