Chiều hôm đó, ngay khi Hác thị phát thông báo chính thức về việc chấm dứt diện hợp tác với Lâm thị, cuối cùng Lâm Hạo Vũ cũng gọi điện cho .
“Hác Tri Hạ, cô làm thật đấy ?”
Lâm Hạo Vũ trong điện thoại còn giữ vẻ dịu dàng nhỏ nhẹ như , giọng điệu chất vấn cứng nhắc như cái bàn bằng đá núi lửa ở nhà .
“Trước đây cho các cơ hội, là trân trọng, là cả nhà coi gì. Đã coi gì, thì tại bận tâm đến cảm nhận của nhà họ Lâm các ?”
Lâm Hạo Vũ gần như phát điên: “Hác Tri Hạ, cô thể lý trí một chút ? Tôi và Vãn Vãn xảy chuyện gì , chỉ coi em như em gái ruột, chẳng qua là gần một chút thôi, cô ăn giấm kiểu gì ? Hơn nữa T.ử Hiên năm tuổi , cô làm kiểu gì mà trẻ con thế hả?”
Các bạn xem, bảo sẽ dùng đứa trẻ để gây áp lực cho mà, mới vài câu lôi con làm lá chắn .
“Lâm Hạo Vũ, trong mắt con trai bây giờ chỉ bà cô làm kế nó thôi. Anh nghĩ loại trẻ con đến ruột còn nhận , sẽ còn để tâm ?”
“Hác Tri Hạ, cô điên ? Đó là con ruột của cô đấy, cô định bỏ mặc nó thật ?”
Giọng thản nhiên: “Lâm Hạo Vũ, cho cuối, ly hôn. Tôi sẽ từ bỏ quyền nuôi Lâm T.ử Hiên. Anh thể từ chối đăng ký ly hôn, nhưng hậu quả thế nào thì tự hiểu rõ.”
Nói xong lập tức cúp máy, gửi qua cho vài tấm ảnh.
Lâm Hạo Vũ lập tức gọi nhưng ngắt ngay. Anh đành nhắn tin: [Mấy thứ cô lấy từ ?]
Mấy tấm ảnh đó đều là những khoảnh khắc hành động mập mờ giữa và Lâm Vãn Vãn. Tuy bắt bằng chứng hai vượt quá giới hạn cuối cùng, nhưng chỉ riêng những hành động ôm ấp, chạm mặt, cộng thêm ánh mắt tình tứ mà họ dành cho còn nồng cháy hơn cả ch.ó thấy xương, cũng đủ để tưởng tượng đủ thứ .
[Bình thường hai em các giữ kẽ, chụp cũng là chuyện thường thôi đúng ?]
[Tôi cho cả đêm nay để suy nghĩ. Nếu chín giờ sáng mai xuất hiện ở cửa Cục Dân chính, thì những bức ảnh sẽ xuất hiện trang đầu của các chuyên mục kinh tế và tin tức giải trí.]
[Hác Tri Hạ, dù gì cũng là chồng cô, cô làm là đang hủy hoại T.ử Hiên đấy, cô còn là nó ?]
[Lúc xúi giục con lời , nghĩ là bố ? Lúc làm những chuyện đó, nghĩ là sẽ hủy hoại chính con trai ?]
[Đừng nhảm với nữa. Chín giờ sáng mai ở cửa Cục Dân chính, nếu đến, chỉ thể diện nhà họ Lâm mất sạch, mà còn sẽ đ.â.m đơn kiện tòa. Đến lúc chuyện làm ầm lên, mất mặt là .]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/con-trai-dap-vo-binh-hoa-cua-toi-toi-de-nghi-ly-hon-voi-chong/chuong-5.html.]
Sáng ngày hôm , Lâm Hạo Vũ ngoan ngoãn đợi ở cửa Cục Dân chính, cùng còn cả bố chồng .
