Cô Vợ Nhặt Được Của Hoắc Tổng - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-03-17 04:31:55
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
11.
“Gia tộc Lăng.” Anh chậm rãi. “Em là thừa kế của họ?”
Lăng Từ Vy vài giây.
Sau đó khẽ lắc đầu. “Không hẳn.”
Hoắc Dực Thần nhíu mày. “Ý em là gì?”
Lăng Từ Vy dựa lưng lan can.
Cô im lặng một lúc, như đang cân nhắc nên .
Cuối cùng cô thở nhẹ. “Anh con sông lớn chảy qua thành phố A nước Y ?”
Hoắc Dực Thần khựng . “…Biết.”
Lăng Từ Vy bình tĩnh. “Người của gia tộc Lăng nhặt em ở đó.”
Hoắc Dực Thần cô. Ánh mắt lập tức đổi. “Nhặt ?”
“Ừ.” Lăng Từ Vy nhạt. “Lúc đó em mới vài tháng tuổi. Bị bỏ bên bờ sông.”
Không khí bỗng yên lặng. Gió ban công thổi qua.
Cô tiếp.
“Gia chủ Lăng ngang qua, thấy em. Ông mang em về. Sau đó nuôi lớn.”
Hoắc Dực Thần hỏi khẽ: “Vậy… em là con nuôi?”
“Ừ.”
Lăng Từ Vy gật đầu. “ họ đối xử với em .”
Cô xa. Ánh mắt mềm một chút.
“Gia tộc Lăng còn một con trai. Anh lớn hơn em tám tuổi. Ngay từ nhỏ luôn bảo vệ em. Cái gì cũng để cho em.”
Cô bật nhẹ. “Thật … em nuông chiều lớn lên.”
Hoắc Dực Thần cô.
“…Vậy nhà họ Quan?”
Lăng Từ Vy im lặng hai giây. Sau đó đơn giản.
“Gia đình ruột của em.”
Hoắc Dực Thần nhíu mày. “Vậy tại em ở gia tộc Lăng?”
Lăng Từ Vy . Nụ nhạt dần. “Bởi vì nhà họ Quan cần em.”
Hoắc Dực Thần khựng .
Cô tiếp. “Nhà họ Quan chỉ cần con trai. Lúc em sinh … con trai. Cho nên họ vứt em .”
Không khí ban công yên tĩnh.
Hoắc Dực Thần cô lâu. Lăng Từ Vy tiếp bình thản.
“Sau họ tìm em. vì nhận . Chỉ là vì… gia tộc Lăng.”
Hoắc Dực Thần nheo mắt. “Ý em là?”
“Nhà họ Quan một cô con gái.” Lăng Từ Vy . “Con gái họ nuôi từ nhỏ khi sinh con trai. Cô mới là thiên kim mà họ công nhận.”
Hoắc Dực Thần hiểu ngay.
“Thiên kim giả.”
“Ừ.”
Lăng Từ Vy gật đầu. “Còn em… là thiên kim thật, nhưng họ cần.”
Hoắc Dực Thần cô. Ánh mắt dần lạnh xuống.
“Cho nên t.a.i n.ạ.n … thể liên quan đến họ.”
Lăng Từ Vy trả lời. sự im lặng đủ lên tất cả.
Hoắc Dực Thần siết nhẹ tay. “Em ?”
Lăng Từ Vy .
“Ừ. Em đoán .”
Hoắc Dực Thần lập tức cau mày.
“Vậy em còn chạy đến Hải Thành một ? Với chiếc xe thắng đó?”
“Em xem họ làm gì.” Giọng cô vẫn bình tĩnh.
Hoắc Dực Thần cô. “Em coi mạng là trò đùa ?”
Lăng Từ Vy khựng . “Anh Hoắc…”
“Em phanh xe động tay mà vẫn lái?”
“Ừ.”
Hoắc Dực Thần thật sự tức giận. Giọng trầm xuống.
“Lăng Từ Vy. Em đang tìm c.h.ế.t.”
Lăng Từ Vy cũng nhíu mày.
