Diệp Sâm kéo Mỹ Kiều đến bên ngoài tòa nhà văn phòng của tập đoàn Bạch thị, đang định gọi một chiếc taxi để đưa Mỹ Kiều về nhà, đột nhiên thấy một cô gái trẻ mặt chào hỏi Mỹ Kiều:
"Ôi, trời nóng như thế , bây giờ còn ngoài chạy việc, thật sự lo cho em quá."
Diệp Sâm nghi ngờ cô gái mặt , luôn cảm thấy hình như từng gặp ở đó.
"Soda, trùng hợp quá."
Mỹ Kiều vui vẻ , đồng thời Diệp Sâm, :
"Bây giờ chúng ngoài..."
Mỹ Kiều để ý đến Mỹ Kiều, khoanh tay n.g.ự.c với Diệp Sâm:
"Thật đáng thương quá, đưa Mỹ Kiều cẩn thận nhé, đừng để say nắng."
Nói xong, Soda lớn về phía thang máy.
Diệp Sâm bóng lưng quen thuộc , cũng nhớ đây chính là từng chế giễu ở bên ngoài, cũng là bạn học của Mỹ Kiều.
hai đều chuyện với Mỹ Kiều một cách mỉa mai như , điều khiến Diệp Sâm trong lòng cũng tò mò, tại Soda đối xử với Mỹ Kiều như .
"Bạn của em, tại luôn cô lập em?"
Diệp Sâm tò mò hỏi, đồng thời kéo Mỹ Kiều ngoài đợi taxi.
"Ôi, chuyện thì dài lắm..."
Mỹ Kiều thở dài, Diệp Sâm, do dự :
"Em và cô là bạn học đại học , nhưng một bình chọn học bổng, hai chúng em cạnh tranh, nhưng cô cạnh tranh với em, ... bạn trai của cô cũng thích em, cứ thế mà chúng em kết thù với ."
Diệp Sâm trầm ngâm Mỹ Kiều, xoa đầu cô :
"Em thật sự quá quyến rũ ."
Mỹ Kiều lắc đầu, mặt đỏ bừng.
Diệp Sâm gì nữa, lặng lẽ chờ taxi đến.
Sau khi Diệp Sâm đưa Mỹ Kiều về nhà, một trở về nhà, chuẩn đối phó với Trần Vân ngày mai.
Dù trong tập đoàn Bạch thị một như , đối với Bạch Diệu Nhan mà , là một quả b.o.m hẹn giờ, nhưng Diệp Sâm trở về nhà, thấy chiếc Rolls-Royce đậu trong gara, vẻ mặt đột nhiên trở nên nghiêm trọng.
Chiếc Rolls-Royce là xe của Đại Bàng, dám đậu ở nhà hôm nay, điều đó nghĩa là thật sự xảy chuyện lớn.
"Anh cả..."
Đại Bàng thấy tiếng cửa, liền vội vàng dậy chạy đến bên cạnh Diệp Sâm .
Hôm nay Đại Bàng mặc một bộ vest màu tím sẫm, tóc cũng chải chuốt cẩn thận, là tốn ít công sức mới đến tìm .
"Nói , chuyện gì."
Diệp Sâm lạnh lùng , còn mắt thì chăm chú hai vết lốp xe của Đại Bàng trong gara của Bạch Diệu Nhan.
"Anh cả, tìm thấy g.i.ế.c chị dâu ."
Đại Bàng nhỏ, đồng thời ngẩng đầu vẻ mặt của Diệp Sâm.
Diệp Sâm Đại Bàng , trong lòng ngược vui lắm, chỉ cảm thấy bình tĩnh hơn một chút.
Đối với chuyện , Diệp Sâm từ đầu rõ ràng, đây chỉ là vấn đề thời gian đơn giản, và g.i.ế.c Bạch Diệu Nhan, thật sự liên quan gì đến các tổ chức quốc tế mà Diệp Sâm tiếp xúc, nên mới mất nhiều thời gian để điều tra như .
"Là ai?"
Diệp Sâm lạnh lùng , khóe mắt lộ một tia sát ý khó nhận , đồng thời cầm cây lau nhà về phía gara.
"Hồ gia ở Kinh Đô."
Đại Bàng nhẹ giọng , đồng thời lấy điện thoại , hai tay đưa đến mặt Diệp Sâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/con-re-dien-toan-thoi-gian/chuong-137-cong-ty-da-quoc-gia-lon.html.]
Diệp Sâm biểu cảm điện thoại của Đại Bàng hai giây, đó kéo ảnh thùng rác để xóa.