Vừa thấy , chồng vội vã chạy , giống như , bà nắm chặt lấy tay : "Tri Hạ, đều là , là dạy bảo thằng nghịch t.ử , con trách thì cứ trách . Chỉ cần con thể sống với Hạo Vũ, bất kể con đưa điều kiện gì cũng đồng ý hết."
Bà thì vẻ chân thành, nhưng trong lời chẳng lấy một câu đáng tin, là hứa hão.
Tôi dứt khoát rút tay : "Trước đây con cho cơ hội nhưng trân trọng, còn tưởng con là quả hồng mềm dễ nắn. Bây giờ thấy hối hận ? Muộn !"
Bố chồng cũng bước tới giảng hòa: "Tri Hạ , chúng trong lòng con uất ức. Có uất ức thì cứ xả , con đ.á.n.h nó mắng nó cũng , chỉ cần con nguôi giận, con xử nó thế nào cũng . Chỉ cần hai đứa nhỏ các con thể chung sống êm ấm, con đưa điều kiện gì chúng cũng đáp ứng."
“Thật ? Bất kể điều kiện gì?”
Lâm Hạo Vũ gật đầu lia lịa: “, chỉ cần em ly hôn với , em bảo làm gì cũng chịu.”
“Vậy , vẫn theo đúng những gì hôm đó, đ.á.n.h gãy răng cô em gái ngoan của .” Tôi giơ bốn ngón tay lên: “ hai cái, bốn cái răng. Anh dùng cách gì quan tâm, chỉ cần đ.á.n.h gãy bốn cái răng của cô , tống cô nước ngoài cả đời nữa, sẽ theo về nhà tiếp tục sống yên .”
Cuối cùng Lâm Hạo Vũ cũng ngoan ngoãn cùng Cục Dân chính làm thủ tục đơn xin ly hôn. Tài sản của hai chúng rõ ràng, tồn tại tài sản chung nên cũng tranh chấp gì về tiền bạc.
Bước khỏi Cục Dân chính, ông bố chồng cũ gọi .
“Bác còn việc gì ?”
Bố Lâm bối rối, ngập ngừng hồi lâu cuối cùng cũng mở miệng: "Tri Hạ, thực chúng luôn coi con như con gái ruột..."
Tôi ngắt lời ông : “Nếu bác chuyện gì quan trọng, xin phép .”
Thấy chút lay động, bố Lâm thở dài: "Tri Hạ, bố chuyện là nhà họ Lâm với con. năm xưa bố của Vãn Vãn ơn với bố, ông từng cứu mạng bố, bố hứa bảo vệ Vãn Vãn như con gái ruột của . Chuyện của Hạo Vũ và Vãn Vãn, bố lấy làm tiếc, nhưng đây Hạo Vũ cũng , tình cảm tình cảm, làm ăn làm ăn, con xem việc hợp tác giữa hai nhà chúng là..."
Tôi mỉm ông : “Tôi nghĩ đó rõ ràng . Thái độ của các trong chuyện khiến tức giận. Từ đầu đến cuối, các đều bảo vệ một đứa con gái nuôi, coi đứa con dâu là là ngoài. Điều khiến thấy khó chịu, vì chấm dứt hợp tác chính là hình phạt của dành cho các .”
“Bác cũng đừng với cái kiểu tình cảm là tình cảm, làm ăn là làm ăn. Theo thấy thì hai thứ chẳng việc gì tách bạch rạch ròi đến thế. Nếu con trai bác phản bội về mặt tình cảm, thì đương nhiên dùng thứ mà nhà họ Lâm trân trọng nhất để báo thù. Chẳng lý do gì chịu uất ức lớn thế mà còn nghĩ cho lợi ích của các , cao thượng đến thế ."
Dù cũng là bậc tiền bối, vẫn lịch sự chào tạm biệt: “Chào bác, hy vọng tới gặp thể tin mừng con gái bác sinh thêm cháu.”
Linlin