“Đó là chuyện của em. Không của .”
Hoắc Dực Thần cô. Ánh mắt tối hẳn.
“Em đang ở nhà . Em nghĩ thể mặc kệ?”
Lăng Từ Vy im lặng. Sau đó cô nhỏ.
“Anh cần lo. Em quen .”
Câu đó khiến Hoắc Dực Thần khựng .
Quen .
Quen với việc… ai về phía .
Hoắc Dực Thần cô vài giây.
Sau đó đột nhiên kéo cô gần.
“Em quen.” Giọng thấp. “ từ bây giờ, cần quen nữa.”
Lăng Từ Vy sững . Hoắc Dực Thần thẳng mắt cô.
“Ở Hải Thành, ai động em. Ngay cả nhà họ Quan cũng .”
Lăng Từ Vy .
Hai gần.
Cô khẽ hỏi. “Anh làm vì cái gì?”
Hoắc Dực Thần im lặng hai giây. Sau đó . “Không .”
“…”
“Chỉ là thấy em bắt nạt.”
Lăng Từ Vy chớp mắt.
Không khí giữa hai đột nhiên trở nên gần.
Rất yên tĩnh. Ngoài trời, thành phố bắt đầu lên đèn.
Lăng Từ Vy khẽ .
“Anh Hoắc.”
“Ừ.”
“Anh thật sự nguy hiểm.”
“Vì ?”
“Em bắt đầu dựa .”
Hoắc Dực Thần cô.
Sau đó kéo cô trong phòng.
Cửa kính đóng .
Cả căn phòng chỉ còn hai .
Hoắc Dực Thần vẫn giữ cổ tay Lăng Từ Vy đột nhiên kéo cô gần.
Lăng Từ Vy khựng . “Anh Hoắc…”
Cô mở miệng, môi chặn .
Nụ hôn đến đột ngột và mạnh mẽ. Không hề báo .
Lăng Từ Vy sững .
Trong một giây, cô kịp phản ứng.
Hoắc Dực Thần giữ chặt eo cô.
Nụ hôn của hề nhẹ. Như đang trút hết cảm xúc nãy.
Giận.
Lo.
Và cả thứ gì đó… khó gọi tên.
Lăng Từ Vy ban đầu còn đẩy .
bàn tay đặt lên n.g.ự.c khựng .Hoắc Dực Thần dừng .
Anh cô. Ánh mắt tối đến đáng sợ.
“Lăng Từ Vy. Em thật sự em đang thử giới hạn của ai ?”
Giọng thấp.
Lăng Từ Vy thở nhẹ. Môi còn đỏ.
Cô .
“Anh Hoắc… đang giận ?”
Hoắc Dực Thần lạnh một tiếng. “Em xem?”
Lăng Từ Vy nghiêng đầu. “Em tưởng quan tâm.”
Câu đó khiến ánh mắt Hoắc Dực Thần càng tối hơn.
Anh cúi xuống.
Lần nụ hôn chậm hơn. sâu hơn.
Như cho cô cơ hội trốn.
Bàn tay Lăng Từ Vy cuối cùng cũng nắm chặt áo .
Cô ép lùi từng bước. Cho đến khi lưng chạm bàn làm việc.
Hoắc Dực Thần dừng .
Trán chạm nhẹ trán cô.
Hai thở gần.
Anh hỏi khẽ. “Em còn tự đối phó nhà họ Quan ?”
Lăng Từ Vy . “Đó là chuyện của em.”
Hoắc Dực Thần nheo mắt. “Lại câu đó.”
Lăng Từ Vy khẽ . “Anh Hoắc. Anh đang quản em ?”
Hoắc Dực Thần cô vài giây.
Sau đó bình tĩnh. “.”
Lăng Từ Vy chớp mắt.
Chưa kịp gì, Hoắc Dực Thần bế cô lên.
“Anh…”
Cô giật .
“Hoắc Dực Thần!”
Anh trả lời. Chỉ thẳng về phía phòng nghỉ phía văn phòng.
Cửa phòng đóng .