Và thông tin danh tính, địa chỉ nhà, ngoại hình của đó in sâu trong đầu Diệp Sâm.
Diệp Sâm Đại Bàng một cái, đó :
THẬP LÝ ĐÀO HOA
"Người , cần quản, tự sắp xếp."
Đại Bàng kinh ngạc Diệp Sâm, đồng thời nhẹ giọng hỏi:
"Anh cả, tay nhanh chóng ? Em thể sắp xếp cho ."
Diệp Sâm thèm Đại Bàng một cái, quả quyết : "Chuyện sắp xếp, cần nhúng tay ."
Đại Bàng Diệp Sâm một cái, đó gật đầu lái xe rời khỏi biệt thự Tường Vi.
Diệp Sâm ngẩng đầu, khóe miệng nhếch lên, trong ánh mắt kiên định vô tình lộ một tia độc ác.
Trong lòng Diệp Sâm. Người bây giờ là một c.h.ế.t, và bây giờ đó chỉ là vấn đề c.h.ế.t như thế nào.
Diệp Sâm cúi đầu, vết lốp xe trong gara, thở dài chuẩn lau , nhưng lúc điện thoại đột nhiên rung lên.
Diệp Sâm lấy điện thoại , thấy là của Bạch Diệu Nhan, chút do dự bắt máy:
"Alo..."
Diệp Sâm còn xong, thấy Bạch Diệu Nhan lo lắng :
"Bây giờ ở công ty?"
"À?"
Diệp Sâm lập tức bối rối, vội vàng nghĩ lý do để thoát tội, nhưng thấy Bạch Diệu Nhan :
"Bây giờ đến ngay! Trong vòng nửa tiếng!"
Diệp Sâm cách điện thoại cũng thể cảm nhận Bạch Diệu Nhan bây giờ gần như điên cuồng, nên do dự, vứt cây lau nhà xuống chạy thẳng đến tòa nhà văn phòng của tập đoàn Bạch thị.
Diệp Sâm hôm nay cũng ngờ, hôm nay chạy chạy bốn đến tòa nhà văn phòng của tập đoàn Bạch thị.
Hai mươi phút , Diệp Sâm đến cửa phòng làm việc của Bạch Diệu Nhan tại tập đoàn Bạch thị.
Ngay cả cách cánh cửa kính dày, Diệp Sâm cũng thể thấy tiếng của Tống Nhã bên trong.
Diệp Sâm trong lòng kỳ lạ, đó đồng hồ, bây giờ là sáu giờ tối, về cơ bản hầu hết nhân viên trong công ty tan làm, và bây giờ Tống Nhã cũng xuất hiện ở đây, điều cũng hợp lý.
Diệp Sâm suy nghĩ một chút, vẫn gõ cửa phòng làm việc của Bạch Diệu Nhan, đó thấy một loạt tiếng bước chân gấp gáp từ bên trong,và còn thấy giọng của Bạch Diệu Nhan:
"Diệp đại sư đến."
"Diệp đại sư?"
Diệp Sâm lẩm bẩm, đó thấy Bạch Diệu Nhan mở cửa, đồng thời kéo nhà.
Vừa nhà, Diệp Sâm thấy Tống Nhã và Lý Dĩnh, và đối diện với là một trai trẻ trai.
Người mặc một bộ áo khoác da cổ điển, tóc vuốt ngược , và điều khiến Diệp Sâm cảm thấy mới lạ nhất là đeo một chiếc kính một mắt gọng vàng đầu.
Khi Diệp Sâm còn đang tò mò đàn ông làm gì, Bạch Diệu Nhan đột nhiên :
"Đây là Diệp đại sư, một chuyên gia giám định đồ cổ nổi tiếng ở Ma Đô, cũng là bạn của , hôm nay thời gian rảnh, Bành đại sư đến, làm quen với ."
Diệp Sâm từ nãy cảm thấy Bạch Diệu Nhan chút tự nhiên, đặc biệt khi Bạch Diệu Nhan là chuyên gia giám định, lập tức hiểu Bạch Diệu Nhan làm gì.
Diệp Sâm nhanh tay nhanh mắt, vội vàng đến mặt đàn ông đeo kính một mắt, hì hì đưa tay :
"Thật vinh hạnh, là Diệp Sâm, làm trong ngành giám định ở Ma Đô ba năm ."
Người đàn ông đeo kính một mắt thấy Diệp Sâm đưa tay , cũng vội vàng dậy, bắt tay Diệp Sâm đồng thời :
"Tôi là Bành Trường Quế, là một nhà giám định."