Diệp Sâm mỉm Bạch Thanh một cái, gì.
Hai nhà họ Bạch, mặc dù coi là thế giao, thậm chí còn chút quan hệ huyết thống, nhưng bây giờ ở hai bàn khác để ăn cơm, điều khỏi khiến Diệp Sâm nghi ngờ mối quan hệ giữa hai nhà .
Một điểm thú vị là, trong con cháu của Bạch Gia Niên, cứ bảy năm sẽ chọn một , thể chọn theo học hai tử, hoặc kinh doanh, hoặc làm chính trị.
Và cách chọn may mắn đó cũng đơn giản, đó là tặng quà.
Mặc dù vẻ thô tục, nhưng Bạch Gia Niên từng : thế giới , thứ nhất chính là quà tặng, những thứ giá trị cao, nhưng chỉ cần tấm lòng của , là thể nhận sự giúp đỡ của tử.
Và mừng thọ bảy mươi tuổi , âm thầm trở thành thời điểm nhất để tặng quà cho Bạch Gia Niên.
Quy tắc thực hiện gần ba mươi năm, tuy nhiên Bạch Gia Niên thực sự nhận một món quà nào, chỉ đơn giản là xem qua trả .
Theo lời ông lão đây: "Có thể nhận món quà khiến vui, thể chứng minh nhân duyên và tài lực của bạn, như dù giúp đỡ cũng thể làm nên sự nghiệp."
Diệp Sâm sang bàn ăn bên cạnh, phát hiện mỗi của Bạch Gia Niên đều đang âm thầm đoán ý nghĩ của đối phương.
Một bữa tiệc chúc mừng đơn giản, cứ thế biến thành nơi đấu đá.
Diệp Sâm âm thầm một tiếng, đó cầm đũa lên, bất chấp ánh mắt ghét bỏ của Bạch Thanh và Bạch Du Lâm đối diện, gắp một miếng đùi gà cho Bạch Diệu Nhan, mỉm : "Sáng nay ăn gì, bây giờ mau ăn một chút ."
Khi Diệp Sâm chuyện, nhẹ nhàng ghé miệng tai Bạch Diệu Nhan, giọng dịu dàng.
Bạch Diệu Nhan nhẹ nhàng gật đầu, tiếp tục cúi đầu chơi điện thoại.
"Ôi, bây giờ vẫn còn trong giai đoạn yêu đương nồng cháy ?"
Diệp Sâm đầu , thấy khuôn mặt bóng dầu của Bạch Ba Đào, nụ đó dâm đãng.
"Hừ, chuyện nhà cũng quản ? Anh đúng là một bà tám." Bạch Diệu Nhan liếc Bạch Ba Đào một cái, cúi đầu tiếp tục ăn cơm.
Bạch Ba Đào thấy ai để ý đến , những rời , mà còn tự kéo một chiếc ghế xuống bên cạnh Diệp Sâm, trực tiếp khoác tay lên vai Diệp Sâm, vẻ mặt hưng phấn : "Anh kể cho , lúc đó làm thế nào mà theo đuổi nữ tổng tài băng sơn một Ma Đô, cũng trai lắm mà."
Diệp Sâm liếc Bạch Diệu Nhan một cái, lúc Bạch Diệu Nhan đang ngượng ngùng uống một ngụm , còn hung hăng lườm một cái.
Bạch Ba Đào ngẩng đầu lên, vặn thấy ánh mắt của Bạch Diệu Nhan, lập tức ha hả, : "Anh em, xem là một sợ vợ , địa vị trong nhà, thì đ.á.n.h cô !"
Vừa dứt lời, Diệp Sâm thấy một tiếng kêu chói tai từ phía : "Đây là cháu trai nhỏ của Bạch Gia Niên ? Sao ở chỗ ?"
Diệp Sâm đầu , thấy một phụ nữ trung niên ăn mặc lộng lẫy, đeo một sợi dây chuyền vàng to bản.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/con-re-dien-toan-thoi-gian/chuong-36-tiec-mung-tho.html.]
Bạch Ba Đào nheo mắt , miệng đầy vẻ khó chịu : "Dì hai, dì chắc chắn là cháu đến thăm ông nội cháu ?"
"Ha, chỉ hỏi thôi." Người phụ nữ trung niên thỉnh thoảng liếc Diệp Sâm vài , thể thấy, cũng coi thường phận con rể ở rể của Diệp Sâm.
