Nhân viên văn phòng giải tỏa cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, dẫn chúng phòng họp. Tôi đối diện Trần Kiểu Kiểu, mấy vị cảnh sát ở vị trí chủ tọa. Trần Kiểu Kiểu với gương mặt vặn vẹo đầy hung tợn:
"Đồng chí cảnh sát, nó chiếm đoạt nhà của ! Tiền đền bù giải tỏa của một căn nhà và một cửa hiệu ở khu phố cũ đều nó nuốt trọn !"
Cảnh sát sang : "Cô đúng sự thật ?"
Tôi bật , Trần Kiểu Kiểu vẫn mãi não như . "Ai đưa cáo buộc thì đưa bằng chứng. Cô dựa mà bảo nhà đó là của cô? Tôi còn bảo cả cái phố là của đây !"
"Nói khơi khơi mà đòi nhà là của cô ? Nếu ai cũng giống như cô, cứ dựa ăn vạ lăn lộn mà đòi nhà, thì nhân viên ở đây chắc nghỉ việc hết quá? Cảnh sát các phân cũng chẳng giải quyết kịp ."
Nhân viên văn phòng giải tỏa bên cạnh lập tức với ánh mắt đầy cảm kích. là trúng tim đen của chị .
Mấy vị cảnh sát cũng gật đầu, một trong đó lên tiếng: "Cô Trần, cô bằng chứng nào chứng minh căn nhà đó là của cô ?"
Trần Kiểu Kiểu kích động hẳn lên: "Chủ hộ của căn nhà là Lâm Xuân Phương, bà là , mới là con gái ruột của bà !"
Tôi vẫn chỉ dùng một câu đó: "Cô lấy gì để chứng minh?"
Lúc để làm giám định ADN, tiêu gần hết tiền tiết kiệm của . Tiền để làm thủ tục hỏa táng nhanh cho bà Lâm Xuân Phương cũng là dùng điện thoại của bà để thanh toán. Sau đó, vì thực sự còn tiền mua hũ tro cốt, đành nhặt một cái lon sữa bột về rửa sạch để dùng.
À đúng , cái lon sữa đựng tro cốt đó, tặng cho Trần Kiểu Kiểu làm quà đúng ngày sinh nhật cô đấy thôi.
Gương mặt Trần Kiểu Kiểu lúc vặn vẹo vì giận dữ. Cô hét mặt : "Tất cả là tại mày! Là mày cố tình hỏa táng bà sớm như , vì mày sợ tao sẽ tranh giành nhà với mày!"
Tôi nhún vai, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ: "Trời nóng nực thế , nếu hỏa táng thì chẳng sẽ bốc mùi ? Hơn nữa, bao giờ con ruột của bà , làm tự dưng lòi một đến tranh nhà với chứ."
Cảnh sát cũng cạn lời: "Cô Trần, chúng thời gian để tiếp tục theo cô gây rối , yêu cầu cô cản trở công việc bình thường của nhân viên chính phủ."
Nhân viên văn phòng giải tỏa suýt thì rơi nước mắt vì cảm động, đúng là những cảnh sát nhân dân tuyệt vời!
Trần Kiểu Kiểu chợt nhớ điều gì đó, mắt sáng rực lên, : "Lâm Xuân Phương còn một đứa em gái, thể làm giám định ADN với em gái của bà !"
Tôi cô bằng ánh mắt thể tin nổi:
"Cô mù luật ? Hay là cô kiến thức cơ bản ? Giám định ADN pháp y nếu để làm thì bất kỳ hiệu lực pháp lý nào . Hơn nữa, và bà Lâm Xuân Phương cùng một sổ hộ khẩu, quan hệ con hợp pháp pháp luật công nhận."
Cảnh sát gật đầu: ", sự thực là như ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/con-tu-hu/chuong-6.html.]
Trần Kiểu Kiểu lúc đờ , vẻ cô thực sự hiểu những điều . Sau khi cảnh sát giáo huấn cô một hồi rời , cũng chào tạm biệt chị nhân viên đang rối rít cảm ơn để bước khỏi văn phòng.
Trần Kiểu Kiểu đuổi theo, chặn đường :
"Lâm Dao! Tao mới là con gái ruột của Lâm Xuân Phương, mày cầm tiền đền bù mà thấy lương tâm c.ắ.n rứt !"
"Bà nuôi mày khôn lớn, còn cho mày trường tư thục học hành, mà mày đối xử với con gái ruột của bà thế ? Mày sợ đêm tối bà về tìm mày !"
Tôi ngoáy ngoáy tai:
"Tại c.ắ.n rứt lương tâm?"
"Và tại cô cứ chấp niệm với căn nhà thế?"
"Căn hộ mà nhà họ Trần mua cho cô vẫn thu hồi mà, giá trị của nó còn cao hơn nhiều so với nhà ở khu phố cũ đấy."
Thấy sắc mặt Trần Kiểu Kiểu biến đổi đúng như dự đoán, mỉm : "Chắc là cô 'say rượu do rượu' ... Để đoán xem, cô đang lấy tiền mặt cô đưa cho Lâm Xuân Phương suốt những năm qua ?"
Hơi thở của Trần Kiểu Kiểu khựng : "Mày... mày hết !"
Tôi vỗ vỗ vai cô : "Đừng lo, tiền đó hiện đang yên trong tài khoản ngân hàng của , mất ."
"Lâm Dao!" "Cái gì! Cô đừng lúc nào cũng gào toáng lên như thế , tai điếc."
Trần Kiểu Kiểu trừng mắt : "Đó là tiền của tao!"
Tôi bật : "Dùng chính lời của cô để trả cho cô nhé: Nhà họ Trần nuôi cô khôn lớn, cho cô trường tư thục học hành, cô lấy tiền của nhà họ Trần đem cho ruột, lương tâm cô thấy đau ?"
"Mày cứ đợi đấy! Tao sẽ tha cho mày !"
Đợi thì đợi, sợ cô chắc?
Mấy ngày , nhận điện thoại từ đồn cảnh sát. Trần Kiểu Kiểu vẻ cho rằng mấy cảnh sát bênh vực , nên cô tìm đến một đồn cảnh sát khác. Phiền c.h.ế.t , giữa mùa hè nóng nực mà cứ chạy xa thế .
Trần Kiểu Kiểu ghế, khóe miệng khẽ nhếch lên, bộ dạng cực kỳ đắc thắng.
Viên cảnh sát đưa cho hai tờ giấy. Tôi cầm lấy xem nhịn mà bật .