Lăng Từ Vy . “Anh định làm gì?”
Hoắc Dực Thần cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-vo-nhat-duoc-cua-hoac-tong/chuong-6.html.]
Ánh mắt sâu. “Em xem.”
Đêm hôm đó.
Đèn trong văn phòng tổng giám đốc tắt.
Cả tầng làm việc đều tan ca. trong phòng nghỉ phía … ai hai làm những gì.
Chỉ rằng sáng hôm .
Lăng Từ Vy ngủ say.
Còn Hoắc Dực Thần bên giường.
Ánh mắt trầm lặng cô như thể quyết định một chuyện gì đó.
12.
Từ đêm ở phòng làm việc, mối quan hệ giữa Hoắc Dực Thần và Lăng Từ Vy dường như đổi tự nhiên.
Không lời tỏ tình chính thức.
Cũng câu xác nhận rõ ràng.
giữa hai , thứ đều khác.
Hoắc Dực Thần bắt đầu nhận một chuyện kỳ lạ — đang nuông chiều cô.
Trước đây là cực kỳ nguyên tắc.
Lịch làm việc chính xác đến từng phút, quyết định dứt khoát, hiếm khi đổi vì bất kỳ ai.
từ khi Lăng Từ Vy xuất hiện, những nguyên tắc đó bắt đầu… lỏng lẻo.
Cô thể trong phòng khách ăn trái cây gọi từ tầng lên chỉ vì:
“Anh Hoắc, em mở cái lọ .”
Quản gia rõ ràng ngay bên cạnh.
Hoắc Dực Thần vẫn xuống.
Chỉ để mở nắp lọ.
Cô cũng thể chiếm ghế làm việc của , xoay ghế vòng vòng trong lúc đang tài liệu.
“Anh Hoắc, làm tổng tài chán ?”
Anh chỉ liếc cô một cái.
“Không.”
“Em thấy chán.”
“…”
“Hay cho em một chức gì đó trong công ty .”
Hoắc Dực Thần thậm chí còn thật sự suy nghĩ hai giây.
Cuối cùng chỉ :
“Đừng phá công ty là .”
Đôi khi cô còn ngủ quên sofa trong phòng làm việc của .
Hoắc Dực Thần họp xong .
Thấy cô co ngủ say, tóc rơi xuống gối.
Anh chỉ một lúc.
Sau đó tự nhiên bế cô về phòng nghỉ phía .
Những việc như đây từng làm.
Thậm chí cũng nghĩ sẽ làm.
với Lăng Từ Vy, chuyện dường như trở nên… hợp lý.
Hoắc Dực Thần kiểu nhiều.
Anh cũng quen thể hiện cảm xúc.
cách đối xử với cô, ngay cả quản gia cũng .
Ông từng làm việc ở Hoắc gia hơn hai mươi năm.
Đã thấy Hoắc Dực Thần từ khi còn trẻ.
Lạnh lùng, lý trí, gần như để ai bước thế giới của .
bây giờ…
Căn biệt thự vốn yên tĩnh bắt đầu tiếng chuyện.
Có tiếng .
Có một cô gái thể tự do trong phòng làm việc của , thậm chí còn chiếm luôn sofa.
Và điều kỳ lạ nhất là—
Hoắc Dực Thần hề khó chịu.
Thỉnh thoảng, khi cầu thang xuống phòng khách, sẽ thấy Lăng Từ Vy đang chuyện với quản gia, .
Cảnh tượng bình thường.
khiến cả căn nhà trở nên khác hẳn.
Hoắc Dực Thần dần nhận .
Biệt thự đây chỉ là nơi ở.
Còn bây giờ…
nó bắt đầu giống một ngôi nhà.
Và tất cả những đổi đó đều bắt đầu từ một .
Lăng Từ Vy.
---
Một buổi sáng sớm của một tuần , Hoắc Dực Thần tỉnh dậy sớm.
Biệt thự Hoắc gia vẫn yên tĩnh như thường lệ.