"Tốt nhất đừng xen chuyện của khác." Bạch Ba Đào rót đầy một ly rượu vang đỏ ly thủy tinh, thèm phụ nữ trung niên một cái, dậy về phía bàn của Bạch Gia Niên.
"Cô..."
Người phụ nữ trung niên nhất thời gì, ngượng ngùng tại chỗ.
Diệp Sâm mỉm phụ nữ trung niên một lúc, phụ nữ trung niên hừ một tiếng giận dữ, đó nhà vệ sinh.
Bàn của Bạch Diệu Nhan, ai lượt xếp hàng để chúc thọ, chỉ cử Bạch Nguyên làm đại diện, mặt gia đình chúc mừng Bạch Gia Niên.
Bạch Nguyên dậy rời , liền thấy Bạch Thanh với giọng điệu âm dương quái khí: "Có những , thật sự mắt , rõ ràng là chuyện nhà khác, nhưng thích đến góp vui."
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Khi Bạch Thanh câu , cô đặt đũa xuống, chằm chằm Diệp Sâm đang gặm một chiếc đùi gà.
"Hừ, thực những thấy khác , ghen tị với khác, loại đáng ghét nhất." Diệp Sâm ngẩng đầu lên, mặc cho Bạch Thanh tức giận .
Thấy Diệp Sâm thèm , Bạch Thanh trong lòng khó chịu, nhưng mặt ông Bạch Tông, vẫn thể thể hiện ngoài.
"Haizz, xem mày còn nhảy nhót bao lâu, thật sự cái đồ phế vật như mày gì mà vui vẻ." Bạch Thanh thầm nghĩ trong lòng.
Ngay lúc , Bạch Thanh ngẩng đầu lên, thấy Bạch Trạch Vũ đang xếp hàng hiệu ok với , khóe miệng lộ một nụ tà ác.
"Ha, xem món quà của , chỉ cần thể khiến Bạch Trạch Vũ trở thành may mắn của Bạch Gia Niên, đến lúc đó Bạch Diệu Nhan cũng lùi một chút." Bạch Thanh khỏi khẽ một tiếng.
Món quà , Bạch Thanh bỏ nhiều tiền, nhờ tìm một miếng ngọc trăm năm tuổi trong cửa hàng đồ cổ.
Mặc dù ngọc tương đối bình thường, nhưng may mắn là lịch sử trăm năm, từ thời nhà Thanh, mang theo bên rời, giá trị của miếng ngọc bội ít nhất một triệu nhân dân tệ, và điều quan trọng nhất là, Bạch Gia Niên coi ngọc như mạng sống, thích đeo ngọc bội.
Sau khi kết thúc phần tặng quà, Bạch Trạch Vũ mỉm với Bạch Thanh, như thể đang : "Lần thành công ."
Bạch Gia Niên mặc dù hôm nay bảy mươi tuổi, nhưng sắc mặt hồng hào lạ thường, giọng cũng trầm ấm và mạnh mẽ, Bạch Gia Niên đang ở giữa với ánh mắt mong đợi, ai cũng trở thành may mắn đó.
Bạch Trạch Vũ khá rõ sở thích của ông Bạch, ông Bạch thích ngọc bội, liền cử tìm ngọc bội đắt tiền nhất, nhưng theo gợi ý của Bạch Thanh, tìm một miếng ngọc bội nuôi dưỡng trăm năm trong cửa hàng đồ cổ.
Hai thỏa thuận, nếu Bạch Trạch Vũ trở thành Bạch Gia Niên chọn, sẽ chia ba mươi phần trăm cổ phần công ty cho Bạch Thanh.
Và Bạch Gia Niên, tổng cộng hai cháu trai, một tên là Bạch Ba Đào, còn tên là Bạch Trạch Vũ.
Bạch Ba Đào thường ngày sống phóng khoáng, thường câu nệ tiểu tiết, thể thấy, Bạch Ba Đào mấy hứng thú với buổi lễ tặng quà , còn Bạch Trạch Vũ, hai năm nay vẫn luôn chuẩn quà, vì đều cố gắng kết giao với Bạch Trạch Vũ, để khi tiếp quản sự nghiệp của Bạch Gia Niên sẽ chia phần.