Anh mặc áo sơ mi, xuống cầu thang.
bước đến giữa cầu thang, khựng .
Dưới phòng khách.
Có tiếng chuyện. Còn tiếng .
Giọng quen. “…Quản gia, cái trồng ở ?”
Hoắc Dực Thần xuống. Lăng Từ Vy đang sofa.
Trước mặt cô là một đống gói hạt giống.
Quản gia bên cạnh.
“Tiểu thư định trồng thêm hoa thật ?”
“Ừ.”
Cô gật đầu nghiêm túc. “Vườn nhà Hoắc trống quá. Nhìn buồn.”
Quản gia . “Tiểu thư trồng loại nào?”
Lăng Từ Vy cầm một gói lên. “Cái .”
Quản gia . “Đó là hoa hướng dương.”
Hoắc Dực Thần cầu thang.
Lặng lẽ cảnh đó. Anh bỗng nhớ đến biệt thự đây.
Rất yên tĩnh. Quá yên tĩnh.
Quản gia làm việc xong sẽ rời .
Nhân viên dọn dẹp cũng nhiều.
Cả căn nhà chỉ tiếng bước chân. Hoặc tiếng mở laptop của .
Chưa từng tiếng .
bây giờ… phòng khách. Lăng Từ Vy đang chuyện ngừng.
Thỉnh thoảng còn bật . Quản gia cũng theo. Không khí khác.
Hoắc Dực Thần khẽ nhíu mày.
Anh chợt nhớ .
Lần trong phòng làm việc, cô một câu.
“Anh Hoắc. Em bắt đầu dựa .”
Hoắc Dực Thần bước xuống cầu thang.
Quản gia là đầu tiên thấy .
“Thiếu gia.”
Lăng Từ Vy đầu. “Ồ. Anh Hoắc dậy ?”
Hoắc Dực Thần cô.
Ánh mắt dừng vài giây.
Cô mặc áo len rộng. Tóc buộc lỏng phía . Ngồi giữa đống hạt giống như một đứa trẻ.
Hoàn giống thiên kim nuông chiều của gia tộc Lăng.
Lăng Từ Vy giơ gói hạt giống lên. “Hoa hướng dương trồng ?”
Hoắc Dực Thần hỏi: “Em định trồng hết?”
“Ừ. Vườn rộng mà.”
Hoắc Dực Thần ngoài cửa kính.
Trong vườn vài khóm hoa mới trồng.
Anh chợt nhớ .
Khi mới đến đây, cô ngoài vườn : “Chỗ trống quá. Trồng hoa .”
Lúc đó chỉ nghĩ một câu.
Ồn ào.
bây giờ .
Khu vườn thật sự khác.
Có màu sắc. Có sức sống.
Hoắc Dực Thần Lăng Từ Vy. Đột nhiên nhận một chuyện.
Không chỉ khu vườn. Cả căn biệt thự cũng đổi.
Có tiếng chuyện. Có tiếng . Có ở phòng khách buổi sáng. Có hỏi ăn sáng .
Những thứ đây từng tồn tại.
Tất cả đều bắt đầu… từ khi cô xuất hiện.
Lăng Từ Vy .
“Anh Hoắc? Anh ngẩn làm gì?”
Hoắc Dực Thần cô vài giây.
Sau đó : “Ăn sáng.”
“Ồ.”
Cô dậy tự nhiên. Như thể nơi vốn là nhà của cô.
Hoắc Dực Thần phía . Ánh mắt vô thức về phía khu vườn nữa.
Hoa trồng còn nhỏ. bắt đầu nở.
Hoắc Dực Thần chợt nghĩ một chuyện.
Nếu một ngày… Lăng Từ Vy rời khỏi đây. Biệt thự lẽ sẽ trở về như .
Tue Lam Da Thu
Yên tĩnh. Lạnh lẽo. Không tiếng .
Chỉ nghĩ đến đó thôi, thấy thoải mái.
Hoắc Dực Thần bóng lưng cô gái phía .
Trong đầu hiện lên một ý nghĩ rõ.
Tốt nhất… đừng để cô rời .